Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 134498
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/498 lượt.
vạn lần không được thể hiện ra một chút đau buồn nào, nhất định cô phải mỉm cười nói lời chúc phúc với bọn họ.
Hôm nay, là ngày thành hôn của Chung Bình và Triệu Điềm, tối hôm qua, chị Như nói sẽ tự mình đến, cho nên Tố Tố quyết định sẽ cùng đi với viện trưởng.
Tố Tố nhìn vào trong gương, từ từ mỉm cười, nhẹ giọng nói, “Chúc mừng hai người.” Trong mắt cô là ý cười đến bình thản, trong lòng dần dần yên tĩnh lại, đến lúc đó cô nhất định cũng phải giống như bây giờ bình tĩnh, ôn hoà chỉ cần nói ra lời chúc phúc cuối cùng ấy, cô đã có thể được giải thoát rồi.
Đến chỗ hẹn, từ phía xa, cô đã nhìn thấy bọn trẻ cùng viện trưởng đang đứng trước bến xe chờ cô. Tố Tố mỉm cười, chạy tới, “Viện trưởng.” Viện trưởng vừa nhìn thấy cô, đã sợ run nửa giây, sau đó mỉm cười, “Tố Tố hôm nay rất đẹp.” Bình thường cô đều đội mũ, hôm nay cuối cùng cũng không che che đậy đậy nữa. Tố Tố cười nhạt, khẽ ôm viện trưởng, rồi quay ra nói với tụi nhỏ, “Lát nữa đến, không được làm ầm ĩ nhé. Hôm nay là ngày cưới của anh Chung, tất cả đều phải nghe lời biết không?” Bọn nhỏ đều cùng đồng thanh nói vâng. Tố Tố nở nụ cười, tình cảm của tụi nhỏ với Chung Bình so với cô còn tốt hơn nhiều.
Tố Tố cùng viện trưởng đi thang máy lên tầng tám, vừa đến trước cửa đại sảnh lớn, họ đã nhìn thấy ba mẹ anh đang tươi cười chào đón, hoan nghênh từng vị khách. Tố Tố đi đến cùng viện trưởng, ba Chung vừa nhìn thấy cô, thì vẻ mặt hơi biến sắc, chẳng qua, ông đã rất nhanh trấn định lại, ánh mắt lộ rõ sự khinh miệt. Tố Tố lễ phép chào một tiếng, “Chào hai bác.” Mẹ Chung thấy cô thì vui vẻ vô cùng, “Tố Tố, cháu đến rồi, bà vừa rồi còn mới nhắc đến cháu xong.” Ba Chung nghe vậy thì khẽ đẩy vợ mình, bà cũng nhất thời im lặng lại. Tố Tố mỉm cười nói, “Đây là viện trưởng Vương, là viện trưởng của cô nhi viện ạ.” Mẹ Chung gật đầu cười, còn ba Chung phải cố nén mới không hừ lạnh ra một tiếng. Ký tên xong, Tố Tố lại cùng viện trưởng dẫn tụi nhỏ đi vào bên trong.
Người có tiền chính là người có tiền. Đám cưới của Chung Bình quả nhiên rất có khí thế, cả đại sảnh rộng lớn được trang trí bày biện cũng tràn đầy cả sự vui mừng phấn khởi. Tiệc cưới hôm nay là tiệc đứng, cho nên ở chính giữa có hai dãy bàn ăn thật dài, trên đó có đặt đủ loại đồ ăn, hoa quả và đồ uống. Khách mời đều quây lại một chỗ, túm năm tụm ba nói chuyện. Nhìn những……người ăn mặc lịch sự này, Tố Tố liền hiểu, lần này ba Chung mời đến rất nhiều nhân vật có mặt mũi. Ở khu vực nghỉ ngơi trong sảnh, rất nhanh Tố Tố đã nhìn thấy bà cụ, cô liền dẫn viện trưởng đi tới, Tố Tố dặn đi dặn lại bọn nhỏ không được làm ồn, nghìn lần vạn lần không được đụng đến mấy người kia.
Bà cụ vừa nhìn thấy Tố Tố, đôi mắt nhỏ đều sáng lên, liên tục kêu, “Tố Tố, Tố Tố.” Tố Tố cầm lấy tay của bà nói, “Bà, chúc mừng bà.” Vẻ mặt bà lại không hề vui vẻ chút nào, “Có gì tốt mà chúc, cô dâu cũng không phải cháu.” Tố Tố chợt cảm thấy ngượng ngập, liền quay lại nhìn viện trưởng, hướng bà cụ giới thiệu, “Bà, đây là viện trưởng Vương cô nhi viện của cháu, cháu lớn lên ở đó ạ.” Bà cụ nghe vậy liền vui vẻ bắt chuyện với viện trưởng, bảo bà ngồi xuống, hai người họ nói chuyện cũng rất hợp, không ngừng nói về những chuyện của Chung Bình và Tố Tố. Tố Tố nhìn hai người họ, rồi mỉm cười lui qua một bên. Nhìn thấy bọn nhỏ ngoan ngoãn ngồi bên cạnh, Tố Tố liền xoa đầu bọn chúng, quay ra nói với Đinh Đinh, “Cùng chị đi lấy vài thứ để ăn.”
Đinh Đinh gật đầu rồi theo cô đi về phía bàn ăn, hai người họ cầm theo một chút bánh ngọt với đồ uống, đem về chỗ nghỉ ngơi kia. Bọn nhỏ vừa thấy có đồ ăn ngon, đều hưng phấn cười lớn.
Tố Tố bê một ly nước trái cây đứng ngay sau lưng viện trưởng, đột nhiên có tiếng người gọi thu hút sự chú ý của cô, “Tố Tố.” Tố Tố xoay người, thì nhìn thấy Mạch Dịch Nam đang ôm Lộ Hiểu Vụ đứng ngay đằng sau cô. Tố Tố tươi cười vui vẻ, “Xin chào.” Lộ Lộ đi một bước lên trước, áy náy cười với cô, “Xin lỗi, thật không nghĩ tới việc lần trước lại làm liên luỵ đến hai người.”
Tố Tố biết Lộ Hiểu Vụ đang nói đến việc gì, chỉ khẽ cười, “Đừng để ý, đấy chẳng qua là việc nhỏ thôi.” Lộ Lộ xấu hổ nói, “Nhưng mà, Chung Bình với cô….” Cô thật không nghĩ tới, hai người họ cuối cùng vẫn chia tay. Quãng thời gian đó Chung Bình ở trước mặt bọn họ phải chịu đựng biết bao nhiêu đau khổ, mặc dù bây giờ anh ấy đã có Triệu Điềm, nhưng cô vẫn cảm thấy mình có lỗi với Tố Tố.
Tố Tố nhẹ nắm tay cô, “Đừng áy náy, chúng tôi bây giờ vẫn rất tốt.” Anh có thể hạnh phúc, cô đương nhiên cũng sẽ hạnh phúc.
Mạch Dịch Nam cũng đi lên ôm Lộ Hiểu Vụ vào trong lòng, nhẹ giọng nói với cô, “Chung Bình vui vẻ là được rồi.” Lộ Lộ khẽ gật đầu, nhưng trong mắt vẫn tràn ngập áy náy với Tố Tố. Tố Tố thấy vậy liền chủ động thay đổi đề tài, “Tưởng Tưởng đâu rồi? Tại sao không đưa đến vậy?”
Vừa nói đến con trai, Lộ Lộ đã nhanh chóng mỉm cười, “Chúng tôi nhờ ba mẹ trông hộ rồi, hiện tại nó rất nghịch ngợm.” Tố Tố vừa nghĩ tới bộ dạng đáng yêu của Tưởng Tưởng, cũng bật cười.
Sau đó lại là hai người mà Tố Tố quen biết nữa đi tới, Vệ Đông và Hàn Xa, hai