Tác giả: Thúy Thúy Sinh Sinh
Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341217
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1217 lượt.
ong đầu cô chưa từng nghĩ xa xôi như vậy, càng chưa từng nghĩ đến chuyện kế thừa di sản, thậm chí là cha mẹ yêu ai nhiều hơn… Nhưng việc cô không nghĩ đến thì người khác đã nghĩ đến. Cô tức đến nỗi rơi nước mắt.
© Đường cùng
Khi tan ca, ánh sáng mặt trời vẫn chói chang. Tiểu Kỳ đứng ở đầu phố nhộn nhịp xe qua lại, máu nóng khắp toàn thân đang trào lên não, cô quyết tâm đi vạch trần bộ mặt thật của Tiểu Vũ, không thể chần chừ thêm nữa.
Chiếc taxi phi thẳng đến cửa khu đô thị nơi ông Phương ở, Tiểu Kỳ trả tiền vội vàng leo lên lầu. Chuông cửa vang lên rất lâu mới có người lên tiếng hỏi: “Ai đó?”
Tiểu Kỳ nói lớn: “Là con!”
Bà Ngụy Doanh mở cửa với nét mệt mỏi hiện rõ trên khuôn mặt, bà kinh ngạc nhìn Tiểu Kỳ đang kích động, hỏi: “Con đến làm gì?”
“Tiểu Vũ muốn gia đình mình tiếp tục xung đột như thế này, chị ta sợ sau khi con thừa nhận bố mẹ sẽ cướp đi những thứ thuộc về chị ta, chị ta càng sợ tương lai không thể kế thừa di sản của bố mẹ! Chị ta chính là người nham hiểm như vậy. Phương Tiểu Kỳ con luôn rất thẳng tính, có gì nói vậy, chưa từng giấu diếm. Nhưng hôm nay cuối cùng con đã nhận ra thực ra nội tâm xấu xa nhất chính là chị ta. Bố mẹ đều bị chị ta lừa dối.” không suy nghĩ, nói hết ra những lời này.
Ngụy Doanh ngạc nhiên hồi lâu, lắp bắp: “Con nói linh tinh gì vậy, Tiểu Vũ không phải người như vậy!”
Đúng lúc đó thì nghe thấy giọng Tiểu Vũ từ dưới tầng vọng lên: “Mẹ, mau mở cửa. Con với bố về rồi, bố con con còn mua móng giò!”
Tiểu Kỳ quay đầu lại, Tiểu Vũ đang thân thiết bá vai ông Phương, trong tay xách túi đồ ăn. Mặt ông Phương nở nụ cười hiền từ, khuôn mặt rạng ngời hạnh phúc.
Tiểu Kỳ vừa mới sôi sùng sục vạch trần Tiểu Vũ, nhưng giờ dường như bị rơi xuống hố nước lạnh, lạnh từ đầu đến chân. Ba người trong gia đình đầm ấm như vậy, chỉ có mình là người thừa. Nghĩ đến đây, làn sóng lớn tủi thân dâng trào trong cô, mũi cô cay cay, cô bước qua ông Phương và Tiểu Vũ, chạy qua cánh cửa cổng của khu đô thị.
Tiểu Kỳ giống như con thú bị giam cầm đi đi lại lại trong nhà, cảm giác thất bại đến tột cùng. Tiểu Vũ chắc chắn sẽ khoe khoang: “Hoa Tiên Dũng chưa đợi Tiểu Kỳ ra tay đã nhắc nhở Tiểu Kỳ. Ông Phương và bà Ngụy giờ đều thất vọng về cô, chỉ thừa nhận Tiểu Vũ. Trong lòng cô như bị cào xé, nghĩ đến khí phách kiên cường của mình, đã từng dễ dàng cướp đi bạn trai của Tiểu Vũ, liên tục bắt người xấu phải chịu báo ứng… Không ngờ Tiểu Vũ sớm đã đoán được tất cả, sự mềm yếu của cô ta chỉ là bề ngoài mà thôi, cuối cùng người thất bại là cô.
“Con người Hoa Tiên Dũng không thể uống rượu còn đòi khoe tài, đúng là tức chết đi được…” Đột nhiên câu nói trước kia của Manh Manh hiện ra trong đầu, tia hi vọng lóe lên trong cô. Cô chạy đến tủ đầu giường phòng ngủ của mẹ tìm kiếm, quả nhiên còn có thuốc ngủ.
Tiểu Kỳ lập tức rửa mặt thay quần áo, sau đó gọi điện cho Hoa Tiên Dũng: “Tiểu Hoa, anh huy động tiền gửi giúp em, em sẽ gửi hoa hồng cho anh theo quy định. Anh đi cùng em ra đây, em mời anh ăn cơm, nhiệm vụ huy động tiền gửi còn cần anh giúp đỡ nhiều.”
Hoa Tiên Dũng ở đầu kia dường như đã quên đối thoại giữa hai người buổi sáng, cười: “Được, ăn ở đâu đây?”
Tiểu Kỳ cười ha ha: “Tự chọn ở tầng 2 khách sạn Ninh Phong nghe nói rất ngon, em đến trước đợi anh!”
Tiểu Kỳ ngắt điện thoại, ngẩn người đứng trước gương hồi lâu rồi gửi tin nhắn cho Thạch Lỗi: Em nhớ anh rồi, đợi em nhé! Rồi cô gửi cho bà Từ một tin: Mẹ, sau khi tan ca mẹ ngủ một mình nhé. Tối nay ngân hàng có chương trình, con có thể không về, ngủ ở nhà
Khi ra khỏi cửa cảnh sắc thật đẹp, cô nghĩ thầm: Thạch Lỗi, đợi em đánh bại người phụ nữ vô liêm sỉ đó rồi sẽ mãi mãi bên anh.
© Tự rơi vào bẫy
Tầng 1 và tầng 2 của khách sạn Ninh Phong đều là ăn uống, tầng 3 là khách sạn. Tiểu Kỳ đến quầy đặt một phòng trước, sau đó mới lên tầng 2 mua vé ăn.
“Ồ, ở bên này!” Tiểu Kỳ vừa nhìn thấy Hoa Tiên Dũng liền vẫy tay.
Ánh đèn lung linh lúc sáng lúc mờ, nồi lẩu nhỏ, pizza, tôm, rau salad… Tiểu Kỳ tùy ý lấy chút đồ ăn, nhiệt tình tiếp đón Hoa Tiên Dũng, “Đừng khách khí, ăn nhiều chút.”
Hoa Tiên Dũng nuốt miếng lớn, sau đó mới do dự nói: “Tiểu Kỳ, anh thật sự ngại quá. Anh về nhà nghĩ đi nghĩ lại, cảm thấy mình nói những lời đó với em là hơi quá. Em xinh đẹp như này sao có thể để ý đến anh? Anh đúng là đa tình, xin lỗi nhé!”
“Ồ, nếu muốn xin lỗi em thì phải chịu phạt 3 ly!” Tiểu Kỳ cười thẹn thùng đứng lên đi lấy rượu.
Rượu vang và rượu trắng mỗi loại đổ 3 ly, trong chiếc ly trong suốt, màu sắc rượu vang hấp dẫn, rượu trắng cũng khiến con người ngây ngất.
Hoa Tiên Dũng trên mặt lộ rõ vẻ lo lắng, liên tục xua tay nói: “Tiểu Kỳ, xin lỗi nhé! Anh không thể uống rượu. Uống là bị dị ứng, còn dễ say nữa, thật đấy!”
Tiểu Kỳ nhíu nhíu mày, cầm một cốc rượu lên cười: “Sao lại có đàn ông không thể uống rượu chứ? Không được, cầm lên, em giúp anh?” Nói xong đưa ly rượu lên miệng Hoa Tiên Dũng.
Hoa Tiên Dũng cười ha ha, rượu đã vào đến cổ họng anh ta.
Cố gắp cho anh một ít đồ ăn, một lát lại dùng lời ngọt ngào