Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Đau Đớn Thế

Tình Yêu Đau Đớn Thế

Tác giả: Đằng Qua

Ngày cập nhật: 04:41 22/12/2015

Lượt xem: 1341723

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1723 lượt.

hang Dĩnh, và cả Lý Văn cùng đám chị em nữa.
Thấy Tiểu Du tỉnh dậy, Văn Tấn cười, cuối cùng cô cũng yên lòng.
Ca phẫu thuật thực sự thành công, những tháng ngày tiếp theo đều tràn ngập niềm vui, Đường Du hồi phục nhanh, việc tháo bỏ ống dẫn tiểu và ống dẫn dịch lồng ngực diễn ra thuận lợi, cô nhanh chóng đi lại được và cũng có thể tự mình ngồi dậy, chưa đầy nửa tháng đã có thể tháo chỉ, xuất viện, Tôn Văn Tấn muốn cô ở thêm vài ngày, nhưng Đường Du nói thực sự không muốn nằm viện nữa nên đành làm thủ tục xuất viện cho cô.
Vấn đề phẫu thuật đã xong xuôi, giờ chỉ còn việc bồi bổ sức khỏe, do trong nội thành ồn ào, hơn nữa hiện giờ không thể để Tiểu Du bị nhiễm trùng, Tôn Văn Tấn quyết định đưa cô về dưỡng bệnh tại tòa biệt thự trong nông trại của Thang Dĩnh. Sau khi cô xuất viện, Tôn Văn Tấn phải đi thành phố SZ một chuyến. Công ty gã sau nhiều năm hoạt động, việc vận hành đã vào quy củ, không cần việc gì cũng phải đích thân gã đứng ra giải quyết, thêm vào đó lại có người thư ký bản lĩnh trung thành toàn quyền xử lý, nên ngày thường gã không phải tốn quá nhiều công sức. Nhưng từ hồi Đường Du mất tích, ngã bệnh đến giờ, hai tháng nay gã không về công ty xem xét công việc. Lần này Đường Du xuất viện, xem như mọi chuyện đã ổn định, gã cũng nên về thành phố SZ một chuyến, Đường Du ở đây đã có Thang Dĩnh chăm sóc, nên gã cũng thấy an tâm phần nào.
Thang Dĩnh nghe xong liền bật cười: “Cậu vẫn còn nhớ công ty của mình à.”
Văn Tấn cũng cười, trở lại dáng vẻ ngày thường: “Sao có thể không làm việc, không làm thì đến lúc…” vừa nói gã vừa cười mà như không, nhìn về phía Đường Du, ánh mắt chất chứa đầy hàm ý.
Sắc mặt của Thang Dĩnh bỗng nghiêm lại, chị nói: “Đúng rồi, mới đây chị có nghe nói Châu Cẩm Đường nhắc đến em gái của cậu ấy, người ta cũng đường hoàng là một thiên kim tiểu thư, vậy mà bị cậu nô dịch bao nhiêu năm, nếu trong lòng cậu không còn chỗ nào nữa thì hãy nhân từ một chút, nói rõ ràng, dứt khoát, đừng để lỡ tuổi xuân của người ta.”
Sau khi Đường Du đến ở biệt thự của Thang Dĩnh được một ngày, Tôn Văn Tấn phải đi thành phố SZ.
Chuyến đi này của Tôn Văn Tấn kéo dài gần hai tuần, không biết đã xảy ra việc gì, trước đây gã về thành phố SZ xử lý công việc thường không quá năm ngày. Trong lúc đi dạo cùng Đường Du, Thang Dĩnh vô tình nhắc đến, chị an ủi: “Không có vấn đề gì to tát đâu, em yên tâm, cậu Văn Tấn này vốn thông minh từ nhỏ.”
Khi xuất viện, bác sĩ đã năm lần bảy lượt căn dặn, bệnh của Đường Du phải tuyệt đối tránh mọi sự viêm nhiễm, nếu bị nhiễm trùng sẽ nguy hiểm đến tính mạng. Bác sĩ còn nói sức khỏe của người bệnh sau khi phẫu thuật thường yếu ớt, thể lực giảm sút, mức độ hoạt động của phổi hạn hẹp, không thể khỏe như ban đầu, cũng có nhiều bệnh nhân vì thế mà có áp lực về mặt tâm lý, khi ở nhà bệnhcần sự động viên an ủi, đừng để họ có bất kỳ khúc mắc gì. Thang Dĩnh nhớ rằng mình có nhắc đến chuyện cô Châu trước khi Tôn Văn Tấn đi, nên thấy hơi chột dạ. Trước đây chỉ vì câu nói của Trần Thích mà cô bỏ đi không để lại dấu tích, khiến Tôn Văn Tấn cuống cuồng tìm kiếm khắp nơi, chị ta cũng hơi lo, bèn kể cho Đường Du một số chuyện về Tôn Văn Tấn.
“Chắc em không biết cậu Văn Tấn đã phất lên thế nào nhỉ? Cuối thập niên 80 đầu thập niên 90, việc làm ăn trong nước với các nước Đông Âu đang phát triển mạnh, anh trai cậu ấy có quan hệ làm ăn với các nước Đông Âu và Liên Xô, kiếm được rất nhiều tiền, chị gái và anh rể cậu ấy cũng đầu tư chút ít, chỉ là mang tính tượng trưng, không ngờ cũng lãi to, tiếc là sau này nhà cậu ấy xảy ra chuyện, chẳng còn tiền bạc gì. Văn Tấn cũng may, tránh được nạn tù tội.
Sau khi tốt nghiệp cấp ba, vì bạn gái không thi đỗ vào trường Đại học Q nên cậu ấy kiên quyết không học trường Q nữa và cũng không chịu đi Mỹ, dẫn bạn gái trốn đi thành phố SZ, mang theo mười mấy vạn tệ trên người, số tiền ấy là vốn riêng của người mẹ, bà đã đưa hết cho cậu ấy. Theo vật giá thời bấy giờ, mười mấy vạn tệ không phải là ít. Cậu ấy có người bạn làm việc trong ngân hàng phát triển ở thành phố ấy, khi ấy, ngân hàng mới thành lập nên đang cần huy động vốn khắp nơi, cậu ấy nghe người ta nói hay, thế là đổ hết tiền vào đầu tư, cuối cùng, trên người chẳng có xu nào, rồi sau đó bị bố tìm được về, chỉ còn cách ngoan ngoãn lên máy bay sang Mỹ. Cuối năm ấy, ở nhà xảy ra chuyện, cậu về nước, không nghĩ đến khoản tiền trước đây nữa. Xem ra, Tôn Văn Tấn cũng là người may mắn, sau này, khoản tiền mà cậu ta đầu tư trong ngân hàng trở thành cổ phần. Thời ấy, toàn dân chơi cổ phiếu, giá cổ phiếu tăng chóng mặt, mỗi một cổ phiếu tăng lên đến hơn một trăm sáu mươi tệ, nhờ thế mà cậu ta sở hữu được số tài sản hơn hai mười triệu tệ. Từ đó, cậu ấy bắt đầu tự mình kinh doanh, lúc đầu, cậu ta lợi dụng các mối làm ăn của anh trai và chị gái, hợp tác với cả bên Đông Âu nữa, sau này do có sự thay đổi về chính sách nên chỉ làm ăn trong thành phố SZ, phạm vi kinh doanh bao gồm: mậu dịch, chứng khoán, địa ốc, IT, làm bất kỳ cái gì có thể kiếm ra tiền, đến lúc đứng vững rồi thì phát triển thị trườ


XtGem Forum catalog