Tác giả: Đằng Qua
Ngày cập nhật: 04:41 22/12/2015
Lượt xem: 1341707
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1707 lượt.
đến gã? Hay vì chưa từng trao đi tình cảm chân thành nên cô có thể bỏ đi vô tình đến vậy.
Cô còn có trái tim nữa không?
Cuối cùng gã cũng biết được mọi nguyên do từ vị chuyên gia già, nhưng gã còn có thể nói được gì?
Gã uể oải ngồi trên giường, tay mân mê chiếc gối của cô, đớn đau, tê tái trong lòng. Gã cẩn thận dùng đầu ngón tay di di lên đường viền của chiếc gối, nhớ đến dáng cô nằm trong lòng, nhớ đến khi cần gã, cô cứ liên hồi gọi tên gã, nhớ đến những lời cô nói hôm ở trong bếp, trước khi cho thịt vào nên cho ít muối vào trước, những chuyện như vậy xảy ra khi nào? Tại sao trong thoáng chốc đã chỉ còn lại chiếc gối lạnh như băng này? Lúc này đây, gã vẫn không thể ghét nổi cô.
Chiếc điện thoại di động kêu vang, gã đang thẫn thờ, rốt cuộc nghĩ là phải nghe máy, vừa đứng lên, chiếc gối bị gã làm rơi xuống thảm, cúi người nhặt, bất chợt cảm giác nghẹt thở, tim như ngừng đập.
Bên dưới chiếc gối của gã là một chiếc lắc màu tím. Gã nhớ rất rõ rằng, chiếc lắc ngọc này lần trước bị Thẩm Tử Quất lôi ra, sau đó gã cất nó trong két sắt, nhưng hôm nay, gã đã không tìm thấy nó. Tại sao chiếc lắc nằm ở đây?
Gã nghĩ một lát rồi chợt hiểu, trong tích tắc, máu trong người như bốc lên, tim nhói buốt tựa như có một bàn tay vô hình đang vò nát tâm can, đau đớn, đau đến nghẹt thở, đến nỗi không còn đủ sức nhặt chiếc lắc lên.
Từng hồi chuông điện thoại như thúc giục trong phòng khách, gã dường như không nghe thấy.
Cuối cùng Tôn Văn Tấn cũng đủ sức đưa tay ra, chiếc lắc lạnh buốt, gã nắm chặt, hơi lạnh xuyên qua lòng bàn tay, thấu đến tận xương tủy.
Điện thoại lại kêu vang, là Trần Thích gọi, gã ra bắt máy. Trần Thích nôn nóng hỏi: “Văn Tấn, có tin tức gì của Đường Du chưa? Cậu biết cô ấy còn người thân thích nào không? Chẳng phải còn có người cậu bên Canada sao? Trong không có tiền, nếu đi chắc không thể đi đâu xa, chắc chắn sẽ tìm ai đó giúp đỡ, cô ấy có khả năng đi tìm ông cậu kia không?”
Cô ấy sao có thể đi tìm ông cậu kia, lúc này, ngay cả gã, cô cũng không tin, gã buồn bã đáp, “Cô ấy không có ai thân thích, chẳng có một ai cả, từ lâu đã chẳng có người thân nào rồi.” Tuy nhiên, những lời của Trần Thích cũng đã thức tỉnh gã, trong người cô không có tiền, cũng chẳng có ai thân thích, cô có thể đi đâu? Tôn Văn Tấn lại nôn nóng, tức tối hỏi, “Cậu đã nói gì với cô ấy, rốt cuộc là cậu đã nói gì? Cậu có biết cô ấy bị bệnh không? Đến một người thân thích cũng chẳng có, lại không có tiền. Cậu khiến cô ấy bỏ đi như vậy, cậu muốn cô ấy đi đâu, muốn ép cô ấy chết sao?”
Gã giận cá chém thớt nên mới nói vậy, việc này đến bây giờ không liên quan gì đến Trần Thích, cô đã chuẩn bị rời xa gã từ trước, từ lâu đã nghĩ đến việc ra đi, nhưng giờ đây gã không kiềm chế nổi mình.
Trần Thích ngạc nhiên, hỏi: “Mắc bệnh gì, cô ấy làm sao?”
Tôn Văn Tấn dần trấn tĩnh lại, chậm rãi nói: “Cô ấy bị chẩn đoán nhầm là mắc bệnh tim bẩm sinh, mình đến bệnh viện rồi, bác sĩ nói có khả năng là chẩn đoán nhầm nhưng cô ấy đã mấy lần nôn ra máu, bác sĩ nói có thể là chứng phổi biệt lập, muốn cô ấy quay lại kiểm tra để xác nhận lại.”
Trần Thích suýt không giữ chắc được chiếc di động trong tay, anh ta há hốc miệng, nhưng lại câm lặng, không biết nên nói gì. Sực nhớ ra hôm ấy, anh yêu cầu cô ra đi, cô khóc. Thì ra, cô mắc bệnh, như vậy có nghĩa là cô đã có ý định, còn anh chỉ là thêm muối vào biển thôi. Đường Du là người không thích khóc lóc nhưng nghe xong những lời của anh lại bật khóc, khi đó, cô ấy không hẳn là không có tình cảm thật với Văn Tấn.
Nếu cô gái này vì điều đó mà rời xa Văn Tấn, điều này khác nào lấy đi mạng sống của cậu ấy, cả đời này Văn Tấn cũng sẽ không tha thứ cho anh ta.
Anh ta sẽ phải bù đắp thế nào đây?
Hôm đó, mưa rất to, màn hình tivi trong phòng chờ tàu đang phát tin mới nhất, những hành khách đến nhà ga trước để kịp chuyến tàu không mang theo ô đang thò đầu ra từ trong những chiếc xe taxi. Trời tối đen như thể sắp đổ sập, tiếng sét xé ngang trời, như muốn làm thủng màng nhĩ, phòng chờ cơ hồ cũng rung chuyển, người bên trong đều kinh hoàng.
Tâm trạng ai nấy trong phòng chờ càng nôn nóng, bất an, Đường Du thẫn thờ nhìn chiếc vali của mình, lặng lẽ. Trước khi đến đây, cô đã vứt bớt một số đồ đạc. Nhiều năm nay chỗ ở của cô thường bất định, từ khi học tiểu học, lên cấp hai rồi cấp ba đều ở trong trường nội trú, bắt buộc phải trọ trong trường, sau này lên đại học, cô mới thuê nhà bên ngoài, vậy nên đồ đạc của cô thường ít ỏi. Do đã quen với việc chuyển nhà, nên bấy nhiêu năm nay, hành lý của cô vô cùng đơn giản, những thứ giữ lại đều là những đồ cô không nỡ vứt, những thứ khác mặc dù rất cần thiết trong cuộc sống nhưng nếu không vứt đi, cô cũng chẳng có chỗ để, thêm nữa cô nghĩ có lẽ cả cuộc đời này cũng chẳng còn được dùng đến chúng. Nghĩ đến đây, cô chợt thấy cay đắng trong lòng, cảm giác ấy khiến trái tim cô nhói buốt.
Cô thu dọn đồ đạc rời xa Tôn Văn Tấn theo cảm tính nhất thời, nhưng giờ đây, nghĩ đi nghĩ lại mà chằng biết nên đi đâu.
Những tháng ngày trước đây, dù thê thảm, khó