Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 134451
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/451 lượt.
i.” Tưởng tượng đến lúc bà cụ biết được sự thật, Tiêu Tố Tâm cũng có một chút đau lòng.
“Tôi không muốn để bà buồn, nếu cô muốn nói thì tự mình nói đi.” Chung Bình chìa hai tay ra, mặt lộ rõ vẻ khó xử.
“Nhưng….” Tiêu Tố Tâm trừng mắt liếc anh một cái, là anh ta muốn lừa bà, anh ta lại không nghĩ cách, bây giờ muốn đổ hết lên đầu cô, vô lại!
“Được rồi, hãy để tôi ăn cái gì trước được không, tôi đã đói đến mức hai chân sắp nhũn ra rồi.” Chung Bình đánh gãy lời của cô, nhấc chân về phía trước.
Tiêu Tố Tâm nhìn theo bóng dáng của anh, lưỡng lự không biết có nên mặc kệ anh ta, bỏ về nhà hay không, chỉ là, cứ nghĩ đến anh ta vì bà mình mà nửa đêm chạy tới tìm cô, trong lòng lại cảm thấy áy náy không yên. Tiêu Tố Tâm thở dài, cũng đi theo.
–
Tiêu Tố Tâm dẫn Chung Bình đến một quán ăn gần đó. Cả khu vực này có mỗi chỗ này là bán đồ ăn khuya, bình thường sẽ bán hàng đến tầm 3 giờ sáng, làm ăn cũng rất khá, phần lớn khách hàng ở đây đều là những người đi chơi đêm về hoặc là những người làm ca đêm.
Tiêu Tố Tâm nhìn ánh mắt Chung Bình đang chăm chú nhìn vào chiếc bàn dính đầy mỡ, mày hơi nhíu lại, trong lòng khẽ cười, anh ta chắc là sợ nơi này bẩn. Thật vất vả mới tìm được chỗ trống ở trong tiệm, hai người liền đi vào.
Tiêu Tố Tâm kéo ghế ra ngồi xuống, Chung Bình thì nhìn ngắm mãi mới tìm thấy được một chiếc ghế có vẻ sạch nhất rồi mới ngồi. Tiêu Tố Tâm nhìn thấy bộ dáng của anh ta, liền thầm giễu, sợ nơi này bẩn, còn tự làm khổ mình.
Tiêu Tố Tâm để cho Chung Bình tự gọi đồ ăn, Chung Bình nhìn vào thực đơn, nhìn thật kĩ, mấy thứ này sao có thể ăn, tất cả đều là đồ chiên, hoặc nướng để ăn vặt, cùng lắm chỉ có mì xào, hoặc canh bánh bao mà thôi, mấy thứ này ăn được ư? Anh rất ít khi ăn ở bên ngoài.
Tiêu Tố Tâm nhìn anh chậm chạp không chịu gọi, đành phải giựt lại cái thực đơn, “Nơi này cũng chỉ có thế thôi, nếu không thích anh về nhà mà ăn.”
Chung Bình nhìn cô, khẽ rủ mắt xuống, gắng gượng hỏi, “Cái gì thì ngon?”
Tố Tố nhìn thấy anh đang miễn cưỡng, liền không nhịn được cười khẽ, trên mặt lại tỏ vẻ lạnh nhạt, “Canh bánh bao, có ăn không?” Nơi này có cơm rang cũng rất ngon, nhưng nhất định là anh sẽ không nuốt được, thật ra thì canh bánh này cũng không tồi.
“Ăn ngon không?” Chung Bình cau mày.
Không đợi Tố Tố trả lời, ông chủ đã tươi cười, đã tự khen, “Chỗ của chúng tôi làm canh bánh bao là ngon nhất đấy.”
Chung Bình không để ý tới ông chủ, chỉ nhìn Tiêu Tố Tâm, Tố Tố không chịu nổi đành gật đầu, “Ăn rất được, tôi thường xuyên ăn mà.”
Chung Bình khẽ nở nụ cười, “Được, vậy hai bát đi.” Tố Tố đã bảo ngon thì chắc sẽ ngon.
Ông chủ nghe xong liền tươi cười, “Còn muốn dùng gì nữa không?” Tiêu Tố Tâm lại gọi thêm một bánh nướng nữa. Ông chủ liền kêu được, đi xuống.
Chung Bình thấy Tiêu Tố Tâm trái xem phải ngó, chỉ là không thèm nhìn anh, khẽ nhếch khóe miệng, “Cô nhi viện đã bắt đầu sửa chưa?”
Tiêu Tố Tâm sửng sốt, không nghĩ tới anh ta lại chủ động hỏi thăm chuyện này, kinh ngạc nhìn anh, “Viện trưởng có nói là 2 ngày nữa.”
“Tòa nhà kia cũ thật, bọn nhỏ ở trong thật không an toàn.” Chung Bình có chút đau lòng lắc đầu, “Sao không xây mới?”
“Làm gì có tiền chứ. Xin tiền sửa đã lâu như vậy còn không có ai để ý huống hồ là xin tiền xây mới.” Tiêu Tố Tâm tưởng tượng lại tình cảnh khốn cùng lúc đó, đau lòng vô cùng.
Chung Bình vỗ nhẹ tay cô, nhẹ giọng an ủi, “Đừng lo, thể nào chả có cách.”
Mu bàn tay của Tiêu Tố Tâm nóng lên, xấu hổ liền rút tay về, giương mắt nhìn thấy một đôi mắt vô cùng quan tâm, tự nhiên trong lòng cũng có chút cảm động, “Mong là vậy.” Chung Bình nhìn thấy vẻ mặt của cô, tay từ từ lui về bên cạnh bàn.
Tiêu Tố Tâm bị anh nhìn kĩ như vậy liền có chút không được tự nhiên, giả vờ nhìn ra ngoài cửa sổ, nhưng là khóe mắt vẫn nhìn và cảm thấy ánh mắt sáng quắc của anh đang bắn về phía mình, một lúc như vậy, hai người ngồi đối diện nhau chỉ biết trầm mặc.
Một lát sau, ông chủ bưng đồ lên cho bọn họ.
Chung Bình thật sự là rất đói, ngửi thấy mùi thôi mà mắt đã sáng rỡ. Tiêu Tố Tâm nhìn anh khẩn trương múc lên một chiếc bánh định cho ngay vào miệng, liền nhanh chóng dùng ta ngăn lại, “Nóng.” Chung Bình tay run một chút, đặt lại ở bên miệng thổi thổi, hai mắt lại nhìn chằm chằm cô, cười cười.
Tiêu Tố Tâm bị anh ta vui vẻ nhìn chằm chằm thì vô cùng ngượng, cô chỉ sợ anh ta ăn nhanh như vậy sẽ bị bỏng, chỉ chỉ đĩa nước chấm nói, “Chấm một chút ăn sẽ ngon hơn.”
Chung Bình nghe theo cô chấm một chút, mới bỏ vào trong miệng, quả thật vẫn còn hơi nóng, Chung Bình ngậm bánh bao trong miệng, vẻ mặt hơi đổi, liền há miệng tròn ra. Tiêu Tố Tâm vừa nhìn thấy anh ăn như vậy, không nhịn được nở nụ cười, chẳng nhẽ từ trước đến giờ anh ta chưa ăn bánh bao nóng bao giờ sao.?
Chung Bình lần thứ hai găp lên một chiếc bánh, lại chấm tiếp, sau đó đưa tới bên miệng cô, “Cô cũng ăn đi.”
Trái tim cô đập loạn cả nhịp, kinh ngạc lắc lắc đầu, “Tôi không đói.” “Không đói cũng ăn một cái, cô không phải thích ăn sao?” Chung Bình vẫn còn cười, để càng ngày càng s