Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 134444
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/444 lượt.
Chung Bình sinh cho ta một đứa chắt trai đi, ta đã từng này tuổi rồi, cũng chỉ có tâm nguyện này thôi.” Bà cụ chợt nắm lấy tay của Tố Tố, còn thành thật nói.
Tố Tố á khẩu ngay tại chỗ không trả lời được, này…..Yêu cầu này làm sao mà cô đáp ứng được đây, cô cùng anh ta gặp mặt không cãi nhau, đánh nhau đã là sóng yên biển lặng lắm rồi, còn muốn hai người họ cùng nhau một chỗ, chính là không có cách nào đâu. Tố Tố cứng họng, không biết nên trả lời như thế nào, đành hướng ánh mắt cầu xin về phía mẹ Chung.
Mẹ Chung vừa thấy biểu tình quẫn bách của Tố Tố, liền biết cô đang ngượng ngùng, đành chạy đến ôm vai bà cụ an ủi nói, “Mẹ, mẹ đừng tạo áp lực lớn cho Tố Tố như vậy, cẩn thận lại dọa cô ấy chạy đi mất. Muốn để Tố Tố đồng ý gả vào Chung gia, thì trước hết còn phải bảo Chung Bình đối xử thật tốt với người ta đã, mẹ xem có đúng không?” Nói xong, ánh mắt hiền lành của bà liền nhìn Tố Tố đầy cổ vũ.
Tiêu Tố Tâm cảm kích gật gật đầu, Chung Bình cùng cô làm sao có thể phát sinh quan hệ như vậy được, bà ơi, tâm nguyện của bà đành phải để cô gái khác thực hiện thay rồi.
“Được rồi, đừng để cho ta chờ quá lâu là được!” Bà cụ thoáng thất vọng gật đầu, mẹ Chung liền nháy mắt với Tố Tố, “Tố Tố, Bình Bình còn chưa dậy nữa, con mau kêu nó dạy đi.”
Tiêu Tố Tâm gật đầu nhanh chóng rời đi, bà vẫn dùng ánh mắt đó nhìn chằm chằm cô, làm cô chột dạ không khỏi bước càng nhanh.
Tiêu Tố Tâm gõ nhẽ cửa phòng Chung Bình, “Chung Bình.”Không phản ứng, Tiêu Tố Tâm lại tiếp tục gõ cửa, vẫn không có động tĩnh gì, mẹ Chung liền đi đến hành lang, nói với cô, “Bình Bình bình thường đi ngủ đều không có đóng cửa, con cứ đi vào gọi đi.”
Tiêu Tố Tâm da đầu tê rần, cứ như vậy đi vào? Lại bị ánh mắt tha thiết, sáng rỡ của mẹ Chung làm cho nóng lên, Tiêu Tố Tâm đành phải mở cửa vào trong.
Vào trong phòng, cô liền nhìn thấy Chung Bình đang nằm ở bên cạnh giường, Tiêu Tố Tâm chậm rãi tiến lại gần, “Chung Bình đứng lên.” Trên giường vẫn là không có chút phản ứng nào, Tiêu Tố Tâm ghé sát vào mới thấy, Chung Bình đang yên lặng ngủ say, có vài lọn tóc đang rũ xuống lòa xòa trước trán, che khuất cả một bên mắt, trên mặt không còn vẻ cợt nhả hàng ngày nữa mà bây giờ lại vô cùng bình thản. Tiêu Tố Tâm trong lòng chợt nảy ra ác ý, tay nhẹ nhàng bóp mũi anh, 1, 2, 3…….Cô ở trong lòng âm thầm đếm, Chung Bình rốt cục vì khó thở mà vặn vẹo cái mũi, không chịu được phải mở mắt ra, Tiêu Tố Tâm rất nhanh buông ngón tay, vẻ mặt đứng đắn nói, “Mau đứng lên.” Chung Bình trừng cô cả nửa ngày, mới dần dần thanh tỉnh nhìn cô quát nhẹ, “Đồ ác độc!” Tiêu Tố Tâm mỉm cười, xoay người rời khỏi phòng.
–
Chung Bình cùng Tiêu Tố Tâm ăn xong bữa sáng liền chào tạm biệt rời đi. Chung Bình nhìn bà mình lôi kéo tay Tiêu Tố Tâm dặn dò, quyến luyến không rời, còn dặn anh nhất định phải thường xuyên cùng Tố Tố trở về, anh chỉ có thể liên tục gật đầu đáp ứng.
Chung Bình nắm tay Tiêu Tố Tâm lên xe, mới xoay mặt lại cười hỏi cô, “Ngủ có ngon không?”
Tiêu Tố Tâm nghiêm mặt, “Cũng tốt.” Tiêu Tố Tâm liền tháo chiếc vòng tay đang đeo xuống, Chung Bình thấy vậy, liền nhíu mày hỏi, “Làm gì vậy?”
“Anh tìm cơ hội trả lại cho bà đi.” Tiêu Tố Tâm cứ nghĩ đến bà tặng mình một món quà lớn như vậy, trong lòng liền vô cùng băn khoăn.
“Trả lại cho bà không phải là nói rằng chúng ta đã lừa bà sao?” Cô dùng đầu mình suy nghĩ kĩ lại được không.
“Cái kia….mặc kệ anh xử lí như thế nào, chiếc vòng này tôi không nhận được.” Tiêu Tố Tâm vẫn đem chiếc vòng kia đến trước mặt Chung Bình.
Chung Bình nhìn cô, có chút đăm chiêu sau đó tấm tắc vài tiếng, “Thật không giống cô, được tặng đồ mà lại không nhận sao?”
Tiêu Tố Tâm mặt đỏ hồng, “Bà là tặng cho bạn gái anh, không phải tôi.”
Chung Bình cười khẽ, “Bà cũng đã suy nghĩ kĩ rồi mới tặng cô, bà thích cô mới vậy.” Chung Bình khởi động xe, nhanh chóng rời đi.
Tiêu Tố Tâm liên tục lắc đầu, “Không được, tôi đã lừa bà, trong lòng đã rất thấy có lỗi rồi, nếu còn nhận chiếc vòng nữa, lòng tôi sẽ không yên.” Nhớ lại ánh mắt tha thiết của bà, cô cảm thấy vô cùng áy náy.
Chung Bình chớp chớp mắt, “Vậy cô đem ảnh chụp trả cho tôi đi.” Cô dám uy hiếp tôi lại không dám lừa bà tôi?
Tiêu Tố Tâm không nghĩ tới anh lại đột nhiên nhắc đến như vậy, nhất thời nghẹn lời, “Á……không được” kỳ thật, cô làm gì còn ảnh chụp nào. Lần trước bị đồng nghiệp mượn điện thoại xong đánh rơi, không cẩn thận bị xóa mất, việc này đương nhiên không thể nói cho Chung Bình biết.
“Vậy nhận đi, nói không chừng còn phải dùng nữa.” Chung Bình cười khẽ không để ý đến cô. Tiêu Tố Tâm buồn bực suy nghĩ về câu nói của anh, cái gì mà còn dùng nữa cơ chứ?
–
Đến nhà của Tiêu Tố Tâm, xe liền dừng lại, Tiêu Tố Tâm nhanh chóng nói cảm ơn rồi nhảy ngay xuống xe, Chung Bình khóe miệng giật giật, chưa kịp nói gì.
Nhưng Tiêu Tố Tâm còn chưa đi được hai bước, đã quay đầu lại, Chung Bình khẽ cười, thấy cô cúi đầu sát cửa số, “Bộ đồ này, tôi sẽ giặt rồi gửi trả cho anh.” Suýt chút nữa quên, bộ quần áo này là do anh ta mua.
“Cô cứ cầm đi.” Chung Bình tro