XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Judo

Tình Yêu Judo

Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian

Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015

Lượt xem: 134559

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/559 lượt.

ở về lấy xe đi.” Anh không muốn quay về nơi đó, không muốn chạm vào vết thương để nó tiếp tục ứa máu nữa.
Triệu Điềm khẽ chu môi, “Không cần, tí nữa bảo người đến lấy là được rồi. Anh đưa tôi về đi.” Chung Bình liếc mắt nhìn cô, quên đi, sớm để cô ta biến đi một chút, cho an tĩnh lại đã.
Chung Bình lái xe, đưa Triệu Điềm về nhà.

Từ sau khi Tố Tố rời khỏi Chung gia, Chung Bình cũng dọn về căn hộ của mình. Còn Triệu Điệu lại bắt đầu đường hoàng nói rằng muốn an ủi Chung Bình đang thất tình nên toàn tới quấy rầy anh, mỗi ngày đều tới bệnh viện chờ, sau đó bắt anh đưa mình về nhà. Chung Bình cũng không để ý tới cô, mà mỗi ngày cô lại theo đuôi anh về tới tận cửa.
Chung Bình vài lần đóng sầm cửa trước mặt cô, thấy cô mỗi lần đều rất đáng thươgn đứng mãi ở ngoài cửa không chịu đi, rốt cục cũng đành để cô vào trong. Rất tự nhiên, Triệu Điềm đã trở thành khách quen của nhà Chung Bình. Lúc đầu, Chung Bình rất ít khi trả lời lại cô, cứ để mặc cô một mình ở bên cạnh lẩm bẩm. Nhưng dần dần, anh phát hiện Triệu Điềm cũng không phải loại người đáng ghét như vậy. Bệnh công chúa của cô ở trước mặt anh cũng tái phát ngày càng ít, thậm chí có lúc còn nhường anh.
Người cô độc thì thường rất sợ sự yên lặng, mỗi khi đêm khuya vắng người, hình ảnh của Tố Tố vẫn luôn quấy nhiễu tâm trí anh, nhưng mỗi lần vừa nghĩ tới nụ cười lạnh nhạt cuối cùng của cô ngày hôm ấy, vết thương lòng như lần nữa bị người ta xé mở. Nhưng khi anh bắt đầu thấy hận cô, thì anh lại cảm thấy đau đớn, Tố Tố cũng không cảm giác được nỗi lòng của anh, vì sao anh phải tự làm khổ chính mình như vậy? Quên đi, yêu một lần là đủ rồi, không có tình yêu thì không phải tiếp tục sống sao, có lẽ giống như bây giờ đôi khi lại tốt hơn. Dù sao bản thân anh cũng cảm thấy mệt mỏi rồi, rồi sẽ thấy mọi thứ không khác nhiều lắm, cứ kiên nhẫn chịu đựng, rốt cục anh cũng không ghét bỏ Triệu Điềm nữa.
Ba Chung biết được hai người bọn họ đang gặp gỡ qua lại thì vô cùng vui vẻ, không nghĩ tới kế hoạch của mình lại thuận lợi đến như vậy, hiện tại ông chỉ trông ngóng tình cảm của hai đứa thật suôn sẻ, có thể sớm tiến điến hôn nhân, vậy thì việc lớn của ông đã thành rồi.
Mẹ Chung cũng rất thích Triệu Điềm, nhưng thỉnh thoảng nhìn thấy vẻ mặt nhàn nhạt ưu thương của con mình, trong lòng bà tất nhiên sẽ có chút khó chịu. Tố Tố cũng là một đứa trẻ đáng thương, chỉ là cùng Chung gia có duyên mà lại không có phận.
Bà cụ thì hoàn toàn ngược lại, không hề thích Triệu Điềm, đối với cô luôn luôn lạnh nhạt, mỗi lần Chung Bình trở về thăm bà, bà lại liên tục ghé vào tai anh nhắc tới Tố Tố rất tốt, rồi bà cụ nhớ Tố Tố đến như thế nào. Còn Chung Bình chỉ nhẹ giọng an ủi bà cụ, rằng họ đã chia tay rồi.
Vì vậy cuối cùng Chung Bình và Triệu Điềm trong mắt mọi người đều đã trở thành một đôi.

Tố Tố từ chỗ chị Như mà biết tin hai người họ đang quen biết nhau.
Đêm đó, Đinh Như vừa trở về đã nổi trận lôi đình, liên tục chất vấn Tố Tố, Chung Bình không phải đối với cô tình cảm thắm thiết lắm sao? Tại sao hiện tại lại cùng với thiên kim nhà viện trưởng hẹn hò?
Tố Tố khẽ cười, “Không phải rất xứng đôi sao?” Bọn họ ở bên nhau, rõ ràng hợp với ý cô như vậy, nhưng vì sao cứ nghĩ đến lại giống như bị một sợi dây vô hình kéo lấy, từng chút từng chút đều mơ hồ đau đớn. Tố Tố nỗ lực bắt mình tiếp tục tập trung vào cuốn sách mà mình đang xem.
Chị Như nghe vậy, nhất thời lại bắt đầu có chút chua ngoa, “Đương nhiên, so với em vẫn xứng hơn. Chị đã sớm nói rồi, Chung gia nếu như biết đến chuyện cũ của em, nhất định sẽ không chấp nhận được.”
Tố Tố cứng ngắc cả người, chuyện cũ? Quá khứ của cô ư. Tố Tố đột nhiên ngẩng đầu rời khỏi quyển sách, nhìn về phía chị Như, “Chung gia biết cái gì?”
Chị Như nhìn cô, vẻ mặt như hỏng rồi, vội vã cười cười, “Không phải biết em là cô nhi sao?” Đôi mắt loé lên, không dám nhìn Tố Tố.
Tố Tố nhìn chằm chằm chị, “Là chị nói cho ba của Chung Bình quá khứ của em?” Cô tại sao lại không nghĩ tới, còn tưởng rằng ông tự mình điều tra chuyện của cô, nhưng trăm nghĩ vạn nghĩ lại không nghĩ tới người nói lại là chị Như.
“Chị…..nào có.” Chị Như chột dạ bắt đầu nói lắp.
“Ba anh ấy biết em đã từng trộm cắp, từng ở trại cải tạo.”
“Ách….ba anh ấy lợi hại như vậy.” Chị Như vẫn còn tiếp tục giả bộ.
“Chị Như, thật ra chị không cần phải hao tổn tâm tư của mình mà suy nghĩ như thế, chị chỉ cần nói với em một tiếng, nhất định em sẽ rời xa Chung Bình.” Thực sự, nếu chị mở miệng, cô cũng sẽ làm vậy. Nhưng chị thà ở đằng sau lưng đâm cô một nhát, dùng phương thức này để ép cô rời khỏi anh, cũng không tình nguyện nói thật với cô.
“Lúc đó Chung Bình bị em mê hoặc đến thần hồn điên đảo, em sẽ bỏ được anh ấy sao?” Chị Như cười nhạt, “Nhưng mà, Tố Tố, quả thật chị có lỗi với em, nhưng em lại không chịu suy nghĩ một chút, Chung Bình là loại đàn ông như thế nào, em có thể buộc chặt anh ấy được sao? Người ta chẳng qua chỉ thấy em mới mẻ, muốn vui đùa một chút, cuối cùng khi kết hôn vẫn phải tìm một người môn đăng hộ đối. Nếu để cho em đứng cạnh anh ấ