Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Điên Cuồng

Tình Yêu Điên Cuồng

Tác giả: Thúy Thúy Sinh Sinh

Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341199

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1199 lượt.

điện thoại. Em cảm thấy áp lực rất lớn khi gặp bố chồng tương lai nhanh như vậy. Em phải làm gì đây, tan ca nói chuyện tiếp.”
Rất nhanh, rất nhanh... Tiểu Kỳ che đi sự bối rối, bận rộn với công việc. Nhưng đến lúc tan ca nhìn thấy Thạch Lỗi đợi ngoài cửa cô mới thực sự ý thức được, trời ạ đúng là sắp phải gặp bố mẹ anh rồi.
“Lẽ nào phải gặp sao?” Tiểu Kỳ cau mày hỏi.
Thạch Lỗi cười khổ sở: “Vì mỗi tuần anh lại có bạn gái mới nên bố rất lo liền đưa anh đến Quân khu. Giờ đột nhiên biết lần này là thật nên bố rất lo, lo đến sắp phát bệnh tim rồi. Hôm nay anh bị giáo dục hai giờ liền, nói tối nay anh không đưa em về thì năm nay ông sẽ dùng danh tiếng để bắt anh chuyển nghề. Em thử nói xem là kiểu người gì chứ, anh rất thích bộ đội.”
Tiểu Kỳ cười với anh, buồn rầu: “Sao em lại sợ như thế này chứ, lại còn run run nữa! Được rồi hai chúng ta đúng là kẻ bốn lạng người nửa cân, chẳng có gì tốt đẹp. Em vì tức bố mà gặp gở linh tinh. Còn anh, một tuần đổi một bạn gái. Được rồi em không đi nữa, nhỡ đâu tuần sau anh lại thay thay bạn gái thì em biết làm sao!”
“Tiểu Kỳ, em phải hiểu anh làm vậy chỉ để khiêu khích bố anh, để ông ấy nhìn thấy ông ấy nhanh chóng tái hôn như vậy, anh là con trai ông ấy tìm phụ nữ chắc chắn tốc độ không kém bố, nhưng giờ thì anh thề đã cải tà quy chính rồi, từ nay về sau trong anh chỉ có Tiểu Kỳ, như vậy được chưa? Anh xin thề.”
Tiểu Kỳ nói: “Bộ dạng em như thế này sao có thể gặp người khác chứ!”
Thạch Lỗi cười: “Con dâu xấu vẫn phải gặp bố chồng, không sao, em bây giờ rất xinh.”
Tiểu kỳ nũng nịu đòi về thay đồ, Thạch Lỗi kéo cô nhét vào ô tô.
Nhìn quần bò và áo phông hôm nay Tiểu Kỳ mặc cô hối hận lẩm bẩm: “Trời, hôm nay không trang điểm, làm sao dám đi gặp mặt! Đều tại anh không thông báo sớm!”
Thạch Lỗi cười hì hì: “Anh cũng là bị ép mà! Em cứ coi như đi nhà hàng ăn cơm, cười chào hỏi rồi cúi đầu ăn cơm là được rồi. Tố anh lại đưa em về.”
“Vậy sao được chứ, nhà anh không thích em thì em phải làm sao? Tiểu thuyết tình yêu đều nói công chúa lọ lem đến gia đình giàu có, không, là già đình làm quan sẽ bị xem sắc mặt, sẽ bị coi thường. Tiếp theo nhà anh sẽ bắt anh và em chia tay, sau đó anh đã có Tiểu Chân thanh mai trúc mã rồi, cuộc sống thật đáng sợ!” Tiểu Kỳ sau khi gửi tin nhắn cho mẹ rồi nhìn ra cửa sổ, tưởng tượng ra những việc đáng sợ.
Thạch Lỗi cười lớn: “Em chắc đọc nhiều tiểu thuyết lắm nhỉ?” Sau đó nghiêm giọng, “Ngậm miệng lại, đừng chiêm chiếp như chim sẻ thế, chỉ là ăn cơm mà thôi, có nguy hiểm nào đâu?”
Tiểu Kỳ lườm anh, đành phải vậy thôi.
Xe ra khỏi thành phố, hai bên đường là hàng liễu rủ. Mùa hạ ở phía Bắc tuy cây cối rậm rạp nhưng thời tiết vẫn khô khiến cho da mặt cũng bị căng ra. Tiểu Kỳ bị gió nóng thổi vao khiến cô hắt xì hơi, nhìn thấy chiếc xe chạy dọc theo đường quốc lộ, trong lòng cô thấp thỏm bất an, càng lúc càng
Con đường bỗng chốc như rộng ra, ở nơi không xa một khu biệt thự hiện ra trước mắt. Xung quanh biệt thự là những cầu nhỏ bằng gỗ, còn có một chiếc cối xay gió to, làm bắn nước lên khóm cây màu xanh lục, cảnh tượng lộng lẫy hiện ra trước mắt.
Tiểu Kỳ khinh ngạc hỏi: “Căn biệt thự này chắc rất đắt nhỉ, ồ, nhà anh thật xa xỉ.”
“Mấy năm trước ở đây hoang vu lắm, một số lãnh đạo già của quân khu đều xây nhà ở đây, dự định sẽ dưỡng lão ở đây. Do đó, bố anh cùng đầu tư với họ. Đừng nghĩ sự tình phức tạp như vậy, cô nương này đúng là!” Thạch Lỗi lắc đầu cười, “ Đến rồi, vào thôi!”
Đến trước một tòa nhà nhỏ, Tiểu Kỳ hít sâu sau đó bước vào. Vừa vào cổng phía tay phải là một sân nhỏ yên tĩnh, dường như còn trồng rau. Tay trái có cổng nhỏ, Thạch Lỗi toe toét mở cửa.
Một người đàn ông trung niên đang ngồi trong phòng khách xem phim ngoảnh đầu lại, sau đó cười nhạt nói: “Về rồi sao?”
“Ồ, Tiểu Thạch về rồi à?” Một giọng nói ấm áp từ phòng bếp vọng ra, sau đó mẹ kế của Thạch Lỗi là Khâu Anh xuất hiện trước mặt cô. Bà ta khoảng 38, 39 tuổi, da sáng mịn, chắc là chăm sóc da rất tốt.
Tiểu Kỳ nhìn người đàn ông trung niên, trong lòng nghĩ Thạch Lỗi cả ngày gọi “ông già” nhưng đâu có già. Cô lại nhìn Lương Khâu Anh, trang điểm tao nhã, góc mắt dường như còn óng ánh, nhìn là biết một người phụ nữ tinh tế.
“Chào chú dì! Con là Tiểu Kỳ.” Tiểu Kỳ còn cẩn thận nhìn Thạch Lỗi, không biết anh chàng này tại sao không giới thiệu? Chỉ còn cách tự giới thiệu mình.
Người đàn ông trung niên cười, vẫy vẫy tay chào Tiểu Kỳ, nói: “Tiểu Kỳ, đến đây, đừng câu nệ, ngồi bên này.”
Thạch Lỗi lúc này mới lấy lại thần thái, cười nói với Tiểu Kỳ: “Tiểu Kỳ, nào đến sofa ngồi đi.”
“Mọi người ngồi xuống ăn chút hoa quả, dì sắp chuẩn bị xong đồ ăn rồi!” Bà Lương xoa xoa tay, quay người vào bếp.
Khi cô ngồi ở ghế sofa mới phát hiện bố Thạch Lỗi già thật, quầng mắt nhô rõ, cơ thịt trên mặt cũng nhão, nhưng mắt của bố anh rất sáng, có thần, có một cảm giác uy nghiêm khiến ngươi khác phải sợ
Bố Thạch Lỗi cũng chỉ hỏi Tiểu Kỳ mấy vấn đề như nhà ở đâu, bố mẹ làm gì, cô nhanh nhẹn trả lời.
Thạch Lỗi lo lắng: “Trời, bố hỏi nhiều


XtGem Forum catalog