Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Judo

Tình Yêu Judo

Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian

Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015

Lượt xem: 134455

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/455 lượt.

. Tiêu Tố Tâm nhìn theo bóng dáng của chị Như, trong lòng đang căng thăng cũng giãn ra được một chút, nhưng chị Như lại đột nhiên xoay người, “Lần sau, đừng đánh anh ấy như vậy nữa, hôm nay khẳng định anh ấy rất đau.” Tố Tố nhanh chóng cười đồng ý, “Lần sau sẽ không đâu.” Chị Như lúc này mới vừa lòng đi vào trong, đóng cửa lại.
Tiêu Tố Tâm ngổn ngang trăm mối trong lòng, Chung Bình đáng chết, nếu như sợ đau thì đi học Judo làm gì! Thật đáng ghét. Tố Tố ra sức lắc đầu, cố gắng đem hình ảnh anh ta đuổi ra khỏi đầu mình, để cho chị Như đau đầu vì anh ta đi, cô cũng không thèm để ý đến anh ta nữa! 






Hẹn Ước
Cuộc sống vẫn như vậy trôi qua mỗi ngày, Tiêu Tố Tâm từ chỗ viện trưởng biết được, ở cô nhi viện đã bắt đầu khởi công rồi. Tố Tố vui vẻ nói với viện trưởng, chỉ cần là việc cô có thể giúp, thì cô rất sẵn lòng. Viện trưởng vui vẻ gật đầu, chỉ yêu cầu cô khi nào rảnh thì về cô nhi viện thăm tụi nhỏ, nói gần đây Lâm Vĩ Cường rất hay thường xuyên về thăm. Tiêu Tố Tâm vừa nghe nhắc tới A Cường, trong lòng rất áy náy, gần đây cô khá bận, cũng không chủ động liên hệ với A Cường được.
Lâm Vĩ Cường sau khi nhận được điện thoại của Tiêu Tố Tâm, thì vô cùng vui vẻ, nói năng liền có chút lộn xộn. Hai người hẹn nhau sáng hôm sau sẽ cùng nhau về thăm cô nhi viện.
Lại không ngờ tới, Chung Bình cũng đến tìm Tiêu Tố Tâm.
Tố Tố nhìn thấy người đang đứng ngoài cửa siêu thị đúng là Chung Bình, sắc mặt trầm xuống, “Lại có chuyện gì?” Gần đây chị Như thường xuyên đến phòng tập Judo để gặp Chung Bình, nên vui lên rất nhiều. Nhưng chỉ khổ cho Tố Tố, quật ngã cũng không được quật, đánh cũng không được đánh, làm cho buồn bực muốn chết, cô lại cố ý không quan tâm tới Chung Bình, anh ta lại càng quấn lấy cô bắt cô dạy anh ta.
Tiêu Tố Tâm nhìn thấy nụ cười ấm áp của anh, cũng đỡ bực mình đi nhiều, chắc là vì bà nên mới kích động như vậy. Thôi quên đi, tha cho anh một lần!
Tiêu Tố Tâm mở miệng hỏi, “Khi nào đi?”
“Sáng ngày mai, tôi đón cô.” Chung Bình thấy cô không tức giận, lại cẩn thận đến gần.
“Sáng mai? Không được, tôi cùng A Cường về cô nhi viện rồi.” Tiêu Tố Tâm nghĩ thầm, cô đã hẹn trước với A Cường rồi.
Chung Bình nghe thấy tên của Lâm Vĩ Cường, ánh mặt chợt lạnh hẳn, chuyển ngay ý định, “Buổi sáng cùng tôi đi gặp bà, cũng không mất nhiều thời gian đâu, buổi chiều tôi cùng cô đi cô nhi viện, tôi cũng muốn xem mọi việc tiến triển thế nào rồi.” A Cường cũng đi, được, anh cũng phải đi.
Tiêu Tố Tâm nghĩ vậy, “Được rồi, để tôi gọi lại cho A Cường.” Nói xong liền lấy trong túi ra điện thoại, liền gọi lại cho A Cường, A Cường vừa nghe cô bảo buổi chiều mới đi được cũng không phản đối gì, liền nói buổi chiều sẽ qua đón cô. Tố Tố nhanh chóng nói không cần, cô sẽ tự mình qua. A Cường cảm thấy như vậy sẽ rất phiền cho cô, cô nhi viện xa như vậy, hay là để anh tới đón cô. Chung Bình đứng ngay cạnh cũng mơ hồ nghe được cuộc đối thoại của hai người bọn họ, tự nhiên cười, “Cô nói với anh ta là tôi sẽ đưa cô đi.” Tiếng anh nói không lớn cũng không nhỏ, cũng đủ để A Cường ở đầu dây bên kia nghe thấy.
A Cường chợt căng thẳng, tiếng nói này…..Là Chung Bình! Bọn họ đang ở cùng nhau? Đã trễ thế này, sao bọn họ lại còn ở cùng nhau, hơn nữa Chung Bình còn nói sẽ đưa Tố Tố đi, sao lại thế này? “Tố Tố.” A Cường sốt ruột thấp giọng gọi.
Tiêu Tố Tâm trừng mắt nhìn Chung Bình, nhanh chóng giải thích, “A Cường, cứ như vậy đi, mai gặp lại ở cô nhi viện.” Càng bôi càng đen, mai gặp mặt rồi giải thích sau đi, nói qua điện thoại cũng không nói rõ được.
A Cường rầu rĩ đồng ý, tắt điện thoại. Tiêu Tố Tâm lại nhìn thấy Chung Bình đang đắc ý cười, liền bực mình đuổi anh về.

Sáng sớm ngày hôm sau, Chung Bình sẽ đón Tiêu Tố Tâm. Hôm nay, chị Như có ca làm sáng, tối hôm qua khi Tố Tố về nhà, thì chị đã đi ngủ rồi, nên vẫn chưa nói cho chị rằng mình hôm nay sẽ về Chung gia.
Bà cụ vừa nhìn thấy Tiêu Tố Tâm đang đứng sau Chung Bình, liền vui vẻ từ trên ghế đứng dậy, mẹ Chung cũng cẩn thận đỡ lấy bà, “Mẹ đừng vội.” Bà cụ nhanh chóng kéo Tố Tố ngồi xuống, bĩu môi giống y hệt đứa trẻ, “Tố Tố lâu như vậy cũng không đến gặp ta, có phải hay không chê bà già này?”
Tố Tố nhẹ nhàng ôm bà, cười nói, “Tất nhiên không phải rồi, gần đây cháu bận quá, kỳ thật vẫn là đang tìm cơ hội để đến gặp bà đây.”
Bà cụ vừa nghe vậy cười tươi như hoa, liếc mắt lườm Chung Bình một cái, “Nhất định là cháu lại chọc giận cô ấy khiến cô ấy tức đúng không? Cho nên mới không đến gặp ta, nó còn nói là cháu không muốn đến, ta không tin đâu.” Tiêu Tố Tâm nhẹ liếc mắt nhìn Chung Bình một cái, anh chỉ đứng ở một bên không nói gì mà chỉ cười, cô nhẹ nhàng nói, “Không phải vậy đâu ạ.”
“Ta biết Bình Bình có một chút chăng hoa, nhưng mà cháu yên tâm, nó vẫn còn rất nghe lời bà già này, nó không dám làm chuyện có lỗi với con đâu.” Bà cụ ra sức gật đầu.
Chung Bình cười nhẹ nói tiếp, “Bà, cháu mới là cháu trai của bà mà sao bà lại chỉ giúp Tố Tố.” Bà cũng bảo vệ cô ấy quá rồi.<