Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Điên Cuồng

Tình Yêu Điên Cuồng

Tác giả: Thúy Thúy Sinh Sinh

Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341219

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1219 lượt.

cười ha ha nói: “Mẹ giản dị quen rồi, không biết chăm chút cho mình. Hôm nay, mới thử trang điểm, thật ngại.”
“Mẹ!” Tiểu Kỳ không chịu nổi nữa, đặt ly rượu xuống nhào vào lòng mẹ khóc òa.
Bà Từ cũng khóc, nghẹn ngào: “Tiểu Kỳ con đến với họ đi, họ vẫn là bố mẹ ruột của con.”
Thần mắt Tiểu Kỳ cố chấp, trong lòng bỗng chốc hiểu ra tất cả, thật ra bà Từ sớm đã biết tất cả. Tiểu Kỳ dở khóc dở cười nói: “Mẹ, mẹ nói gì thế! Mẹ nuôi con lớn chừng này, mẹ chính là mẹ của con! Con phải gả cho người có tiền để mẹ sống những ngày sung sướng.”
“Tiểu Kỳ!” bà Từ lại khóc rồi cười rồi ôm Tiểu Kỳ, nói liên tiếp, “được, được, được.”
Đêm tĩnh lặng. Người đã từng ôm hận báo thù bỗng chốc bị tạt cho gáo nước lạnh, từ đầu đến chân. Tiểu Vũ hiền như khúc gỗ giống như biến thành con người khác, đột nhiên hùng hùng hổ hổ. Xem ra mọi người dường như đều biết rõ chân tướng sự tình, ngay cả Tiểu Vũ cũng biết, chỉ có Tiểu Kỳ là ngốc nghếch…
Phẫn nộ, căm hận, oán hận, đau khổ… rất nhiều cảm xúc trào dâng trong Tiểu Kỳ, khi thì thở dài, khi thì chảy nước mắt, lật đi lật lại không nhắm nổi mắt, lười nhác nhấc người dậy bật máy tính. Giông như mở chiếc hộp có nhiều nắp, Tiểu Kỳ vô tình lại vào blog của Tiểu Vũ.
Blog của Tiểu Vũ như măng mọc sau mưa, rất nhiều bình luận dưới nhiều bài viết. Blog ngập tràn ảnh thân mật giữa Tiểu Vũ và Hoa Tiên Dũng, tình cảm thắm thiết khiến cho Tiểu Kỳ kinh ngạc, rất nhiều lời bình đều nói:
Thật xứng đôi!
Hâm mộ hai bạn, tình yêu nồng ấm.
Chị ơi cố lên, em ủng hộ chị, phải hạnh phúc nhé!
….
Chữ dưới bức ảnh khiến cho cô lạnh người.
Tôi đã từng là một con rùa đen giấu trong chiếc vỏ của mình, s bị tổn thương. Đã từng tin mọi người đều yêu thương mình, đều là thân thiện. Ha ha, cảm ơn ông trời để tôi gặp được một người yêu tôi, cũng là người đàn ông mà tôi yêu. Tôi sẽ tiếp tục mỉm cười hạnh phúc với tất cả những người đố kỵ, muốn cướp đi hạnh phúc của tôi! Hạnh phúc của tôi là mãi mãi!
Tiểu Kỳ nhìn vào màn hình máy tính, nhìn đi nhìn lại những bức ảnh đến hoa mắt chóng mặt, cô nhớ lại những lời mà tối nay Tiểu Vũ nói, thật khó để lý giải. Đang kinh ngạc thì điện thoại đổ chuông, là của ông Phương.
“Tiểu Kỳ, bố cho rằng sau khi nói rõ tất cả cho con, con sẽ xúc động. Không ngờ, con, tại sao con còn dày vò Tiểu Vũ, nói nó chỉ là chim gáy chiếm tổ chim sẻ? Sao con có thể nói sẽ chiếm đoạt Hoa Tiên Dũng? Còn nói Tiểu Vũ xấu như vậy giống như là khúc gỗ không đáng để một người đàn ông yêu? Con biết không, Tiểu Vũ sau khi về nhà rất đau đớn, cắt cổ tay! May mà bố mẹ phát hiện kịp, Tiểu Hoa cũng đến giúp đỡ. Con, con làm bố quá thất vọng rồi!” ông Sơn nói xong liền ngắt máy.
Tiểu Kỳ giống như bị đập một gậy vào đầu, thật tồi tệ! Tối nay, tối nay? “Thật ra có lúc chị rất thương em. Rõ ràng là một người yếu đuối lại tỏ ra là người mạnh mẽ. Em tương lai không gả được chồng thì phải làm sao? Hận đến xương tủy bố mẹ ruột của mình còn nói phải để cho người khác biết Phương Chung Sơn còn có một người con tồi tệ hơn ông ta. Ái dà, em thử nghĩ xem với bộ dạng này có ai muốn cưới em! Còn may là bố mẹ có chị, cứu vãn được phần nào sỹ diện….” Tối nay không phải cô ta lấn át mình bằng những lời này sao? Lẽ nào cô ta mất trí nhớ? Tiểu Kỳ cười đau đớn, nghĩ đi nghĩ lại, chắc chắn là trí nhớ của mình không tồi. Nhưng Tiểu Vũ có ý gì? Người xấu cáo trạng trước là vì cớ gì? Tiểu Kỳ tức đến nỗi cầm điện thoại gọi cho Tiểu Vũ, vào thẳng vấn đề: “Phương Tiểu Vũ, chị rốt cuộc muốn làm gì? Cha mẹ tôi nhận nuôi chị, bao nhiêu năm chị hưởng thụ tình yêu của bố mẹ tôi vẫn chưa đủ sao?”
Tiểu Vũ cười ngạo nghễ: “Tiểu Kỳ, mẹ đã đau lòng vì em đủ rồi, chị chỉ là muốn để họ nhận rõ con người em mà thôi! Việc chị nói với bố lẽ nào không phải suy nghĩ thực sự trong em? Mỗi lần khi chị thích ai là em đến cướp! Thần mắt em nhìn chị lẽ nào không phải thấy chị xấu, không phải thấy chị như một khúc gỗ? Em lừa chị bao nhiêu năm chỉ sợ chị có được tình yêu của một người đàn ông! Chị nói cho em biết, Hoa Tiên Dũng yêu chị, anh ấy không có chị sống không nổi, em không tin thì thử đến cướp đi!” Đang nói thì Tiểu Kỳ đột nhiên nghe thấy giọng của một người khác trong điện thoại, giọng của Tiểu Vũ cũng đột nhiên nhu mì trở lại, “Tiểu Kỳ, chị biết, chị biết em phải chịu khổ sở rất nhiều. Nhưng em đừng nói khó nghe như vậy được không? Chị luôn coi em là em ruột. Chị biết Hoa Tiên Dũng mới đầu theo đuổi Lý Manh Manh nhưng Lý Manh Manh không thích anh ấy. Vì nguyên nhân này mà bọn chị mới đến được với nhau, em hãy chúc phúc cho bọn chị nhé…” Chưa nói hết thì cô ta khóc không thành tiếng.
“Phương Tiểu Vũ, chị nói linh tinh gì thế?” Tiểu Kỳ không chịu nổi gắt vào điện thoại, nhưng đầu kia đã tắt máy.
Người con gái này quả thật quá ác độc, cừu non không biết từ khi nào liền biến thành cáo già! Được rồi đúng như ước nguyện của chị, đợi tôi cướp Hoa Tiên Dũng từ tay chị, đến lúc đó chị khóc cũng chẳng kịp. Tôi không tin Hoa Tiên Dũng yêu chị như vậy. Tiểu Kỳ nhìn bầu trời đêm ngoài cửa sổ, bị Tiểu Vũ khiêu khích