Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 134558
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/558 lượt.
m kích. Đương nhiên thỉnh thoảng cũng sẽ có giấc mộng của một cô bé lọ lem, nhưng loại mộng này rất dễ bị đánh thức, mà khi tỉnh lại sẽ rất đau. Cho nên, em đã tự nói với chính mình, đừng nên nằm mơ nữa. Chung Bình, anh cũng không cần cố chấp, tiếp tục như vậy nữa, ngay cả khả năng làm bạn bè chúng ta chưa chắc đã làm được.”
“Em cho là anh còn có thể cả ngày đối mặt với em, lại chỉ coi em như bạn bè bình thường sao?” Giọng nói lạnh lùng của anh cuối cùng đã làm đóng băng toàn bộ bầu không khí xung quanh.
“Vậy chúng ta coi như làm người xa lạ đi.” Ánh mắt cô nhàn nhạt, nhẹ nhàng nói, cười cho qua.
Trong lòng anh co rút đau đớn, khẽ nhắm chặt mắt lại, môi cũng mím chặt, lại nghe thấy tiếng răng nghiến kèn kẹt, cô cũng đủ độc ác rồi! Lần thứ hai mở mắt nhìn thấy nụ cười của cô, thì trái tim anh đã đau đến mức mất đi toàn bộ tri giác, “Tố Tố, em thực sự đã quyết? Không hối hận?”
Tố Tố mỉm cười nhẹ gật đầu, tao nhã vươn tay ra, “Lần sau gặp lại, coi như không quen đi.”
Chung Bình trừng mắt nhìn những vết sẹo được che đậy cẩn thận trên tay cô, bỗng cười thất thanh, “Tốt, tốt thôi, không quen biết!” Anh giận dữ xoay người nhanh chóng rời khỏi đó. Tố Tố nhìn theo bóng dáng đang khuất xa của Chung Bình, chậm rãi hạ tay xuống, cô khẽ thu lại nụ cười còn vương trên môi. Chung Bình, cám ơn anh đã từng yêu em, được trải qua quãng thời gian kia, em thật sự rất rất hạnh phúc!
Tố Tố thu mắt lại, hướng khách sạn đi vào trong. Đột nhiên, một hình dáng che ngay ở phía trước cô, Tố Tố ngẩn ra, Triệu Điềm? Cô ấy từ nãy giờ vẫn đứng ở đây nhìn lén sao?
Tố Tố mở mắt nhìn nơi khác, tiếp tục đi về phía trước, cô đã hết sạch hơi sức để có thể mỉm cười với cô ta nữa rồi.
“Tiêu Tố Tâm.” Triệu Điềm lại chủ động gọi cô, Tố Tố dừng bước, nhìn về phía Triệu Điềm.
Mặt không có chút thay đổi, quay ra nói với Tố Tố, “Cô thực sự không cần Chung Bình?”
Tố Tố chẳng biết tại sao lại đột nhiên rất muốn cười, “Không phải cô đang chờ điều này sao?” Vì sao bây giờ lại lộ ra bộ dáng nghiêm trọng như vậy?
Triệu Điềm không nghĩ tới cô cũng sẽ chế giễu lại người khác, “Đúng vậy. Nhưng mà tôi không cảm ơn cô đâu, hai người vốn đã không thích hợp.”
Tố Tố cười nhạt, “Ngược lại, hai người rất xứng đôi.” Nói xong, cô nhìn cũng không nhìn nữa, mà trực tiếp quay lại khách sạn.
Triệu Điềm nhìn theo bóng dáng của Tiêu Tố Tâm, lại quay mặt nhìn hướng Chung Bình rời đi, khẽ kêu lên một tiếng, rồi nhanh chóng đuổi theo Chung Bình.
Chịu Đựng
Triệu Điềm đuổi theo ra đến bãi đỗ xe của khách sạn, thì thấy xe của Chung Bình đi sượt qua bên mình. Triệu Điềm quát to một tiếng, “Chung Bình.” Lời còn chưa dứt, xe của Chung Bình đã như mũi tên phóng vọt ra bên ngoài. Triệu Điềm giậm chân khẽ rủa một tiếng, rất nhanh ngăn lại chiếc taxi, gấp gáp giục tài xế, “Đuổi theo chiếc xe màu đen phía trước.” Tài xế cũng không nói hai lời liền nhanh chóng đuổi theo.
Chung Bình lái xe ở trên đường như điên rồi vậy, Triệu Điềm dán sát vào chiếc ghế đằng sau, chăm chú nhìn chiếc xe của Chung Bình ở phía xa, trong lòng thầm chửi, thật vô dụng, thất tình thì muốn bỏ mạng sao!
Cuối cùng xe của Chung Bình cũng dừng lại ở một bờ sông, Triệu Điềm thở phào một cái, nếu anh không dừng xe lại, người tài xế này cũng sắp phát điên lên luôn rồi.
Triệu Điềm xuống taxi, rồi từng bước đến gần xe của anh, xuyên thấu qua cửa kính màu đen cũng mơ hồ thấy được mặt anh đang chôn sâu ở trên tay lái không nhúc nhích, Triệu Điềm trợn mắt, vòng qua đầu xe, giật cửa xe bên kia, ngồi xuống.
“Tôi có nghĩ tới.” Giọng nói yếu ớt lộ ra vài phần bất dắc dĩ, nếu như Tố Tố nguyện ý, anh cũng nguyện ý buông tha tất cả.
“Anh nghĩ mình đang diễn phim truyền hình à! Ngu ngốc! Đi ra ngoài chịu khổ với anh? Nói cho anh biết, điều đáng sợ nhất chính là khổ cực, nghèo khó sống với nhau, một trăm lần đều bi thương, đợi đến lúc đó thì chỉ có hối hận cùng hối hận, lúc ấy cuộc sống còn có thể ngọt ngào nữa không.” Ai, còn tưởng rằng anh rất thông minh, hoá ra cũng chỉ là gỗ mục không thể chạm khắc. Tại sao phải từ bỏ tiền bạc chứ, có tiền mới có thể hoàn thành những chuyện mà mình muốn làm.
“Cô cái gì cũng không hiểu.” Lúc nào thì đến phiên cô công chúa bệnh hoạn này đến dạy dỗ anh đây?
“Đúng, tôi không hiểu anh ở đây đau buồn cái gì! Cô ấy không cần thì còn có vô số người khác muốn tranh đoạt anh, vì sao anh phải hạ thấp bản thân mình như thế chứ.”
“Tôi cứ hạ thấp mình như vậy đấy, cô quấy rầy tôi đủ rồi chứ?” Buồn cười thật, cô ta còn chả ước gì bọn họ chia tay.
Triệu Điềm khẽ đảo mắt, híp mắt nói, “Xem không vừa mắt, nên quyết định cứu vớt anh.” Rất dõng dạc.
Chung Bình cười lạnh một tiếng, bệnh công chúa lại tái phát rồi, quên đi, mặc kệ cô ta. Vừa liếc mắt một cái, bên ngoài không có xe, cô ta làm sao mà đuổi tới đây, “Xe của cô đâu.”
“Ở khách sạn.” Cô không thể lái nhanh, lại muốn đuổi theo anh, thì không thể làm gì hơn là gọi taxi. Chung Bình suy nghĩ kĩ một lúc, “Cô gọi xe tr