Tác giả: Đằng Qua
Ngày cập nhật: 04:41 22/12/2015
Lượt xem: 1341713
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1713 lượt.
ào?
Bất chợt, cô thấy hận cái cảm giác sợ hãi luôn bám đuổi theo cô như hình với bóng này, sao nó khiến cô sợ đến thế?
Tôn văn Tấn vẫn đang nắm chặt bàn tay Đường Du, bàn tay cô lạnh như băng, gã lo lắng ngoảnh sang nhìn. Cô đang nghiêng đầu ngắm những đám mây trắng ngoài cửa sổ, răng cắn chặt vào môi dưới, cặp lông mi trên đôi mắt đen nháy như trái nho chín mọng chớp chớp, như thể đang khe khẽ run, không biết là đang nghĩ gì. Mặt cô nhợt nhạt, gã dang tay ôm cô vào lòng, tay xoa xoa bả vai cô, giọng vỗ về: “Đừng sợ, em chợp mắt một lát đi, vẫn còn mấy tiếng nữa, đến nơi, anh sẽ gọi.”
Nghe lời gã, cô nhắm mắt lại, dần buông lỏng tay gã, đến nhịp thở cô cũng cẩn trọng điều tiết, thấy thế, gã xót xa trong lòng. Gã biết ban nãy cô nghĩ gì, gã cũng nhận ra vẻ sợ hãi, lo lắng của cô. Điều gã cần làm là giúp cô phấn chấn trở lại, đừng để cô nghĩ những điều không đáng nghĩ, và không nên sợ hãi nữa, rồi gã lại thấy hận, hận mình không kiểm soát nổi, gã thực sự cũng thấy sợ? Cảm giác này khiến gã câm lặng, chỉ biết ôm chặt lấy bả vai cô.
Về đến thành phố B, Trần Thích và vợ đã đợi họ từ lâu bên ngoài sân bay. Tôn Văn Tấn dắt tay Đường Du đi ra, mọi người chào hỏi nhau. Bụng của Thấm Tử Tịnh đã nhô lên, chị ưỡn thẳng lưng, Dường Du biết Tử Tịnh đang mang bầu, trong lòng cảm thấy áy náy, nói: “Sân bay xa như thế, sao chị còn đích thân đến?”
Tử Tịnh cười, nói: “Anh chồng đần của chị làm chuyện ngốc nghếch nên hôm nay chị phải dẫn anh ấy đến xin lỗi em. Tiểu Du, Văn Tấn, hai người không để bụng là tốt rồi.
Câu nói này khiến cả ba người cùng cảm thấy ngượng nghịu. Đường Du thì nghĩ chuyện mất tích của mình khiến mọi người nhốn nháo, Tôn Văn Tấn nghĩ lúc đầu vì chuyện của Đường Du mà gã tức giận với Trần Thích, Trần Thích thì lại nghĩ đến tất cả mọi việc anh đã làm trước đây nên quay sang Đường Du nói: “Tiểu Du, Văn Tấn, xin lỗi nhé.”
Lúc này, một người cách đó không xa đi tới, là Thẩm Tử Quất, cô hờ hững hỏi thăm Đường Du. Nhìn vẻ tiều tụy của Đường Du, cô vừa ngưỡng mộ, vừa ghen tị lại vừa cảm thông, thương xót, ánh mắt vô cùng phức tạp. Nhưng lần này, cô cố ý không nhìn Tôn Văn Tấn, chỉ cúi đầu chào, gọi anh Văn Tấn, rồi không nhìn thêm nữa. Ánh mắt cô chuyển hướng nhưng mọi người đều nhận thấy tình cảm ẩn giấu trong lòng cô, dáng vẻ ấy khiến Đường Du xót xa, cô cũng hờ hững cảm ơn đáp lại.
Thẩm Tử Quất tự lái xe riêng về, mấy người còn lại ngồi chung một xe, họ nói về đứa trẻ trong bụng Thẩm Tử Tịnh và những điều mắt thấy tai nghe ở Dương Sóc. Không khí có phần thân mật hơn, Thẩm Tử Tịnh chọc: “Đường Du, em có biết em vắng mấy ngày mà anh Văn Tấn nóng ruột thế nào không? Đánh Trần Thích đến nỗi chảy cả máu, còn bắt anh ấy đi tìm khắp nơi, không có cả thời gian về nhà.”
Đường Du đỏ mặt, nhìn Văn Tấn đang ngồi hàng ghế trên, nhỏ nhẹ: “Đều là tại em, anh Văn Tấn không nên trách anh Trần Thích, em xin lỗi.”
Thẩm Tử Tịnh nắm lấy tay Đường Du, cười nói, “Về là tốt rồi, ha ha, chị cũng chẳng có ý gì. Là em không biết, họ là những đại nam nhi, ở ngoài là hai vị tổng giám đốc, quản lý biết bao người nhưng vì em mà điên đảo như muốn lật tung cả thế giới này lên, nếu không tìm thấy em, chắc Trần Thích chỉ còn cách tự sát để tạ lỗi.”
Trần Thích ngồi đằng trước cúi đầu cười, ngoảnh đầu sang nhìn Tôn Văn Tấn. Tôn Văn Tấn thì quay lại nhìn Đuờng Du, khiến mặt cô đỏ lựng, không dám ngẩng lên.
Sau khi bình an về đến nhà, Đường Du xuống xe cảm ơn, Tôn Vắn Tấn lấy hành lý ở cốp xe xuống. Đang định lên lầu, Trần Thích gọi Tôn Văn Tấn, Đường Du nhìn thần sắc của họ, biết là có chuyện cần bàn bạc, cô quay sang cười với Tôn Văn Tấn, nói: “Em lên trước, hai anh nói chuyện tự nhiên.”
Đường Du xách chiếc túi nhỏ của mình đi lên trước, Tôn Văn Tấn lo lắng dõi theo bóng cô. Trần Thích rút một điếu thuốc đưa lên miệng, kể từ khi Thẩm Tử Tịnh có bầu, anh ta đã cai thuốc nhưng do mấy ngày nay không tìm thấy Đường Du, tâm trạng rối bời, không có chỗ nào để trút giận nên lại hút. Anh ta hít mấy hơi mà không biết nên bắt đầu thế nào, rồi nghĩ ngợi một lát, nhả một vòng khói dài, ngoảnh lại nhìn Thẩm Tử Tịnh đang ở trong xe, vứt đầu thuốc xuống đất, lấy chân giẫm giẫm, nói thẳng: “Mình đã liên lạc với người ở bệnh viện rồi, cậu có thể dẫn cô ấy đến bất kỳ lúc nào. Ý của Tử Tịnh là, dù là bệnh gì cũng nên sớm đưa cô ấy đi khám.”
Tiếp đến là chẩn đoán, Đường Du biết, bệnh viện bây giờ, càng nổi tiếng thì càng kéo theo các vấn đề về giường bệnh, thuốc thang, bác sĩ… nhưng khi Tôn Văn Tấn dẫn cô đến bệnh viện, như thể đã có người dẫn đường, họ chẳng gặp bất kỳ trở ngại nào trong suốt quá trình, vì thế dễ dàng tìm được bác sĩ chẩn đoán cho cô, bác sĩ xác định là bệnh phổi biệt lập, Tôn Văn Tấn biết Đường Du là người cả nghĩ nên anh không có ý định giấu giếm cô. Bác sĩ nói: “Bệnh phổi biệt lập là hiện tượng phát dục phổi khác thường bẩm sinh gây ra do bộ phận mô mầm phổi tách rời với trục chính chi khí quản trong quá trình phát dục phổi thời kì phôi thai, bệnh này làm cho mô phổi không thông với khí quản và chi khí q