Tác giả: Thúy Thúy Sinh Sinh
Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341198
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1198 lượt.
đâu, đã trải qua bao gặp mặt, tính cách ra sao… Tiểu Kỳ kinh ngạc, cô không ngờ trong thời gian ngắn như vậy bà ta điều tra chi tiết đến thế, cô mở to miệng cứng lưỡi nhìn bà Lương.
“Một đứa trẻ sống trong gia đình ly hôn, tác phong sống cẩu thả, gặp gỡ vô số lần, quan hệ với bố mẹ không tốt. Đứa trẻ như vậy, tôi tuyệt đối không thể để bước vào nhà tôi, vì không xứng.” Giọng bà Lương đanh lại.
Tiểu Kỳ bị từ “không xứng” kích động, cô đỏ mặt nhìn bà Lương một cách tức tối.
Bà Lương thở nhẹ: “Cũng không cần thấy lời của tôi khó nghe, ai bảo cô không phải con cái nhà trong sạch? Cô nghĩ xem người qua lại với gia đình tôi đều là người bề thế, nếu biết đối tượng của Thạch Lỗi ở tình cảnh này thì sao nào? Chúng tôi còn mặt mũi nào nữa.”
“Con dâu nhà chúng tôi nên là người hiền thục dịu dàng, được giáo dục tốt, có giá trị quan và nhân sinh quan đúng đắn chứ không phải là người buông thả, thường tham gia vào việc gặp gỡ mai mối gì đó. Con gái có tác phong như vậy sao có thể là một người con dâu tốt?” Bà Lương tiếp tục nói.
Tiểu Kỳ muốn ngã quỵ, cả thế giới dường như chỉ có thể thấy miệng bà Lương luyến thoắng. Cô nhẫn nhịn sự nhục nhã, cười: “Thưa dì, con có việc phải đi trước.”
“Nơi này chắc cô vẫn chưa đến, dù sao cũng đến rồi, ăn cơm xong hãy đi.” Bà ta nhấn mạnh từng chữ.
Nước mắt của cô muốn trào ra: “Không cần, tạm biệt.”
“Đợi đã!” Một lần nữa bà ta dò xét cô: “Cô 25 tuổi rồi nên mặc quần áo tốt một chút, phẩm chất của một người có thể biểu hiện qua quần áo của họ. Loại váy này quá rẻ rồi!”
Môi cô sắp bị cắn chảy máu, cô mở cửa, chạy thật nhanh trên tấm thảm dày của nhà hàng, cho đến khi vịn vào cầu thang mới để nước mắt trào ra.
♥ Tình yêu có bao nhiêu sự tổn thương
Ánh nắng mặt trời giống như bóng đèn tiết kiệm năng lượng, phát ra ánh sáng chói mắt. Tiểu Kỳ hơi nheo mắt nhìn lên bầu trời, có gió thổi qua, nước mắt mau chóng bị hong khô. Tuy khi 17 tuổi nổi đau vì cha mẹ ly hôn luôn khắc sâu trong lòng, khiến cô hận thù đau đớn. Nhưng trước mặt người ngoài cô vẫn được coi là một người hoạt bát, khiêm nhường lễ phép, trong thế giới của mình sống một cách nghiêm khắc. Mỗi chữ trong lời nói của bà ta như một nhát dao, cứa lên trái tim cô, đau đớn đến nổi không thể thở, cô cảm thấy mình như một tiểu nhân vô liêm sỉ, mơ mộng leo cao lên cuộc sống và hạnh phúc hoàn toàn mới.
Tiểu Kỳ một mình trốn trong toilet của nhà hàng KFC khóc hết nước mắt, sau đó lại rửa mặt, soi gương chải đầu, trang điểm lại, cho đến khi chắc chắn đồng nghiệp không đoán ra mình vừa khóc, mới cố gắng nhếch môi lên, bước vào ngân hàng.
Đúng là nhà dột lại gặp mưa dai dẳng. Một vị khách mới đầu muốn gởi 23.000 tệ, về sau rút ra 20.000 trước rồi cuối cùng đổi ý cần gởi 18.000. Tiểu Kỳ choáng váng cho đến khi vị khách đó rời ngân hàng, mới phát hiện ra trong lúc hồ đồ, mình đã rút cho người đó thừa ra 2.000. Cô không dám nói với chủ nhiệm, trong lòng rối bời, sợ khách hàng không thừa nhận, sợ người ta không muốn trả tiền lại. Một tháng lương của cô mới được có 2.000 tệ! Còn may khách hàng này là chủ doanh nghiệp của cửa hàng nội thất gia đình ở gần đây, thường đến đây. Tiểu Kỳ sau khi tan ca vội cầm túi đến cửa hàng nội thất gia đình. Cô day dứt mãi, lắp ba lắp bắp nói rõ tình hình với khách hàng. Vị khách hàng mỉm cười trả tiền cho cô, tạ trời tạ đất, khi cô cầm tiền ra khỏi đó chỉ cảm thấy chân cô như mềm nhũn. Cô thở dài, mệt mỏi, đang thẩn thờ thì điện thoại của Thạch Lỗi gọi đến.
“Không ngờ số lần em đi gặp mặt lại đáng kinh ngạc như vậy, thật lợi hại!” Thạch Lỗi cười nói.
Tiểu Kỳ tức giận, những lời nói đùa này vào tai cô lúc này là lời châm biếm nặng nề nhất, cô cười lạnh lùng: “Thạch công tử quá khen rồi! Người nhỏ mọn như tôi bản lĩnh khác không có nhưng quyến rũ đàn ông thì cũng ổn. Đúng vậy người có tác phong sống cẩu thả như tôi, giá trị quan và nhân sinh quan đều tồi tệ làm sao dám vào gia đình xa hoa như các người? Tôi chính là dựa vào gặp mặt lừa đảo để kiếm cơm ăn, Tiểu Kỳ mà anh quen là người có đức hạnh đó đó, sao nào?”
“Em uống nhầm thuốc rồi?” Thạch Lỗi cũng tức giận nói: “Dì cầm tập tài liệu đến, những việc đó em quả thật đều làm rồi, anh còn mặt dày giải thích cho em? Anh cũng không để ý rồi, emphỉ báng là làm sao?”
“Phải đó, anh độ lượng, thích loại phụ nữ như tôi thì tôi nên cảm kích nước mắt đầm đìa quỳ dưới liếm chân anh, lại còn dám nổi cáu, thật là không biết trời đất lễ nghĩa. Tôi chính là đứa trẻ vất đi, sống dưới sự nuôi dưỡng của mẹ, không xứng với phẩm đức cao quý của anh, tạm biệt!” Tiểu Kỳ không ngờ Thạch Lỗi nhìn thấy những tài liệu đó, càng không ngờ trong lời nói của anh lại mang ngữ điệu ngạo nghễ đó, giống như thích cô là một việc khiến anh ta phải khó xử lắm. Đáng hận, lẽ nào anh ta không hiểu mình làm nhiều việc hoang đường như vậy là vì ông Phương sao? Lẽ nào anh ta không biết mình đang hối hận thế nào vì những hồ đồ đã qua sao? Anh ta nên hiểu từ lần gặp mặt đầu tiên anh ta đã nhìn thấu tất cả giả mạo của mình mà, lẽ nào không phải sao?
Thạch Lỗi g