Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Đau Đớn Thế

Tình Yêu Đau Đớn Thế

Tác giả: Đằng Qua

Ngày cập nhật: 04:41 22/12/2015

Lượt xem: 1341716

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1716 lượt.

uản. Mạch máu tuần hoàn cung cấp máu cho phổi, thường thấy là động mạch bất thường đơn chi hay đa chi của động mạch chính và động mạch phụ trong lồng ngực. Nói một cách đơn giản, bệnh phổi biệt lập là phổi phát dục dị dạng bẩm sinh, đặc điểm chính là cung cấp, phân phối máu bất thường, phần phổi mang bệnh và phần phổi bình thường cùng được che bởi lớp màng phổi, cần làm phẫu thuật, cắt đi phần phổi mang bệnh. Tóm lại, thực ra chỉ là cuộc phẫu thuật nhỏ.”
Vị bác sĩ không hề có ý làm yên lòng họ, đối với những vị chuyên gia này, ngoài phẫu thuật thay khí quản ra, còn lại họ đều cho là phẫu thuật nhỏ. Mặc dù phải phanh ngực, nhưng đã chẩn đoán chính xác rồi. Hạt bụi đã rơi xuống luôn tốt hơn là vẫn còn lơ lửng, hơn nữa, câu nói “chỉ là cuộc phẫu thuật nhỏ” của bác sĩ khiến Đường Du cảm thấy nhẹ nhõm. Nghe Tôn Văn Tấn kể lại, Trần Thích cũng thấy yên tâm, vây nhưng trông Tôn Văn Tấn lại có vẻ lo lắng khác thường, Trần Thích thấy thế, trong lòng hiểu rõ vì sao.
Cuối cùng Tôn Văn Tấn hỏi về di chứng sau phẫu thuật, bác sĩ cho biết, sau khi phẫu thuật, vì diện tích mô phổi giảm, khả năng hoạt động của phổi và tính đàn hồi cũng giảm xuống… nên sẽ ảnh hưởng đến chức năng hô hấp.
Nhưng sau khi chuyên gia hội chẩn chính thức xong, kết quả lại là không thể tiến hành mổ. Vì mạch máu thừa mạch chủ cần cắt bỏ của Đường Du quá ngắn và quá to, việc phẫu thuật sẽ rất khó khăn, bác sĩ cho rằng nếu sử dụng phương pháp nội soi sẽ tốt hơn nhưng lựa chọn này do người bệnh tự quyết định.
Tôn Văn Tấn đưa Đường Du đi hỏi nhiều bệnh viện uy tín ở thành phố B và thành phố S, thậm chí còn gửi cả bệnh án bằng fax ra nước ngoài, kết luận nhận được không thống nhất. Người thì cho rằng cần phương pháp nội soi, người lại cho là nên mổ, nói đi nói lại, vị chuyên gia nào cũng cho rằng đó chỉ là cuộc phẫu thuật nhỏ, mà không ai dám chắc chắn nên dùng cách nào.
Cuối cùng, một vị chuyên gia quen biết với Tôn Văn Tấn an ủi, “Thư giãn tâm lý, điều chỉnh tâm trạng, đó chỉ là cuộc phẫu thuật nhỏ mà thôi. Đối với ngành y học chúng tôi, quá trình có thể bị bỏ qua, nhưng kết quả mới là chứng nhận cuối cùng và duy nhất. Chỉ cần kết quả tốt, trở ngại và tổn thương trong quá trình làm có lớn nữa thì thực ra cũng đáng. Giờ đừng nên quá lo lắng, hãy dũng cảm lên.”
Cuối cùng quyết định chọn phương pháp nội soi, trước bàn phẫu thuật, bác sĩ ngoại khoa sau khi tìm ra ổ bệnh lại không dám làm ống dẫn. Đường Du phải đi lại mấy lần, bác sĩ vẫn không chắc chắn làm nên đành lại đưa cô về phòng bệnh. Trong lúc hôn mê, cô nghe thấy Tôn Văn Tấn đang tức giận với bác sĩ ở bên ngoài. Ngần ấy ngày trời, thần kinh gã luôn căng thẳng, tìm đủ các chuyên gia nhờ tư vấn, gã lo lắng cho cô hơn bất kỳ ai. Bác sĩ lúc thì nói dùng phương pháp nội soi, lúc lại chủ trương mổ, nhưng cho dù thế nào, gã vẫn giữ thái độ lịch sự và biết ơn, có lẽ đây là lần đâu tiên tức giận, gã hét lên với vị bác sĩ, “Nếu đã không chắc chắn, sao trước đây hội chẩn lại chủ trương dùng phương pháp nội soi? Trước đó sao không nói làm phẫu thuật sẽ không đảm bảo? Các người vô trách nhiệm với bệnh nhân thế sao?”
Bác sĩ thông cảm với tâm trạng của Tôn Văn Tấn, còn vì truớc khi phẫu thuật đã có nguời gọi điện đến nên ông hết sức ôn hòa giải thích với gã.
May mà Trần Thích có ở đó, anh ta nói vài câu, Tôn Văn Tấn bình tĩnh trở lại, dịu giọng xin lỗi, vị bác sĩ vội vã rời ngay khỏi đó.
Trong cơn mê man, Đường Du nghe mọi động tĩnh bên ngoài, đợi một lát không thấy Tôn Văn Tấn đi vào, chỉ có Trần Thích đẩy cửa vào nhìn cô. Đường Du cố hết sức mở mắt ra nhìn anh, giọng yếu ớt: “Trần Thích, anh Văn Tấn sao rồi?”
Cô bị bệ nhưng nguời bị giày vò hơn lại là Tôn Văn Tấn.
Trần Thích cười ôn hòa, giọng vỗ về, “Cô cứ nghỉ đi, chúng tôi không sao.”
Buổi tối, Đường Du bắt đầu không ăn đuợc, ăn bao nhiêu, nôn ra bấy nhiêu khiến Tôn Văn Tấn hoảng sợ phải đi gọi ngay bác sĩ đến, bác sĩ cũng không chẩn đoán ra nguyên nhân. Dù trong lòng rất buồn nhưng gã không dám biểu lộ ra truớc mặt cô, đành đi thang máy lên tầng thượng hóng gió. Đường Du nhìn theo bóng gã, lo lắng muốn gọi lại nhưng cuối cùng cô chỉ cúi mặt.
Tất cả những điều này đều không lọt qua mắt của Trần Thích, anh ngồi truớc mặt cô, nói: “Đừng tự ép mình ăn nữa, hãy nghe tôi nói truớc đã.” Vừa nói anh vừa cầm chiếc bát mang ra chỗ khác.
Đường Du đợi xem anh nói gì.
Trần Thích nhìn bát cháo, luỡng lự giây lát, không biết nên bắt đâu từ đâu. Mãi lâu sau, anh mới lấy lại tinh thần, vẻ mặt nghiêm túc: “Biết nói thế nào nhỉ? Cô cũng biết, chúng tôi đều sinh ra trong những gia đình có thể coi là khá giả. Cha mẹ lúc ấy đều là, à, đều là những cán bộ cấp cao, bố của Văn Tấn năm đó là vị quan quyền cao chức trọng, từ nhỏ cậu ấy chỉ quen với cuộc sống sung túc. Hồi nhỏ, rất nhiều người trong trường dị nghị về chúng tôi, vì mỗi khi đến lớp hay tan học chúng tôi đều có bảo mẫu và tài xế đưa đón, hơn thế, Văn Tấn từ bé đã thường xuyên tham gia tiệc tùng cùng bố, anh trai và anh rể.
“Anh trai và chị gái lớn hơn Văn Tấn mười mấy tuổi


Polly po-cket