Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 134502
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/502 lượt.
vẫn là vị hôn thê của cô ấy, cô làm như vậy quả thực quá vô sỉ, chính cô cũng không thể tự tha thứ cho chính mình được nữa.
Từ lúc đó, Tố Tố vẫn luôn thấp thỏm bất an, rất sợ Chung Bình sẽ tiếp tục làm phiền cô, nhưng những ngày kế tiếp lại trôi qua bình yên đến không ngờ, anh không đến tìm cô nữa. Hôm nay, nghe A Cường nói vậy, xem ra anh đã quyết định quên cô, vẫn đúng hạn cử hành hôn lễ.
Tố Tố liên tiếp nặng nề thở dài mấy cái, mọi bực bội trong lòng vẫn không có cách nào tiêu tán, như vậy không phải tốt nhất sao? Một đêm kia trong mắt anh cũng chỉ là một việc ngoài ý muốn, vì thế cô cũng không nên để tâm nữa. Chỉ mong anh và Triệu Điềm có thể thật sự nghiêm túc với cuộc hôn nhân của họ, nếu đã ước hẹn thì nhất định phải làm được, mong rằng họ thật sự có thể hiểu ra.
Chúc mừng hai người, hai người nhất định nhất định phải hạnh phúc. Cô đứng đối diện với tấm ảnh cưới ngọt ngào kia, lẩm bẩm nói, hai người hạnh phúc, thì tôi cũng coi như được giải thoát rồi.
–
Tố Tố mệt mỏi lê thân về, lại phát hiện chị Như đang ở nhà. Dạo gần đây, chị hầu như đều không về, đồ đạc của chị hầu như đã đem dọn hết đến nhà người đàn ông kia. Sao tự nhiên hôm nay lại trở về không biết?
“Chị Như.” Tố Tố khẽ gọi người đang ngẩn ra ở trên ghế sofa.
“Đã về rồi?” Chị Như lấy lại tinh thần khẽ hỏi cô.
“Vâng, sao chị lại về? Lấy đồ à?” Tố Tố đặt túi xách ở trên kệ TV, khẽ xoa xoa cổ, sau đó rót một cốc nước.
“Tố Tố, Chung Bình sắp kết hôn rồi.” Giọng điệu của chị có chút mất mát, vừa nghe vậy, cái chén trên tay Tố Tố bỗng ngừng lại một lát, nhưng chỉ trong nháy mắt, trên mặt cô đã khôi phục lại vẻ bình tĩnh, “Em biết, anh ấy có đưa thiệp mời cho em.”
Chị Như nhìn cô, vẻ mặt nghi hoặc, thật lâu cũng không nói gì nữa.
Tố Tố khẽ cười, hạ mắt, rồi cô đặt ly xuống, từ trong túi xách lấy tấm thiệp cưới màu hồng, đưa tới trước mặt chị, “Họ thật sự rất xứng đôi.”
Chị Như nhìn thiệp cưới, sau đó lại nhìn cô, “Em…..không để tâm sao?”
“Có chứ, đàn ông có tiền như vậy lại để mất rồi,” Tố Tố giả vờ thoải mái cười, “Xem ra chỉ còn A Cường để dựa vào thôi.” Cô vừa cười vừa lắc lắc thiệp cưới trong tay.
Chị Như sợ run hồi lâu, mới thở ra nặng nề, “Đây cũng là số của chúng ta thôi, mấy kẻ có tiền sao có thể dễ dàng ngắm trúng chị em mình được.”
Tố Tố khẽ cười, những lời này được nói ra từ trong miệng chị Như, sao lại thấy có chút không được tự nhiên, thật khó mà nghe được! “Đâu có đâu, chị bây giờ không phải rất tốt sao, người kia đối xử với chị không tốt ư?”
“Tốt, rất tốt, nhưng đáng tiếc lại cứ thiếu một chút gì đó, gần đây lại xảy ra một đống phiền phức, ai, nói cho cùng cũng chỉ là một nhà giàu mới nổi, của cải làm sao mà hùng hậu được như Chung Bình chứ.” Vẻ mặt chị Như hiện rõ vẻ khinh thường.
“Sao lại thế được?”Tố Tố hơi kinh ngạc, yêu cầu của chị Như cũng quá cao rồi, có nhà có xe lại làm ông chủ, không hiểu chị ấy còn chê gì nữa.
“Thật, tiền của anh ta, đều đem đi đầu tư hết rồi. Đúng rồi, gần đây anh ta còn nói đang gặp khó khăn với vấn đề tài chính, vừa mới mua cho chị một căn hộ đã lại nói muốn đi làm giấy đảm bảo rồi.” Chị Như vừa nghĩ vừa tức giận.
“Căn hộ, anh ta mua cho chị nhà ư, thật giàu quá đi.” Tố Tố kêu chói tai, người đàn ông này cũng không phải vừa, ra tay cũng phóng khoáng quá rồi.
“Căn hộ, có là cái gì? Anh ấy nói chờ qua một thời gian ngắn nữa, còn muốn mua xe cho chị cơ.” Chị Như vừa nhìn thấy bộ dáng ngạc nhiên của Tố Tố, một chút hư vinh trong lòng bỗng nổi lên, cảm thấy vô cùng thoả mãn, nhưng ngoài miệng lại vẫn cứ tỏ vẻ xem thường.
“Anh ấy….đối với chị thật tốt.” Tố Tố ưu tư, chị lại càng cảm thấy thoả mãn.
“Ai, thế nhưng chị không được cầm cái giấy tờ nhà kia, nhà đấy nếu là đứng tên chị, thì nên để chị cầm chứ. Nhưng anh ấy đang thiếu tiền mặt, nên cũng rất lo lắng. Đằng nào chị cũng còn có 8 vạn để dành, nếu không cứ đưa cho anh ấy quay vòng trước vậy.” Trong lòng cô có chút tính toán, cho vay 8 vạn, lại lấy được một căn hộ giá 30 vạn, đúng là buôn bán có lời. Hơn nữa, ở thời điểm khó khăn mà cô lại ra tay cứu giúp, mới có thể khiến anh ta cảm thấy cô thực tâm với anh ta, mà không phải chỉ vì tiền.
Tố Tố do dự, “Như vậy có được không?” Rất khó để chị Như đem tiền mình dành dụm ra cho mượn như vậy, xem ra chị ấy rất để tâm đến người kia.
“Dù sao cũng phải để anh ấy thấy chị là thật tình, không sao, còn căn nhà này cơ mà, không sợ.” Chị Như vô cùng tin tưởng vỗ vỗ vai của Tố Tố, “Không nỡ bỏ con làm sao dụ được sói*, muốn giữ được đàn ông thì càng phải biết bỏ vốn đầu tư ra chứ.” Tố Tố chỉ cảm thấy da đầu mình tê rần, từng này vốn cũng quá nhiều rồi.
* “Luyến tiếc hài tử không bẫy được lang”, đây là một câu tục ngữ phổ thông rất hay được sử dụng ở bên Trung Quốc, tức là muốn bẫy được sói đôi khi cũng phải bỏ cả con mình, muốn đạt được một mục đích nào đó đôi khi phải trả một cái giá rất đắt. Câu nói này ban đầu là “Ngại hỏng giầy không bẫy được lang.” câu nói này dựa trên việc người thợ săn đi săn sói, muốn bắt được chúng, thì phải trèo đèo lội