Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 134500
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/500 lượt.
hụ thiên nhân hợp nhất ( người và trời hợp làm một)
Hiểu Vụ nghiêng đầu, thanh âm vẫn như cũ nhỏ nhẹ kháng cự, “Dịch Nam……nếu không…….che lại rèm trên đỉnh đi…….” Trong lòng cô vẫn rất ngại, hơn nữa ở đây là một nơi xa lạ, cô cảm thấy bất an.
Dịch Nam lại khẽ cắn vành tai của cô, cảm nhận được người dưới thân đang kịch liệt run rẩy, thanh âm khàn khàn nhỏ giọng nói, “Không được, anh muốn em nhìn thấy Bắc cực quang đẹp đẽ kia chạy tới thiên đường.” Bàn tay chậm rãi xoa nhẹ ngực cô, Hiểu Vụ cả người bỗng mềm nhũn, khẽ thở hổn hển.
Một đêm thần kì mà tuyệt đẹp tại nơi ấy, Mạch Dịch Nam dịu dàng dùng tình yêu của mình làm cho Hiểu Vụ phải tan chảy, trong nháy mắt khi cả hai đều lên tới đỉnh điểm, cô giống như thật sự đã nhìn thấy những ánh sáng mĩ lệ thuộc về thiên đường kia. Cảm giác ấy thật sự quá tuyệt vời!
Hạnh phúc của Mạch Dịch Nam cùng Lộ Hiểu Vụ vẫn như cũ tiếp tục, chỉ cần vì đối phương mà thật tâm trả giá, tình yêu sẽ vĩnh viễn không bao giờ đổi thay!
Phẫu Thuật
Chung Bình đang ở trong phòng làm việc cùng thảo luận phương án trước khi phẫu thuật cho Tiêu Tố Tâm, đột nhiên điện thoại trên bàn vang lên, Toàn Tông nghe xong, nháy mắt nhìn Chung Bình, Chung Bình khó hiểu liền khẩn trương đứng lên, Toàn Tông nói, “Tiêu Tố Tâm tỉnh rồi.” Chung Bình kinh ngạc đứng thẳng, sau đó cùng Toàn Tông đi đến phòng vô trùng.
Đến cửa phòng bệnh, đã nhìn thấy Lâm Vĩ Cường ghé sát vào tấm cửa kính nhìn Tố Tố đang nằm trên giường, chỉ hận không thể ngay lập tức đi vào trong. Anh vừa nhìn thấy Chung Bình đến, liền giữ chặt lấy tay của Chung Bình, “Tố Tố tỉnh rồi, tỉnh rồi.”
Chung Bình bĩnh tĩnh đè lại vai anh, “Tôi biết.” Nói xong, liền đi theo Toàn Tông thay quần áo rồi vào phòng bệnh,
Chung Bình đi theo sau Toàn Tông tới cạnh bên giường, mơ hồ nghe thấy được tiếng rên rỉ rất nhỏ, là Tiêu Tố Tâm. Chung Bình trong tim co rút đau đớn. Toàn Tông đứng một bên nghe y tá báo cáo, rồi kiểm tra miệng vết thương của cô, sau đó mở miệng hỏi, “Hiện tại cô cảm thấy thế nào?”
Toàn Tông cùng Chung Bình rời khỏi phòng bệnh, Lâm Vĩ Cường thấy anh vừa đi ra, liền chạy nhanh đến lôi kéo lại, “Tố Tố thế nào rồi?” “Có chút yếu, cậu yên tâm đi, chúng tôi nhất định sẽ chăm sóc tốt cho cô ấy.” Chung Bình nhanh chóng trả lời, liền cùng Toàn Tông rời đi.
–
Ngày hôm sau, ở trong bệnh viện các chuyên gia lại hội chẩn lần nữa, quyết định phẫu thuật loại bỏ phần da đã bị chín đi rồi cấy da mới cho Tiêu Tố Tâm. Lần phẫu thuật này, Toàn Tông mổ chính, Chung Bình mổ phụ. Đêm đó, Chung Bình ép mình phải uống hết một cốc sữa, đi ngủ thật sớm. Anh cần phải ngủ thật ngon, ngày mai, anh phải nhanh chóng lấy lại tinh thần mới được!
Khi tiến hành phẫu thuật có một chút khó khăn, nhìn thấy trên tường đồng hồ vẫn không ngừng kêu báo hiệu thời gian đã trôi đi rất lâu rồi, ở bên ngoài phòng phẫu thuật, mọi người đều lo lắng, tim thắt chặt lại cùng chờ đợi. Hôm nay viện trưởng, Tiểu Anh cùng một số đứa bé ở cô nhi viện đều tới đây, A Cường cùng với Đinh Như đã sớm ở đây từ lâu, tất cả mọi người đều cùng cầu nguyện cho Tố Tố.
Chiếc đèn trước phòng phẫu thuật rốt cuộc cũng tắt, tất cả đều chạy nhanh đến trước cửa.
Chỉ một lát sau, y tá giúp đẩy Tố Tố ra. Bọn họ đều nhìn thấy Tố Tố toàn thân bọc băng gạc, lần này ngay cả toàn bộ mặt đều bị che đi, chỉ để hở ra hai phiến môi, mọi người căng thẳng quay lại tìm bác sĩ.
Lâm Vĩ Cường lại kích động nắm chặt tay Chung Bình, “Thế nào rồi?”
Chung Bình mệt mỏi, nhẹ giọng thở, cuối cùng cười nhẹ một cái, “Phẫu thuật rất thành công, kế tiếp đều phải dựa vào bản thân cô ấy.”
Bọn họ đã tận lực cố gắng hết sức, cấy ghép hoàn hảo lại phần da trên mặt của Tố Tố. Chỉ là, vài ngày sau, mặt vết thương có hoàn toàn khép lại hay không, thì vẫn phải chờ ở Tố Tố.
Lâm Vĩ Cường rốt cuộc thở ra một cái thật mạnh, cười dùng sức bắt tay của Chung Bình, “Thật cám ơn anh.” Chung Bình cười nhẹ, khẽ lắc đầu.
Đinh Như nghe thấy vậy, cuối cùng cũng vui vẻ khẽ kêu, “Ông trời phù hộ, ông trời phù hộ.” Viện trưởng cùng Tiểu Anh kích động ôm lấy nhau, thậm chí viện trưởng còn vui đến nỗi chảy cả nước mặt, Tố Tố nhất định phải cố lên, nếu không có con, vận mệnh của mấy đứa trẻ không biết sẽ ra sao. Tố Tố là người tốt như vậy nhất định sẽ không có chuyện gì xảy ra.
Tiêu Tố Tâm vẫn như cũ lại được đưa vào phòng vô trùng. Lâm Vĩ Cường cùng Đinh Như thay phiên nhau trông giữ ở bên ngoài, sợ đến khi Tố Tố tỉnh lại, sẽ cần đến bọn họ.
Mà Chung Bình chỉ biết đứng ở đằng xa nhìn về phía phòng bệnh, xoay người rời đi.
–
Sau khi giải phẫu, là tiến vào quãng thời gian phục hồi vô cùng gian khổ. Để bình phục lại những chỗ bỏng ấy sẽ là một quá trình bị tra tấn, dày vò, đau đớn vô cùng. Quá trình này là lúc da non sẽ bắt đầu mọc trở lại ở trên mặt vết thương, vết thương sẽ khô lại, có thể bị co rút mạnh (ở những nơi hay cử động như là khuỷu tay), gây ra đau đớn. Cho nên, y tá phải đặc biệt chú ý bệnh nhân vào khoảng thời gia