Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 134452
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/452 lượt.
át.
Lúc này, ông chủ liền đi vào trong, vừa nhìn thấy hai người, thì cười ha hả nói, “Cô xem cô thật có phúc, có bạn trai săn sóc như vậy.”
Tiêu Tố Tâm mặt đỏ lên, trừng mắt nhìn Chung Bình, Chung Bình lại chỉ cười không nói gì, ánh mắt vẫn như cũ bảo cô mau ăn. Tiêu Tố Tâm xấu hổ ngậm chặt miệng, khẽ lắc đầu.
“Ăn đi, bạn trai có lòng như vậy, thể nào cũng phải ăn một cái.” Ông chủ này đúng thật là người thích buôn chuyện, còn đứng ở bên cạnh đệm theo nữa. Tố Tố lại càng xấu hổ, nhìn thấy Chung Bình đắc ý cười, đành phải há miệng, ăn cái bánh bao kia.
Ông chủ ở bên cạnh cười to, “Như vậy là được rồi.” Chung Bình cười nói, “Cô ấy vẫn còn ngượng.” Ông chủ liền cười đi ra ngoài.
Tiêu Tố Tâm đỏ mắt nhìn Chung Bình, thật vất vả mới nuốt được miếng bánh bao kia, “Anh cứ từ từ ăn đi, tôi về trước.” Anh lần nào cũng ác ý không muốn thấy cô vui vẻ mà.
Chung Bình giữ chặt tay cô lại, “Tố Tố, đừng đi. Lát nữa, tôi đưa cô về.”
Tiêu Tố Tâm đánh vào tay anh, “Chung Bình, anh không phải rất mệt sao? Về nhà sớm một chút đi.” Cô có yếu đuối đến mức cần người hộ tống không.
Chung Bình nuốt vào một cái bánh bao, miệng hơi phình, nói ra cái gì đó không rõ, “Nhìn thấy cô sẽ không mệt nữa.”
Tim của cô lại bỗng nhảy dựng lên, anh ta……… lại ăn nói lung tung rồi! “Tôi mệt, đi trước nhé.” Nói xong, không đợi anh ta có dịp kéo tay cô nữa, cô đã nhanh chóng chạy như bay.
Chung Bình nhìn Tiêu Tố Tâm hoảng sợ bỏ trốn, khóe miệng lại khẽ nhếch, từ từ vùi đầu ăn. Anh thật không có nói dối, mặc dù có mệt mỏi thật nhưng nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn giận dữ mà rạng rỡ của cô, cùng cô đấu võ mồm thì quả thật tinh thần hưng phấn lên nhiều.
Tiêu Tố Tâm rất nhanh chạy về nhà, đi vào bên trong liền nhìn thấy chị Như vừa mới tắm rửa xong đang từ nhà tắm đi ra, trên đầu vẫn còn quấn khăn, trên người là bộ áo ngủ, trên tay vẫn còn cầm mặt nạ đang định đắp lên mặt. Chị Như nhìn thấy cô hổn hển thở chạy về liền hỏi, “Sao vậy? Bị chó đuổi à?”
Tiêu Tố Tâm ấn ngực lắc đầu, “Em muốn đi WC.” Nói xong liền cởi ba lô xuống, chạy vọt vào trong nhà vệ sinh.
Chị Như sắc mặt không đổi, liếc nhìn cô một cái rồi tiếp tục đắp mặt nạ, một lát sau, dường như nhớ ra cái gì, liền nói vọng vào bên trong cho Tố Tố nghe, “Hóa ra, Chung Bình hai ngày này đi công tác, bảo sao không gặp được anh ấy.” Tố Tố dựa vào bồn rửa tay thở nặng nhọc, cô biết.
“Ngày mai thử năm, chắc anh ấy sẽ đến phòng tập chứ?” chị Như ở ngoài cửa nói.
Tố Tố rất nhanh trả lời, “Không biết nữa.” Cô làm sao biết được, nói không chừng anh ta lại có việc. Tốt nhất là đừng đến, cô hiện tại chỉ cần nhìn thấy anh thôi đã thấy phiền rồi, thật muốn đá anh ta vài cái! Mở miệng ra là ăn nói bậy bạ, thật vô vị!
Chị Như thất vọng kêu ôi a vài tiếng, sau đó ngừng hẳn. Tiêu Tố Tâm thở ra, bước ra ngoài cửa. Thật mệt quá đi, nhanh chóng đi tắm, rồi đi ngủ mới là tốt nhất!
Đánh Ngã
Buổi tối thứ năm, ngay lúc Tiêu Tố Tâm cùng chị Như đi vào phòng tập thì hai người đã nhìn thấy Chung Bình mặc một bộ đồ tập Judo đang luyện tập cùng với một cô gái.
Chung Bình nhìn thấy Tiêu Tố Tâm, ánh mắt sáng ngời, lại nhìn thấy Đinh Như đang đứng ở sau lưng Tố Tố thì sửng sốt môt giây, sau đó hơi ngẩn ra rồi rất nhanh trở lại bình thường.
Chung Bình liền ngừng luyện tập với cô gái kia, đi tới chỗ hai người họ, “Tố Tố, Đinh Như.” Tiêu Tố Tâm rõ ràng cảm thấy chị Như sau nghe Chung Bình gọi như vậy thì cả người cứng đờ lại.
“Bác sĩ Chung, nghe Tố Tố nói anh cũng đang tập Judo, thật muốn đến xem thử.” Chị Như cười đến sáng lạn đi tới trước mặt anh, Tố Tố đứng ở đằng sau chị Như liếc mắt nhìn Chung Bình một cái, chợt nhẹ giọng nói, “chị Như, em đi thay quần áo trước.”Chị Như gật nhẹ đầu, cười rạng rỡ. Tiêu Tố Tâm liền đi thẳng vào phòng thay đồ
Tiêu Tố Tâm mỉm cười chờ anh tấn công, hai tay của Chung Bình nhanh chóng túm lấy cổ áo và tay áo cô, chân vừa muốn đá ngã một chân của cô rồi xoay người ném cô ngã xuống đất, nhưng Tố Tố rất nhanh chóng đã đoán được, hai tay nhanh chóng túm ngược lại áo của anh, tránh được đòn ở chân, quay người lại túm Chung Bình lúc này đang đứng ở phía sau mình, vật ngã xuống mặt đất, Tiêu Tố Tâm cũng theo đà ngã xuống, tay vẫn còn chặn trên cổ anh, cả nửa người vẫn còn nằm gọn trong lòng Chung Bình. Tố Tố nháy mắt, tươi cười hỏi, “Thấy thế nào?”
Chung Bình cắn răng nhìn cô, vẻ mặt rõ ràng không phục. Tiêu Tố Tâm buông tay đang đặt ở cổ anh ra, liền đứng lên. Lại không ngờ, Chung Bình nhanh chóng ngoắc chân cô một cái, Tiêu Tố Tâm vừa đứng dậy còn chưa vững, bị một đòn như vậy cả người bỗng chợt nghiêng về một bên, Chung Bình nhanh chóng duỗi hay tay đón lấy cô ôm vào trong ngực, liền lật người cô lại đặt dưới thân mình, vô cùng đắc ý, “Không thể khinh địch như vậy.”
Tiêu Tố Tâm hai tay muốn đẩy anh ra, Chung Bình trái lại còn càng ép tới gần hơn, ở bên tai cổ thổi một luồng khí nóng “Hôm qua tại sao cô lại chạy?” Tiêu Tố Tâm quẫn bách muốn nhấc chân đá văng anh ra,