Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 134496
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/496 lượt.
ình mặc cho hai chân cô đá lung tung, liền đem cô ôm vào trong phòng ngủ, nặng nề ném xuống chiếc giường lớn. Tố Tố hoảng sở giãy giụa bò dậy, anh muốn làm gì? Anh nhất định phát điên rồi!
Anh giơ tay dùng sức kéo cô lại, đè cô xuống giường, cả người gắt gao áp chế cô, giọng càng lúc càng trầm, “Rõ ràng trong lòng có anh, nhưng lại giả vờ tuyệt tình.” Một chuỗi những nụ hôn dài nóng bỏng liên tục rơi xuống, Tố Tố hoảng loạn liên túc né tránh nhưng vẫn không thể trốn được anh.
Chung Bình lưu luyến cọ sát hai gò má của cô, phần da thịt gập ghềnh kia lại càng gợi lên trong lòng anh bao nhiêu yêu sót. Ngày đó, cô có bao nhiêu bất lực cùng kinh hoàng, trong lúc vô ý lại doạ người khác, sự áy náy ấy càng khiến cô nói không nên lời, cô luôn thiện lương giống một cô nữ sinh như vậy, rõ ràng người bị thương tổn là cô, cô lại vẫn muốn đi tìm người thương tổn mình mà xin lỗi, đại ngốc! Anh đau lòng đem cô ép tới gần hơn, giống như muốn đem cô hoàn toàn nhét ở trong lồng ngực của mình vậy, nhất quyết không muốn buông ra nữa.
Toàn thân đều bị hơi thở đầy mãnh liệt nam tính vây quanh, trong lòng cô vô cùng nặng nề cũng ý thức được hoàn cảnh lúc này, nhưng sức mạnh giữa nữ và nam vẫn khiến cô phải đầu hàng, anh đè ép cô gần như đã nhấn chìm hoàn toàn vào trong chiếc giường, hô hấp cũng bắt đầu có chút khó khăn. Nhưng điều càng làm cho cô khó chịu chính là những nụ hôn và bàn tay của anh, không có chút kiêng kỵ nào mà chạy dọc trên thân thể cô, khiêu khích tất cả mọi điểm mẫn cảm trên cơ thể cô, từ trong đáy lòng mơ hồ có một chút hoảng sợ đang ngày càng lớn dần, nếu cô không trốn tránh, thì thân thể cô sẽ là người đầu tiên phản bội cô! Tố Tố gần như đã nức nở cầu xin anh, “Chung Bình, buông ra đi.”
Nhưng Chung Bình lại giống như một con mãnh thú thấy máu, vẫn tiếp tục gặp cắn phần da thịt bị lộ ra ngoài của cô, đôi tay thành thạo xuyên qua phần gáy của cô, cố sức vuốt ve hai bên cổ, trong nháy mắt, bỗng nhiên có một phần khoái cảm mãnh liệt trào dâng khiến cô không kìm được mà run rẩy, lại càng không nhịn được mà ưm thẹn thùng thốt ra tiếng. Cô xấu hổ nỗ lực ngăn cản bản thân mình không được run lên nữa, nhấc chân định đá anh ra, nhưng một trận run rẩy vừa rồi cũng khiến cho đôi chân của cô trở nên suy yếu vô lực, gấp đến độ chỉ biết thốt lên mắng anh, “Đê tiện.”
Chung Bình đem toàn bộ phản ứng của cô thu hết vào trong mắt, trong lòng khẽ cười, sau tai cô quả nhiên là khu vực mẫn cảm. Trước đây mỗi lần anh lơ đãng thổi qua khu vực này, cô đều không kìm được mà run rẩy. Thật tốt, nếu như em không thể thành thật với lòng mình, hãy để thân thể mình nói ra đi! Bàn tay anh càng làm càn vuốt ve bên cổ cô, từng đợt tê dại như sóng triều liên tục ập tới, cô liều mạng muốn nhịn xuống, nhưng làm thế nào cũng không thể chống đỡ được cảm giác mãnh liệt này, cả người như bị điện kích vậy, liền trở nên mẫn cảm suy yếu, cô khó khăn ôm sâu vào trong tóc anh, “Chung Bình, đừng để em hận anh.”
Chung Bình khẽ cười vẫn tiếp tục ra sức dằn vặt những nơi mẫn cảm của cô một bên đem hai tay cô đẩy lên đỉnh đầu, hai chân anh xâm nhập vào giữa hai chân cô, không ngừng làm cho thân thể hai người dây dưa càng thêm sâu sắc hơn. Giọng nói anh khàn khàn mang theo tà nịnh, mê hoặc đảo qua đảo lại trước ngực cô, “Thân thể của em đang kêu gọi anh.” Anh nhìn người dưới thân mình đang kích động, khiến cho tuyết trắng kịch liệt phập phồng, đôi mắt của anh theo từng đợt chuyển động ấy, càng lúc càng tối sâu hơn nữa, Tố Tố, đừng ….tiếp tục lừa mình dối người nữa, tình cảm mãnh liệt giữa chúng ta chỉ cần vừa chạm một cái thôi đã có thể bùng nổ rồi!
Tố Tố bị anh trắng trợn nói ra như vậy khiến cả người thẹn thùng đến mức đỏ hồng hết cả lên, đôi môi ẩm ướt ấm nóng vẫn tiếp tục in trên ngực cô, khiến cho cả người cô run rẩy, không thể ngừng lại, đến cầu xin cũng suy yếu vô lực, “Không nên.” A~ cô cắn chặt môi, trước ngực chợt đau đớn, anh lại cắn cô. Thân thể bị từng đợt từng đợt khoái cảm liên tiếp hành hạ đến mức cả người đã nóng lên, trong cơ thể cô một cảm giác nóng bỏng đáng sợ có thể tuỳ lúc mà đem cô đốt cháy, vì vậy cô chỉ có thể khổ sở kêu lên, “Chung Bình, em hận anh, hận anh.” Nhưng thân thể đã từ lâu khuất phục dưới bàn tay anh, khiến cho cô xấu hổ muốn chết.
“Anh yêu em.” Một giọng nói nhẹ nhàng như một lời nguyền với cô làm cho cả người cô hoàn toàn chết lặng cứng ngắc, toàn bộ máu trong người đều cuồng loạn chảy ngược trở lại. Trái tim lại giống như một cái kính vạn hoa, có pháo hoa từ từ nở rộ, rồi từ từ biến mất, sau đó lại nở rộ, cuối cùng là mãnh liệt chấn động nổ tung ra, tất cả tế bào đều bị sự chấn động này làm cho run rẩy.
Anh đau đớn hôn lên môi cô, ở bên môi liên tục thì thào, “Lần đầu tiên yêu đến mức đã biết cái gì gọi là sợ hãi, cái gì gọi là đau đớn không cần bản thân mình nữa, nhưng anh vẫn không nhịn được mà nhớ mà yêu em.” Tay càng lúc càng ôm chặt thêm, giống như là muốn để cô có thể cảm thụ được nỗi đau của anh, anh mỗi lần thật tình yêu cô nhớ cô lại bị cô ra sức đẩy đi, cô thật độc ác.
Cả người bị v