Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Dũng Cảm Của Quyên Tử

Tình Yêu Dũng Cảm Của Quyên Tử

Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh

Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015

Lượt xem: 1341474

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1474 lượt.

cầm chìa khóa xe, nhưng không đút vào được, Quyên Tử đi vòng qua, mở cửa xe, đầy anh sang chỗ bên cạnh ghế lái, tự mình ngồi lên, lấy chìa khóa, khởi động lái xe :
"Đi chỗ nào, em chở anh đi"
Triệu Hành cũng lấy lại bình tĩnh, nói địa chỉ. . . . . .
Lúc Quyên Tử và Triệu Hành đến nhà trọ của Tô Đồng thì Tô Đồng đã hôn mê, trên tủ đầu giường còn vứt la liệt thuốc ngủ.......... Xe cứu thương tới, Quyên Tử đi cùng Triệu Hành vào bệnh biện, ngồi ở ngoài phòng cấp cứu đợi. Quyên Tử cũng khôi phục lại tinh thần, Tô Đồng, mới chỉ gặp cô gái này hai lần, nhưng lại đi tự sát.
Thật ra thì, Quyên Tử cảm thấy đây càng giống như uy hiếp, dù sao nếu thật sự muốn chết, trước khi tự sát còn gọi điện thông báo cho người khác, Triệu Hành lúc này đã hoàn toàn tỉnh táo lại, đang gọi điện thoại………
Giày vò đến nửa đêm, Quyên Tử cùng Triệu hành mới rời khỏi bệnh viện, dù sao cấp cứu kịp thời, không nguy hiểm đến tính mạng, Triệu Hành báo cho người nhà Tô Đồng biết chuyện.
Đột nhiên Quyên Tử đột nhiên cảm thấy, cô có chút không hiểu người đàn ông này, nếu nói anh ta vô tình với cô ấy, nhưng khi nghe cô ấy nói tự sat, lại rất hốt hoảng, những nếu có tình ý thì tại sao không ở lại trong bệnh viện chăm sóc?
Triệu Hành giống như hiểu suy nghĩ của cô, nghiêng đầu nhìn cô nói:
"Đồng Đồng là hàng xóm của nhà anh, từ nhỏ anh nhìn cô ấy lớn lên, nghiêm túc mà nói, cô ấy chính là em gái anh, mặc dù anh không thương cô ấy, nhưng anh cũng không hy vọng cô ấy chết vì anh, em hiểu chưa?"
Triệu Hành lái xe đưa Quyên Tử về chung cư, từ xa đã nhìn thấy Tả Hồng ngồi ở ở bậc cửa đầu hành lang hút thuốc lá. Lúc này Quyên Tử mới nhớ đã quên không báo cho Tả Hồng, hơn nữa điện thoại di động của cô hình như cũng đã tắt máy.
Nhìn thấy ánh đèn sáng, Tả Hồng ném thuốc lá trong tay đứng lên, nhìn rõ ánh sáng, thấy rõ người ngồi trong xe, lửa giận muốn ép lại cũng không ép nổi.
Xe vừa dừng lại Tả Hồng đã mở cửa xe từ bên ngoài, kéo Quyên Tử từ bên trong xe, vừa kéo vừa chống cửa xe nhìn Triệu Hành giọng trầm thấp : " Xuống xe. "
" Tả Hồng, anh nổi điên cái gì ? Xảy ra chút chuyện, em chưa kịp thông báo cho anh biết….. "
Không để cho Quyên Tử giải thích xong, đã bị Tả Hồng cắt ngang : «Cô cút sang một bên cho anh, đừng có mang dáng vẻ đó ra, các người cô nam quả nữ, lại là tình yêu đầu, có thể xảy ra chuyện gì, không cần nghĩ cũng biết ! Muốn cắm sừng tôi, không có cửa đâu ! "
Quyên Tử tức giận giơ chân đá anh : " Tả Hồng hôm nay anh động thủ thì chúng ra coi như xong, xong thật rồi, tôi nói lời giữ lời. "
Nói xong cũng không để ý đến hai người, quay người đi lên tầng.
Trong lòng Tả Hồng khó chịu kìm nén, nếu như là trước kia anh đã đạp cho tên kia một trận rồi, nhưng con nhóc Quyên Tử kia, anh thực sự không nói nổi. Anh cũng giận chính bản thân mình, mới bắt đầu anh đã chịu đựng cô, tại anh chiều chuộng con nhóc này quá mà, nếu không cô dám đè đầu anh như vậy.
Sự chần chừ của Tả Hồng rơi vào trong mắt Triệu Hành, trong lòng xông lên một cảm giác vô lưc, hai người kia cứ tự nhiên cãi nhau, nhưng lại thân mật như vậy, thân mật đến mức giữa họ, anh giống như là một người xa lạ hoàn toàn.
Đột nhiên Triệu Hành cảm thấy không có chút nào thú vị, ngẩng đầu, ánh mắt lạnh nhạt : " Nếu như muốn đánh nhau, xin lỗi ! Tôi không thể đáp ứng, cũng không nhàm chán như anh… "
Đến khi Triệu Hành lái xe ra khỏi chung cư thì Tả Hồng vẫn còn buồn bực, cuối cùng chỉ còn mình anh là người đơn độc, ngẩng đầu nhìn lên tầng, giậm chân đi lên, vừa vào cửa đa mang giầy cao gót Quyên Tử đá rơi vào trong tủ giầy, bỏ quần áo vào trong máy giặt, đè ép lửa giận, đứng ở bên ngoài nhà vệ sinh gõ cửa, giọng nói ôn tồn hỏi : " Quyên Tử, cuối cùng là em và anh ta đi đâu, anh nói có gì sai chứ, em nói với anh sẽ về ngay, anh đợi đến tận nửa đêm cùng chưa thấy, về tình về lý em đều phải cho anh một cái nguyên nhân rõ ràng, đúng không ? Quyên nhi, anh phải phân rõ phải trái… "
Quyên Tử kéo cửa nhà vệ sinh ra, ngón tay cầm lấy đai lưng áo choàng tắm, cười híp mắt quan sát một vòng : " Không đánh nhau ? "
Tả Hồng kêu lên, tức không chịu nổi, tiến lên khiêng cô vào phòng ngủ, ném cô lên giường, đè trên người cô : " Nói, buổi tối hai người làm gì ? Thành thật khai báo, nếu không em chờ phục vụ đi. "
Quyên Tử cười ha ha mấy tiếng : " Cút sang một bên, cả người đều là mùi thuốc. "
Tả Hồng vô lại, cúi đầu há mồm hung hắng cắn môi cô : «Em ghét bỏ anh hả ? Cấm nói lảng sang chuyện khác, nói nhanh. "
Đôi tay Quyên Tử níu tai anh, kéo đầu anh lại gần, trước đây cô chưa bao giờ giải thích nhưng hôm nay lại mở miệng : «Bạn của Triệu Hành tự sát, nên trì hoãn ở bệnh viện đến bây giờ. "
Tả Hồng sững sờ, khóe miệng vểnh lên : " Chắc chắn là nợ phong lưu của Triệu Hành, đúng không ? "
Quyên Tử nghiêng người, trong nháy mắt rời khỏi chỗ nằm, ngón tay Quyên Tử nhẹ nhàng lướt qua mặt Tả Hồng : " Nợ phong lưu ?Có người nào hơn được Tả Hồng nhà chúng ta, nhớ ngày đó hồng nhan tri kỉ khắp nơi nhỉ ! Em nhớ lúc đầu anh được gọi là cái gì mà, Tả