XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Điên Cuồng

Tình Yêu Điên Cuồng

Tác giả: Thúy Thúy Sinh Sinh

Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341196

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1196 lượt.

như vậy làm gì, có phải kiểm tra hộ khẩu đâu?”
Bố Thạch Lỗi không lên tiếng, mắt nhìn vào anh, ánh mắt hai người chạm nhau dường như đang muốn nói với nhau điều gì.
“Nào ăn cơm thôi!”
Một lát sau bà Lương đã mang hai dĩa đồ ăn ra.
Tiểu Kỳ vội đứng dậy, nói: “Dì à, con giúp dì!” Nói xong cô đến phòng bếp.
Bố Thạch Lỗi cười nói: “Tiểu Kỳ là cô bé nhanh nhẹn!”
“Bố không xem là ai thích sao?” Thạch Lỗi hừm giọng.
Bà Lương cười: “Hai bố con ngồi với nhau là giống như oan gia.” Nói xong lại nhìn Tiểu Kỳ.
Tiểu Kỳ vừa muốn ngồi xuống thì thấy bà Lương đang quan sát mình, cô có chút luống cuống, nhìn lại quần bò và áo phông của mình, nghĩ trong lòng: Có phải chê mình ăn mặc quê mùa quá không? Đều là tại Thạch Lỗi, sớm biết trước thì dù có nói gì cũng phải về nhà thay đồ.
Đang buồn rầu nghĩ thì nghe thấy bà Lương cười nói: “Tiểu Kỳ hình như cháu làm việc ở ngân hàng?”
Cô ngẩng đầu lên, cười đáp: “Dạ thưa dì. Nếu lần sau dì có yêu cầu gì có thể liên hệ với cháu.”
“Là nhân viên chính thức phải không?” Bà Lương từ tốn hỏi.
Bỗng chốc hỏi đến vấn đề nhạy cảm của cô, cô nói nhẹ: “Dạ vẫn chưa chính thức. Nhân viên chính thức phải thi, đương nhiên còn cần có mối quan hệ.”
Thạch Lỗi nhìn Tiểu Kỳ, thần mắt có chút ảm đạm, liền nói: “Tiểu Kỳ, uống chút đồ uống đi!”
“Cô chỉ là hỏi thăm chút. Các con phải yêu thương nhau, gia đình cô chú cũng chỉ là hỏi thăm, muốn biết nhiều hơn. Có những lời mong rằng cháu đừng để ý quá!” Khi bà nói luôn dùng giọng điệu rất chậm, dường như đứng ở trên đầu mây, khiến người khác phải kính n
Tiểu Kỳ cứng đầu cười: “Cháu hiểu rồi thưa dì, có gì dì cứ hỏi!”
“Đừng hỏi nhiều như vậy, chỉ cần cháu tốt là được rồi!” Bố Thạch Lỗi nhìn bà Lương.
Mặc dù như vậy bà Lương vẫn hỏi: “Bố mẹ cháu làm nghề gì, ở đâu?”
Tiểu Kỳ không muốn nói chuyện bố mẹ ly hôn, một mình ở cùng mẹ trong căn nhà cũ chưa từng sửa sang. Từ lúc vào căn nhà này, cô có một cảm giác bị áp bức không tên khiến cô cảm thấy như đến một thế giới khác. Phòng khách rộng, trang hoàn lộng lẫy, những bức tranh sơn dầu đầy khí chất, ngay cả bình hoa ở góc tường cũng mang màu sắc cao quý. Thậm chí chiếc váy mặc trên người bà Lương cô đều biết không phải là hàng rẻ. Đương nhiên không phải là hàng rẻ rồi, đồ người ta mặc tất nhiên phải là tốt. Nghĩ đến đây cô lại nhớ đến bà Từ, cả năm chỉ có vài bộ quần áo. Cô đã từng đưa mẹ đi mua đồ nhưng sau khi mua lại bị mẹ trả lại. Bà Từ thường nói người có tuổi không cần mặc đồ tốt như vậy. Tiểu Kỳ đang tuổi tìm bạn trai cần phải mặc đẹp.
Nhớ đến tóc bạc của mẹ trước mỗi lần nhuộm tóc, nhớ đến quần áo nhăn nhúm của mẹ, cô lặng lẽ ăn cơm, mũi cay cay.
Bà Lương vẫn hỏi, trước đó đã từng có bạn trai chưa? Lương ở ngân hàng ra sao, đãi ngộ của nhân viên chính thức và nhân viên hợp đồng có gì khác nhau? Đã từng nghĩ đến thi cao học hay thi công chức chưa...
“Được rồi, đủ rồi, con mang cô ấy về là để bố mẹ gặp mặt, đừng như vậy nữa!” Thạch Lỗi vẫn cúi đầu ăn cơm giờ đột nhiên đứng dậy kéo Tiểu Kỳ đi ra ngoài.
“Thạch Lỗi, con có thái độ gì vậy?” Sau lưng là giọng nói uy nghiêm của bố anh.
Thạch Lỗi dừng bước, sau đó thấp giọng nói với Tiểu Kỳ: “Chúng ta đi, anh đưa em về!”






Nổi đau trong quá khứ
Phải, quá khứ tồi tệ của em cuối cùng đã được vạch trần, anh là người hiểu em, lẽ nào không phải sao? Nhưng tại sao trong ánh mắt anh lại có tia nghi ngờ? Ở bên em, mong rằng anh luôn vui, thoải mái, và luôn nở nụ cười nhưng tại sao hiện thực tàn khốc như vậy, tình yêu là như vậy sao?
♥ Hiểu anh
Trong bầu trời đêm đầy sao, mùi hương của cây cối trong vườn dường như tỏa ra quanh cô, Tiểu Kỳ đã ngồi lên xe về nhà.
“Tiểu Kỳ đừng để ý nhé, sớm biết trước đã không đưa em về rồi.” Thạch Lỗi im lặng hồi lâu mới lên tiếng.
Tiểu Kỳ giật mình, trong đêm tối tĩnh lặng, những làn gió mùa hạ ngây ngất. Câu này của Thạch Lỗi giống như một viên đạn xuyên qua từ năm cô 17 tuổi, kêu gào, thôi thúc bay thẳng đến, đập mạnh vào tim cô. Bên tai cô vang lên âm thanh rất lớn, quầng mắt đột nhiên đỏ lên, lâu sau trên môi nở nụ cười: “Nói những câu như này thật khiến người ta cảm động!”
“Đồ xấu! Anh hiểu em, sao lại không hiểu, vì em và anh giống nhau!” Thạch Lỗi véo mũi Tiểu Kỳ.
Cứ tĩnh mịch như vậy, dường như chỉ còn lại tiếng đập của hai con tim. Tiểu Kỳ nghĩ Thạch Lỗi hiểu mình. Cho rằng cái xã hội ồn ào này không có tình yêu, nhưng lúc này đây hai người bên nhau, hiểu nhau, mê đắm nhau, con tim như đập nhanh hơn, đó lẽ nào không phải là tình yêu sao?
♥ Thăm hỏi bất ngờ
Tiểu Kỳ về nhà, bà Từ vội hỏi: “Sao rồi? Sao rồi? Sau khi nhận tin nhắn của con, cả tối mẹ không yên tâm, nhà họ đối với con đều tốt chứ?”
“Mẹ à. Con gái mẹ thông minh, xinh đẹp, sao lại không thích chứ? Bố mẹ anh ấy rất thích con, mẹ yên tâm đi!” Tiểu Kỳ cười ăn một miếng dưa vàng.
Bà Từ không dám tin, nhìn cô dò xét, lắc đầu: “Mẹ không tin, đối phương không chê con không phải nhân viên chính thức ở ngân h