Tác giả: Đằng Qua
Ngày cập nhật: 04:41 22/12/2015
Lượt xem: 1341708
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1708 lượt.
biết.
Cuối cùng, cô quyết định viết.
Đêm đó, cô viết một mạch đến tận hai giờ đêm mới rời khỏi quán, về đến nhà nghỉ, đang chuẩn bị tắm rửa để đi ngủ, vừa mới thay đồ ra, cô bỗng cảm thấy thiêu thiếu thứ gì, nghĩ một lát mới phát hiện ra là không thấy chiếc điện thoại di động đâu. Cô hốt hoảng, không tắm nữa, vội vàng mặc quần áo, bắt đầu đi tìm, phòng ở, phòng tắm bị cô lục tung lên nhưng đều không thấy, cuối cùng cô nhớ ra quán cà phê lúc nãy nên vội ra đó xem có còn không.
Cô đi dép lê, chân nam đá chân chiêu chạy ra từ nhà nghỉ, xuyên qua mấy dãy phố vắng tanh. Lúc này, đèn đường đã tắt, chỉ còn vài chiếc đèn lồng đang chiếu thứ ánh sáng lờ mờ trước cửa mấy quán bar, giữa đường còn gặp một người đàn ông say rượu, cô rảo bước nhanh hơn. Mãi mới đến được quán cà phê, cô đẩy cửa ra mà lòng dạ bồn chồn như có lửa đốt, trước mắt cô là một người đàn ông đang ngồi quay lưng lại, tay xoay xoay chiếc điện thoại của cô. Cô vội bước nhanh qua, chiếc dép lê bị mắc vào bậc cửa, cô đứng không vững, người lộn nhào về phía trước. Chủ quán giật mình, vội chạy qua đỡ. Đường Du không kịp bò dậy, không để ý đến vẻ lếch thếch của mình, lo lắng ngẩng đầu lên nhìn chiếc điện thoại, nói: “Chiếc điện thoại đó là của tôi…” Chưa dứt lời, máu từ miệng đã ộc ra.
Chủ quán càng hốt hoảng hơn, vừa sai một cậu thanh niên cầm giấy ăn đến vừa nói: “Cô có sao không? Đừng lo lắng.”
Cậu thanh niên bị gọi, vội đi tới, ngạc nhiên nhìn cô, nói: “Là cô à?”
Hóa ra đó là người thanh niên ngồi cạnh cô trên tàu, nhưng lúc này Đường Du không để ý đến anh ta mà chỉ quan tâm đến chiếc di động. Anh ta cũng nhận thấy điều đó, giọng nói có chút ngại ngùng, “Xin lỗi, lúc nãy vì muốn xác định chủ nhân của nó nên tôi đã mở máy, trong này có rất nhiều tin nhắn… trả lại cô.”
Đường Du bình tĩnh lại, rất nhiều tin nhắn trong điện thoại, của Tôn Văn Tấn, của thầy hướng dẫn, của Trần Thích, của chị khóa trên, mỗi người đều gửi rất nhiều tin, nhưng đều có chung một ý là: Hiện giờ đang ở đâu? Tôn Văn Tấn đang rất lo lắng, nhận được tin thì gọi lại. Chưa kịp xem hết tin nhắn thì chuông điện thoại reo vang, là số của Tôn Văn Tấn, cô hoảng loạn đến nỗi ấn nhầm vào nút nghe, đưa điện thoại lên tai, giọng cô khe khẽ “A lô.”
Giọng Tôn Văn Tấn ở đầu dây bên kia khàn khàn, thê lương, run rẩy như thể sợ nếu nói to, cô sẽ sợ hãi chạy mất, cũng như thể đang trong một giấc mơ, không tin rằng đầu dây bên kia là cô, nên cẩn trọng hỏi, “Tiểu Du…” chưa nói hết câu, giọng đã khản đặc.
Giọng nói của gã khiến trái tim Đường Du tê tái, cô quên cả đáp lời, quên cả dập máy, cứ thờ thẫn như gặp phải ma, lắng nghe từng tiếng nấc nghẹn phía đầu dây bên kia.
Lát sau, một giọng khác vang lên trong điện thoại như thể sợ cô dập máy, ngữ điệu ngang ngược, hung hăng, cướp lời: “A lô, a lô, có phải Đường Du không? Cô nghe tôi nói đây, có bản lĩnh thì cả đời này đừng mở máy nữa, yên tâm để Tôn Văn Tấn chết cùng với cô.”
Trần Thích vẫn chưa dứt lời, đầu dây bên này, khuôn mặt Đường Du đã đầm đìa nước mắt.
Buổi sáng ngày hôm sau, Đường Du đi xe buýt từ Dương Sóc đến sân bay Quế Lâm đợi, chưa đầy mấy tiếng, chuyến bay của Tôn Văn Tấn đã đến nơi. Cô ngồi bên ngoài cửa kính xa xa nhìn gã đi từ bên trong ra, sắc mặt gã tiều tụy, mêt mỏi, hình như quên cả cạo râu, có một mảng hơi đen đen dưới cằm. Trước đây, Tôn Văn Tấn luôn là người vô cùng chỉn chu, đi đến đâu quần áo cũng sáng bóng, dáng vẻ hào hoa phong nhã. Mới hơn một tuần không gặp mà đã ra nông nổi này, Dường Du thấy cay cay nơi khóe mắt.
Sau khi Tôn Văn Tấn liên lạc được với Đường Du, gã không mang theo gì, lập tức đi cho kịp chuyến bay ngày hôm sau. Những ngày này, lúc đầu Trần Thích còn tự trách mình, nhưng mãi vẫn không tìm thấy Đường Du, anh ta bắt đầu tức tối, đổ hết mọi trách nhiệm và tội lỗi lên đầu Đường Du, miệng không ngừng nói: “Đã bảo cậu rồi, đừng có dây dưa với những cô gái trẻ, vừa buông thả vừa vô trách nhiệm, nói đi là đi, cậu tìm cô ta về thì có ích lợi gì.”
Lúc đó, Tôn Văn Tấn cũng rất hận Đường Du. Nhưng khi nhìn thấy cô qua lớp kính, đang ngồi trên ghế, đôi vai gầy guộc, đôi mắt to và chiếc cằm nhọn, vành mắt ngân ngấn lệ dõi theo gã, hai ánh mắt gặp nhau qua lớp kính, mọi hờn giận trong gã đều tan biến. Ánh mắt long lanh, nét buồn buồn trên khuôn mặt cô khiến trái tim gã rung động. Gã bước nhanh lại, đến trước mặt cô, cô thấy tay chân mình luống cuống, vừa đừng lên, gã đã ôm cô vào lòng, ôm rất chặt, hoàn toàn không để ý đến sức mạnh của bản thân. Đường Du bị siết chặt đến nghẹt thở, muốn giãy ra, nhưng gã không buông t
Ở sân bay Quế Lâm một lát, họ bắt xe taxi về Dương Sóc vì đồ đạc của Dường Du vẫn đang để ở nhà nghỉ. Xa nhau một thời gian dài, Đường Du không ngờ Tôn Văn Tấn lại coi trọng mình đến vậy, đã xảy ra rất nhiều chuyện, lúc gặp mặt cả hai đều không biết nói gì, suốt dọc đường gã cứ nắm chặt lấy tay cô, mười ngón tay cứ xoắn xít nhau. Dường Du miên man nghĩ, mắt ươn ướt, sao có thể không cảm động chứ, từ nhỏ đến lớn cô luôn bị đẩy đi đẩy lại, nhưng cuối cùng đâu có ai