Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Judo

Tình Yêu Judo

Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian

Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015

Lượt xem: 134560

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/560 lượt.

y, chị cũng sẽ cảm thấy lo lắng thay cho người ta.”
“Vậy bây giờ chị tức giận cái gì? Không phải anh ấy đã tìm được một nhà môn đăng hộ đối là Triệu tiểu thư rồi đó sao, hẳn là chị nên vui vẻ mới đúng chứ.” Tố Tố nhìn vẻ mặt đanh đá của chị, không nhịn được phải mở miệng nói một tiếng.
“Em!” Đinh Như mở to đôi mắt trừng cô, trên mặt tràn ngập tức giận đến mức lông mày đều nhếch hết cả lên, “Dù cái bánh xe này có quay đến đâu đi nữa cũng sẽ không tới phiên em.” Hừ, chỉ cần không phải là nha đầu xấu xí này, cô thế nào cũng được.
Tố Tố cười cười đứng lên, “Tất nhiên là sẽ không tới phiên hai chúng ta.” Nói xong, cô cầm sách đi vào phòng, dứt khoát đóng sập cửa lại, mặc kệ cho Đinh Như đứng ở bên ngoài gào thét. Tố Tố chậm rãi nằm ở trên giường, đặt cuốn sách dày cộp kia để ở trên ngực, cảm thấy nặng trĩu, hít thở không thông, cái cảm giác này khiến cô có chút buồn bực, phiền muộn, xoa một chút có thể khá hơn không? Cô để cuốn sách xuống, khẽ xoa lên trái tim mình, nhưng cảm giác co thắt ấy vẫn xuất hiện ngày càng nhiều, cả người bỗng cảm thấy như bị co kéo lại, mãi cho đến lúc không ngừng được mà run rẩy. Anh nhất định rất hạnh phúc, không phải sao?
Tố Tố lại không nghĩ rằng, mình rất nhanh đã tận mắt nhìn thấy dáng vẻ hạnh phúc của anh. Cô lại có thể cực kì vô tình mà gặp được Chung Bình cùng Triệu Điềm kia. 






Ngẫu Nhiên Gặp Lại
Đang lúc Tố Tố đi thang máy lên tầng ba của một siêu thị, thì ở ngay chỗ quẹo, cô nhanh chóng nhìn thấy một đôi tình nhân đang đi tới từ phía đối diện mình. Tim cô đột nhiên như ngừng đập, theo bản năng cô quay đầu lại, ngược hướng mà đi. Bởi vì cô nhìn thấy Triệu Điềm khoác tay Chung Bình, bọn họ đang vui vẻ đi dạo cùng nhau. Tố Tố khẽ kéo chiếc mũ xuống, cúi đầu bước nhanh về phía trước, trong lòng âm thầm cầu nguyện đừng để họ nhìn thấy.
Đột nhiên từ thắt lưng cô truyền đến một trận đau nhức, Tố Tố bị một tác động cực mạnh đâm vào người khiến cho cô trật bước, vừa cúi đầu nhìn, cô đã thấy một đứa bé gái tầm sáu, bảy tuổi ngồi dưới đất, giọng điệu the thé bỗng chợt kêu toáng lên, “Oa~Oa~” cô bé khóc hét. Tố Tố không hề để ý tới thắt lưng của mình đang đau nhức, liền nhanh chóng ngồi xổm xuống dưới muốn đỡ cô bé kia đứng lên, “Em gái, em không sao chứ?” Cách đó không xa, những tiếng cước bộ loạn xạ, lo lắng truyền đến, “Mẫn Mẫn, Mẫn Mẫn.” Người chạy đến là một người phụ nữ lớn tuổi chắc hẳn là mẹ của đứa bé.
Đứa bé kêu Mẫn Mẫn kia vừa nghe thấy tiếng mẹ mình, nức nở quay ra nhìn, Tố Tố mỉm cười xoa xoa đầu gối của đứa bé, đoán chừng vừa rồi cô bé ngã rất đau. Mẫn Mẫn vừa nhìn thấy mặt cô, vốn chỉ còn thanh âm nức nở nhỏ dần, ngay lập tức lại kêu hét to hơn, “Mẹ, mẹ……..”
Tố Tố bị cô bé kia làm cho sợ hãi, không biết vì sao đột nhiên nó lại trở nên như vậy. Mẹ của đứa bé kia chạy đến ôm chặt lấy con mình, “Mẫn Mẫn sao vậy? Có phải đau lắm không?”
Triệu Điềm nhìn vẻ mặt anh đang giả vờ thoải mái, liền khẽ cười, “Anh đã nói cô ấy rất kiên cường.”
“Đúng vậy, anh đã thấy qua người phụ nữ kiên cường cùng ngoan cố nhất rồi.” Chung Bình chợt xốc lại tinh thần, quay ra cười với Triệu Điềm, “Đi thôi, đi chọn quần áo xem.” Triệu Điềm cũng dịu dàng cười ôm lấy anh đi về phía trước.
Tố Tố lao ra khỏi cửa siêu thị, đứng trước cả quảng trường rộng lớn, cô mới dám thoải mái hít thở, vừa dừng lại, một loạt những hình ảnh xấu hổ, nhục nhã lại lần nữa hiện lên trong đầu cô. Mất mặt nhất chính là, một màn như vậy lại để cho Chung Bình và Triệu Điềm nhìn thấy. Tố Tố hối hận đứng ở giữa quảng trường, những ngón tay đan vào với nhau xoắn xuýt lại, tại sao cứ trùng hợp như vậy, hết lần này tới lần khác đều bị anh nhìn thấy. A~ a~ a~ Tố Tố vô cùng buồn bực, điên cuồng la hét ở trong lòng, nhưng lại chả giảm đi chút phiền não nào cả. Cô thất vọng, cúi đầu chậm rãi đi tiếp. Quên đi, người ta cũng chỉ là đứng xem náo nhiệt, sự lạnh lùng trong mắt anh không phải đã rõ ràng rồi sao? Bọn họ gặp lại, chỉ có thể làm người xa lạ, a, mới vừa rồi là cô thất thố, tự nhiên lại sợ hãi quay đầu bỏ chạy như vậy.
Nhớ lại lúc nãy Triệu Điềm vẫn im lặng đứng ở bên cạnh anh, Tố Tố nỗ lực hít sâu một hơi, thực sự rất tốt, như vậy cô có thể an tâm mà quên anh đi.
Nhất định phải cố gắng quên, nhất quyết phải xoá bỏ đi, Tố Tố cố gắng tự nhủ với chính mình, tuyệt không cho mình khả năng để mà lưu luyến.

Chị Như giống như rốt cuộc cũng tỉnh ngộ. Tuy rằng mỗi ngày vẫn còn oán giận vì sao Chung Bình và Triệu Điềm lại tiến triển tốt đẹp như vậy, thì rốt cục chị cũng để cho vài người bên cạnh mình có cơ hội theo đuổi. Thậm chí chị còn cố ý làm trò trước mắt Tố Tố, hết nhận lời rồi lại cự tuyệt những người đàn ông kia. Mỗi lần nhìn thấy ánh mắt khiêu khích cùng đắc ý của chị, Tố Tố cũng cảm thấy tốt hơn nhiều, chị ấy mau đi tìm hạnh phúc của mình thôi, chứ cứ tiếp tục si mê Chung Bình như vậy sẽ làm cho nội tiết tố của chị ấy mất cân đối mất.
Thực ra những suy nghĩ của chị Như, Tố Tố cũng có thể hiểu đôi chút. Chị