Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 134445
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/445 lượt.
ng lòng hơi trầm xuống, cô ấy vì thế mà quay lại?
“Sao làm như vậy được?” Chị Như thấy cô mặc quần áo đắt tiền như vậy, nhất định lại tra hỏi cho mà xem.
“Cô không cần thì ném đi, đằng nào cũng không có ai mặc.” Chung Bình lạnh lùng nói, anh chưa từng lấy lại đồ gì mà mình đã tặng đi, cô thật là không biết tốt xấu mà. Chưa đợi Tiêu Tố Tâm mở miệng nói nữa, Chung Bình đã lái xe phóng vụt đi mất rồi.
Tiêu Tố Tâm trừng mắt nhìn về hướng chiếc xe thể thao kia, bực mình dậm chân một cái, có tiền là liền ném đi, hừ, cô tặng cho cô nhi viện vậy, có bao nhiêu người còn không có quần áo mặc đâu, ném đi, cẩn thận ông trời phạt anh.
Tiêu Tố Tâm tiến lên trước cửa, lấy ra chìa khóa chuẩn bị mở cửa, cửa nhà đột nhiên mở ra, Tiêu Tố Tâm ngạc nhiên nhìn người xuất hiện đằng sau, hô lên một tiếng, “Chị Như.” Không phải ngày mai chị ấy mới được nghỉ sao? Sao hôm nay lại ở nhà?
“Cuối cùng cũng về rồi?” Chị Như thấy cô, một thân mặc quần áo mới đắt tiền, lại đang cầm trong tay một chiếc túi quần áo cũ, trong mắt nhảy lên rất nhiều cảm xúc.
“Chị Như.” Tiêu Tố Tâm cười cười, xem ra tâm tư của chị Như không được tốt lắm.
“Ai chở em về?” Chị Như suy nghĩ, nhìn chằm chằm cô, tim của Tiêu Tố Tâm bỗng chốc nhảy dựng lên một cái, mắt lại rũ xuống, sau lưng một trận gió lạnh xoẹt qua, chẳng lẽ chị Như nhìn thấy hết rồi?
Giấy Công Đức
Tiêu Tố Tâm lo lắng giương mắt nhìn chị Như, trên mặt chị u ám như vậy là đã biết tâm tình chị Như đang xuống thấp như thế nào. Tiêu Tố Tâm sốt ruột nghĩ, chị Như hỏi như vậy, rốt cuộc đã biết được bao nhiêu? Chẳng lẽ đã nhìn thấy Chung Bình rồi? Chị Như đối với anh ta si mê như vậy, nếu biết cô cùng Chung Bình có quan hệ, nhất định sẽ rất giận cho mà xem. Cô nên giải thích như thế nào đây?
“Từ lúc nào em đã quen với kẻ lắm tiền thế hả?” Chị Như nhìn cô muốn nói lại thôi, mọi suy nghĩ trong lòng lại càng được khẳng định, Tố Tố nhất định đang có việc lừa cô.
“Em…..” Tố Tố càng khẩn trương, có nên nói thật hay không?
“Em cùng Chung Bình rốt cuộc là như thế nào?” Mặt chị Như càng ngày càng đen, quyết định nói thẳng trọng tâm.
“Chị Như, sao lại nghĩ về em như vậy?” Tiêu Tố Tâm sốt ruột giải thích, trong mắt chị Như, Chung Bình vốn luôn hoàn hảo như vậy, vừa đẹp trai lại vừa có tiền, chính là mẫu người đàn ông lí tưởng để gả đi. “Em biết chị thích anh ta.”
“Đúng vậy, em biết chị thích anh ấy, còn cố tình gây chú ý với anh ấy. Chị ở bên cạnh anh ấy lâu như vậy, anh ấy cũng chưa từng tặng chị thứ đồ gì. Mà tự nhiên anh ấy còn mua quần áo cho em, tìm em để giả làm bạn gái, em còn dám nói em không cố ý.” Chị Như đi tới định xé quần áo trên người cô, lại nhìn thấy trên tay cô một chiếc vòng ngọc, liền trợn tròn mắt, hét ầm lên, “Cái gì đây? Cả cái này anh ấy cũng tặng cô?”
Tiêu Tố Tâm lắc lắc đầu, lại gật gật đầu, “Đây là bà anh ta tặng em.”
“Ngay cả bà anh ta cô cũng lừa được, Tiêu Tố Tâm, cô càng ngày càng lợi hại! Cô còn giải thích gì nữa, sao lại không nghe lời như vậy” Chị Như nghĩ đến Chung Bình đi tìm Tố Tố mà không tìm cô, nén giận ở trong lòng, tiểu nha đầu này làm sao so được với cô, Chung Bình không phải là đầu óc có vấn đề gì rồi chứ.
“Chị Như, chị đừng giận, anh ta muốn tìm người biết võ thuật, chẳng qua là có biết em, nên mời nhờ giúp thôi. Anh ta lăng nhăng như vậy, em chỉ cần nhìn đã thấy ghét, làm sao thích anh ta được” Tiêu Tố Tâm kéo tay của chị Như, muốn trấn an chị.
“Đưa vòng tay cho chị.” Chị Như hừ lạnh một tiếng, tay bắt lấy tay đang đeo chiếc vòng của Tiêu Tố Tâm.
Tiêu Tố Tâm vội rụt tay lại, “Chị Như, không được, cái này phải trả lại……trả lại cho bà của anh ta.” Cô chỉ là tạm thời giữ thôi, vẫn phải tìm cơ hội để trả lại chứ.
“Cô không bỏ được?” Chị Như bỏ tay cô ra, hừ lạnh nói, “Tố Tố, chị đối xử với cô như thế nào?”
Tiêu Tố Tâm nhanh chóng gật đầu, “Rất tốt.” Chị Như ngoại trừ vì tên đàn ông kia mà có chút điên cuồng, thì đối với cô thật sự rất tốt.
“Về sau cô không được cùng Chung Bình qua lại nữa, nếu anh ta lại đến tìm, đều phải nói với chị.” Chị Như cầm tờ giấy công đức, nghĩ lại có lí do để đi tìm Chung Bình rồi.
“Được.” Tiêu Tố Tâm thấy chị Như không thèm để ý đến chuyện vòng tay nữa, trong lòng liền buông lỏng, không gặp Chung Bình là tốt nhất, nếu không cô lại phải chịu lửa giận của chị Như lần nữa.
“Đi thay quần áo đi, đi làm mặc thế này không được.” chị Như giật nhẹ ống tay áo của cô, rồi bỏ vào trong phòng.
Tiêu Tố Tâm thở dài một cái, chị Như vì Chung Bình thật sự tẩu hỏa nhập ma rồi, Chung Bình thì có cái gì tốt chứ? Chị Như sớm muộn sẽ có ngày phải chịu thiệt. Nhưng bây giờ chị muốn cô làm gì, cô cũng nguyện nghe theo
Ngoại trừ mấy lần chị Như vì Chung Bình mà có mắng cô vài lần, những lúc khác đều rất tốt với cô. Quần áo, giày dép cũ nếu chị không mặc nhất định sẽ cho cô.
Lúc trước, khi đi làm chứng minh thư và đăng kí tạm trú, Tiêu Tố Tâm đều bị gây khó dễ chỉ bởi vì cô đã từng vào trại cải tạo, họ đều ghét bỏ cô, kh