XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Khác Thường

Tình Yêu Khác Thường

Tác giả: Tự Thị Cố Nhân Lai

Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341396

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1396 lượt.

uôi con một mình, tính cách bà vừa mềm dẻo vừa kiên cường, có sự dịu dàng khoan dung của phụ nữ nhưng không có sự yếu ớt ỉ lại, cũng không có sự sơ ý và táo bạo như phái nam. Ở bên cạnh bà Quý Loan cảm thấy vô cùng an bình và thoải mái.
Ban đầu Quý Loan có ý lấy lòng Tống Linh Linh, sau lại bị bà hấp dẫn mà muốn nói chuyện với bà, muốn ở bên bà. Con nhà nghèo trưởng thành sớm. Tống Sơ Nhất rất ngoan ngoãn, sự nhu thuận của cô khiến Tống Linh Linh rất vui mừng, nhưng cũng mang đến áp lức rất lớn.
“Trước mặt Tống Sơ Nhất Tống Linh Linh không dám thể hiện sự không vui không thoải mái, mệt muốn chết không muốn làm gì cũng không dám nói. Cô ấy nói với tôi có lần cô ấy bị sốt, cầm thuốc về nhà cũng không dám cho Tống Sơ Nhất biết, sau đó nửa đêm tỉnh lại không thấy Tống Sơ Nhất đâu, gấp đến muốn chết. Sau đó ra ban công liền thấy Tống Sơ Nhất đang quỳ gối hai tay tạo thành chữ thập, cô ấy lặng lẽ mở cửa ra ngoài, nghe thấy Tống Sơ Nhất cầu nguyện, cầu thần phật phù hộ cho mẹ mau khỏi bệnh. Năm ấy Tống Sơ Nhất mới bảy tuổi…”
Một giọt nước mắt tràn ra khóe mắt Quý Loan. Tống Linh Linh rất khổ. Bà không dám tâm sự với phụ nữ cùng tầm tuổi, vừa kể người ta sẽ tìm đàn ông cho bà. Bà càng không thể kể với đàn ông, sợ dẫn tới những người không có ý tốt. Sau khi quên Quý Loan, mọi bí mật của Tống Linh Linh đều được kể cho anh ta.
“Tình cảm của tôi với cô ấy là thật nhưng không ai tin tôi, cô ấy không tin, ông nội không tin. Sau khi biết tôi và cô ấy thân nhau, ông ấy ép tôi phải ra nước ngoài.”
Trần Dự Sâm trầm mặc, sự tức giận khi bị ép kí hợp đồng dần dần phai nhạt sau khi nghe Quý Loan kể chuyện.
“Tôi biết cổ phiếu của Quý thị đã bị Lữ Tụng thu mua, cổ phiếu đã bán ra tôi cũng không có ý định lấy lại.” Quý Loan bỗng nhiên mở to mắt ngồi dậy, cầm chai rượu rót hai chén, cầm một chén lên ánh mắt sáng ngời nhìn Trần Dự Sâm: “Thẩm Hàn, tôi biết anh khó chịu khi Quý Phong thích Tống Sơ Nhất, mục tiêu của chúng ta giống nhau, nếu không tôi sẽ không biết rõ Lữ Tụng thu mua cổ phiều Quý thị mà vẫn khuyến khích ba tôi và chú ba bán cổ phiếu.”
Anh ta cười vui sướng, giơ chén rượu nói: “Cụng ly vì sự hợp tác của chúng ta.”
Trần Dự Sâm cầm chén rượu lên nhưng không cụng ly với Quý Loan, ngửa cổ uống thẳng.
“Sao vậy? Đau lòng? Không biết sau này nên làm gì?” Quý Loan cười, “Anh ngay cả chết còn không sợ, thì sợ gì quan hệ loạn luân? Tôi không nói cũng không ai biết, mà bây giờ anh đã đoạn tuyệt quan hệ với gia đình, về sau Tống Sơ Nhất sẽ không sống cùng mẹ anh, hãy coi như cái gì cũng không biết.”
Sao có thể cái gì cũng không biết? Trần Dự Sâm uống rất nhanh.
“Đừng nói là anh muốn buông tay đấy. Con cũng có rồi, bây giờ chia tay chính là muốn lấy mạng Tống Sơ Nhất.”
Bởi vì biết nếu chia tay Tống Sơ Nhất có thể sẽ chết nên mới càng đau khổ.
“Vì sao anh không nói sớm hơn?” Nói sớm, anh sẽ không xuất hiện trước mặt Tống Sơ Nhất.
“Anh thật sự là một tên nhu nhược.” Toàn bộ rượu đỏ trên tay Quý Loan hắt lên mặt Trần Dự Sâm, rượu theo hai má Trần Dự Sâm chảy xuốn, “Tôi ít tuổi hơn Tống Linh Linh nhiều như vậy còn chưa có ý định buông tay, chuyện của hai người vui vẻ như vậy, anh còn muốn trốn tránh thì gọi gì là đàn ông.”
Kém tuổi không giống với việc này, môi Trần Dự Sâm giật giật, rượu đỏ chui vào khoang miệng, chua chát làm người ta không mở miệng được.
Quý Loan đặt chén rượu xuống, đứng dậy ngang nhiên bỏ đi.
Trần Dự Sâm yên lặng nhìn bóng lưng anh ta, anh phát hiện mình đã bị lừa, Quý Loan sẽ không gọi điện cho Tống Sơ Nhất, anh ta dùng bí mật làm lợi thế bức bách mình, đồng thời cũng là nhắc nhở mình chuẩn bị giấu giếm mọi chuyện. Nếu đứa bé trong bụng Tống Sơ Nhất sinh ra bị dị dạng, để bệnh viện kiểm tra xét nghiệm thì bí mật liền không giữ được.
Chuông điện thoại vang lên, là Lữ Tụng, Trần Dự Sâm tinh thần hoảng hốt nhận máy.
“Dự Sâm, cậu đang ở đâu, sao không tìm được cậu? Chúng ta gặp nhau uống rượu chúc mừng một chút.”
“Chúc mừng cậu được ra khỏi cục cảnh sát à?”
“Xem cậu nói kìa. Nói cho cậu biết, tôi có thể đã gặp được một nửa của mình….” Lữ Tụng hưng phấn không yên.
Vui vẻ nóng bỏng như lửa trại đêm hè, “Dự Sâm, một năm trước, trong tiệc rượu đầy năm của công ty, tôi đã qua đêm với một cô gái. Lúc ấy tôi sợ cô ấy là do đối thủ cài vào nên im lặng rời đi, không nghĩ tới hôm qua lại gặp được cô ấy, chính là người bị tôi đâm vào. Cậu đoán xem cô ấy có thân phận gì?”
Con của Mạnh Nguyên Nguyệt quả thật là của Lữ Tụng, Trần Dự Sâm không hề cảm thấy bất ngờ. Anh không rảnh suy nghĩ, đầu óc lộn xộn, Lữ Tụng đang hưng phấn cũng không đợi anh nói đã tự trả lời, “Cô ấy là… aiz, thân phận như vậy chắc chắn không phải là ai cài bẫy toi, tôi muốn theo đuổi cô ấy.”
“Lữ Tụng, tôi muốn đưa Sơ Nhất xuất ngoại một thời gian, bên này cậu tự lo đi.” Trần Dự Sâm ngắt lời anh ta.
“Trước khi kết hôn đưa Tống Sơ Nhất đi gặp ba cậu là phải rồi.” Lữ Tụng cười cười hỏi: “Khách sạn tôi đã chọn được, nhưng cậu còn chưa nói với tôi sẽ làm tiệc ngày nào.”
Không có hôn lễ, Tr