XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Điên Cuồng

Tình Yêu Điên Cuồng

Tác giả: Thúy Thúy Sinh Sinh

Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341220

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1220 lượt.

ay đầu lại nhìn, trong mơ hồ quả nhiên là Tiểu Vũ.
“Mẹ nói bố chắc chắn đang ở quán trà Thất Tinh, bố thích đến đó, quả nhiên gọi điện là bố nói đang uống trà ở đó. Hai người này không biết có phải lại cãi nhau không. Chị lớn thế này rồi hẹn hò với bạn trai mà cũng không yên tâm, cứ gọi điện thoại bắt chị về sớm. Còn nói sức khỏe của chị không tốt, không thể ra ngoài gió. Mà, Hoa Tiên Dũng cũng cứ đòi đi cùng chị, thật buồn chết mất, được nhiều người yêu quý hết lòng như vậy thật là nghẹt thở! Ha ha!” Tiểu Vũ cười tít mắt nhìn Tiểu Kỳ.
“Chị.” Người Tiểu Kỳ hơi chao đảo, huyệt thái dương co lại đau đớn. Cô nhìn khuôn mặt Tiểu Vũ, vui vẻ hồ hởi, ngập tràn hạnh phúc, thậm chí cô cảm thấy trong mắt Tiểu Vũ có chút giễu cợt? Không, là khiêu khích! Không, chắc chắn là tinh thần của mình hỗn loạn rồi, không thể nào, nhưng giác quan thứ sáu rõ ràng nhắc mình rằng Tiểu Vũ không giống trước kia. Tiểu Kỳ nhẫn nại cắn răng, thực chất khống chế không nổi, cô thăm dò: “Chị, có biết mình bị bệnh tim không?”
Tiểu vũ cười tươi: “Đương nhiên biết rồi, bố luôn nói chị là thiên sứ của bố, vì có bệnh này nên chị luôn khiến người khác thương yêu. Lời lẽ có vẻ hơi quá, có phải em còn muốn hỏi chị là chị là con nuôi còn em mới là con ruột? Ha ha, chị sớm đã biết rồi! Nhưng phải làm sao giờ, chị thấy mình là người con gái hạnh phúc nhất trên thế giới này, có tình yêu của cha mẹ, giờ lại có người đàn ông – Hoa Tiên Dũng yêu thương mình, cuộc đời còn gì phải nuối tiếc?” Vừa nói lông mày của Tiểu Vũ nhếch lên, đi đến trước Tiểu Kỳ nói, “Thật ra có lúc chị thấy rất thương em. Vốn dĩ là một cô bé yêu đuối nhưng lại tỏ ra mạnh mẽ. Sau này em không lấy chồng nổi thì làm sao chứ? Hận đến tận xương tủy bố mẹ ruột của mình, còn cố nói là để người khác biết Phương Chung Sơn có người con gái tồi tệ hơn cả mình. Em thử nói xem người như em ai dám cưới chứ? Vẫn còn may là bố và mẹ có chị, còn lấy lại được chút sĩ diện. Được rồi không nói nữa, chị đi tìm bố, mẹ đã gọt sẵn hoa quả chờ rồi! Tạm biệt!”
© Tình hận
Trên bầu trời đêm chói lóa bởi những vì sao, trên con đường trải dài chỉ thỉnh thoảng có chú mèo chạy qua. Ánh sáng lạnh lẽo từ đèn đường chiếu sáng trong không khí, Tiểu Kỳ im lặng nhìn Tiểu Vũ tung tăng xa dần, đột nhiên ngồi sụp bên đường khóc lớn.
Thạch lỗi nâng mặt Tiểu Kỳ, đưa tay lau những giọt nước mắt liên tục rơi xuống, vội vàng nói: “Tiểu Kỳ, đừng khóc nữa, khóc nữa mắt lại sưng đấy! Ngoan nào khóc. Có anh ở đây, em còn có anh mà.”
Tiểu Kỳ nước mắt chảy dài nhìn Thạch Lỗi, nhào vào lòng anh thổn thức: “Em cho rằng, em đại diện cho chính nghĩa phục thù. Nhưng giờ mới phát hiện chỉ có em là ngốc nghếch nhất.”
“Anh biết, anh biết đồ ngốc! Em cho rằng em đã từng tổn thương phải không?” Giữa lông mày của Thạch Lỗi đột nhiên ưu tư, rồi cười cười nói, “Anh cũng rất đáng thương, mẹ anh qua đời từ sớm, sau khi bố tái hôn, anh luôn cảm thấy họ không yêu thương anh. Do đó, anh không chăm chỉ học, bị bố dùng thắt lưng đánh cho một trận rồi đưa vào bộ đội. Anh luôn rất mạnh mẽ, thi quân sự, nỗ lực học tiếng Anh, luyện viết bút lông, chăm chỉ huấn luyện, còn luyện tập viết báo… Anh cho rằng mình là một trụ cột, còn cho rằng vì bản thân ưu tú nên mới được lãnh đạo yêu mến, còn cho rằng mình là một người đàn ông có thể tỏa sáng trong bóng đêm, do đó ông trời luôn phù hộ, có một người con gái xinh đẹp luôn yêu mình. Không ngờ cuối cùng mới biết, đều là vì mình có một người bố làm quan nên mọi người yêu quý bố mình không phải do mình, mình chỉ là núp dưới bóng bố! Tất cả những nỗ lực của anh dường như chẳng là gì, nhưng anh vẫn kiên cường sống đến giờ?!”
“Ồ!” Tiểu Kỳ mở to mắt nghe anh nói, giờ mới biết người tưởng như chơi bời lại là người có nội tâm phức tạp. Cô thở dài: “Yên tâm, có anh ở đây, em cũng sẽ dày mặt tiếp tục sống!” Từ sâu trong nội tâm, thật ra Tiểu Kỳ muốn thở dài nhưng trong trái tim cô nhủ thầm với Thạch Lỗi: Em từ bỏ không nổi. Tiểu Vũ có gì đáng để kiêu ngạo chứ. Còn dương dương đắc ý đứng trước mặt em khoe khoang cô ta có thể hưởng thụ tình yêu của cha mẹ, em nhất định phải để cô ta khóc!
Sau khi Tiểu Kỳ tiễn Thạch Lỗi về mới lên lầu. Khi chìa khóa cắm vào ổ khóa, cô nhắm mắt hít sâu, mở cửa vào phòng.
Trên bàn đặt rượu vang, thịt rang, móng giò ninh, gà cay, cá chép rán. Bà Từ từ trong bếp đi ra, thất thần nhìn Tiểu Kỳ hồi lâu, ho lên một tiếng, cười với Tiểu Kỳ: “Tiểu Kỳ, mẹ làm những món mà con thích, đến đây mình cùng uống chút rượu vang nhé!”
Tiểu Kỳ tâm trạng rối bời, gật đầu.
“Tiểu Kỳ, nào uống một ly rượu vang trước nhé. Rất tốt cho da, uống vào sẽ có ích.”
“Tiểu Kỳ, ăn món này đi!”
Bà Từ liên tục gắp đồ ăn cho Tiểu Kỳ, cho đến khi cô no bụng, bà mới nâng ly rượu vang nói: “Tiểu Kỳ, mẹ chúc con một ly!”
“Mẹ!”
Dưới ánh đèn bà Từ cười nhạt, tóc vấn ra sau thành một búi tóc, trên mặt bôi ít phấn nền, da mặt trắng đều. Nước mắt của Tiểu Kỳ rơi xuống ly rượu vang, cô quay đầu lại lau, sau đó lại nhìn bà Từ cười.
Bà Từ ngượng ngùng vén tóc ra sau, uống một hơi rượu vang,