Tác giả: Tự Thị Cố Nhân Lai
Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341403
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1403 lượt.
ần Dự Sâm bấu chặt vào bàn, hít một hơi thật sau, cố gắng trấn định: “Không cần thu xếp hôn lễ nữa.”
“Là sao? Cậu không kết hôn nữa?” Lữ Tụng cao giọng hỏi: “Cậu vừa nói đưa Tống Sơ Nhất ra nước ngoài, không phải sẽ trở lại trong mấy ngày sao?”
“Có lẽ không trở lại.” Trần Dự Sâm không có sức giải thích, chỉ nói: “Vừa rồi tôi và Quý Loan của Quý thị đã kí hợp đồng khai phá khu đất thành phố B, hợp tác cụ thể cậu bàn bạc với anh ta.”
“Cái gì? Dự Sâm, cậu có biết là kí hợp đồng với Quý Loan nghĩa là đưa Quý Phong vào chỗ chết không? Không phải cậu nói không thể động vào Quý Phong sao?” Lữ Tụng rống to, trả lời anh chỉ có tiếng ‘tút tút’.
Tự Mình Giám Sát
Tống Linh Linh chuyển nhà rất nhiều lần. Thường xuyên chuyển nhà tiêu tốn không ít tiền, bà vẫn làm công việc lương thấp, hai mẹ con ăn uống tiết kiệm nhưng vẫn thường xuyên không đủ. Vì muốn giảm bớt gánh nặng cho Tống Linh Linh, từ trung học Tống Sơ Nhất đã bắt đầu đi làm thêm, tự trang trải chi tiêu của mình.
Ngày đó đến học viện kiến trúc đăng kí, sau khi tìm được phòng ngủ, Tống Sơ Nhất không nghỉ ngơi mà vội vàng ra ngoài tìm việc. Cô đã nói với Tống Linh Linh rằng trường học có trợ cấp cho sinh viên nghèo, không cần sinh hoạt phí. Nếu không tìm được việc, ngay cả việc ăn bánh mì uống nước sôi cũng khó.
“Oa! Thật đẹp trai!…”
“Đúng vậy, khí phái như vậy, không biết xuất thân của anh ấy như thế nào?”
Xung quanh nhiều người như vậy nhưng anh không để vào mắt, lòng bàn tay anh hơi ra mồ hôi, hết sức chăm chú nhìn Tống Sơ Nhất, chỉ sợ nghe sót từ nào của Tống Sơ Nhất.
Tống Sơ Nhất bị anh nhìn chăm chú liền ngây người, trong nháy mắt mồ hôi lạnh chảy đầy lưng, toàn thân như bị ngâm trong nước đá, trong lòng có cảm giác bị ánh mắt các nữ sinh lăng trì. Bên cạnh nhiều người vây xem như vậy, nói sai một câu sẽ bị nước miếng dìm chết.
Tâm lí Tống Sơ Nhất rất vững vàng, cô mỉm cười, quay lại nhìn các nữ sinh khác, rồi trả lời Thẩm Hàn: “Chào bạn Thẩm, tôi là Hồng Nương, thay mặt tiểu thư Thôi Oanh Oanh nhà tôi vấn an cậu.”
“Hồng Nương? Tên này nghe quen quen.” Thẩm Hàn còn chưa kịp phản ứng, nhíu mi suy nghĩ. Tống Sơ Nhất cảm thấy buồn cười, nữ sinh vây quanh lại phản ứng rất nhanh, mỗi người mặt ửng hồng lúng ta lúng túng đều là Thôi Oanh Oanh ái mộ chàng Trương. [1'>
[1'> Thôi Oanh Oanh và Trương Quân Thuỵ là hai nhân vật trong “Tây sương kí” của Vương Thực Phủ.
Tống Sơ Nhất thừa dịp Thẩm Hàn ngây người lặng lẽ lui về sau, khi Thẩm Hàn phục hồi lại tinh thần, Tống Sơ Nhất đã không còn ở trước mặt. Thẩm Hàn rất ngạc nhiên, đây là cô gái đầu tiên coi anh như rắn rết.
Anh đã nghĩ quá nhiều. Tống Sơ Nhất không coi anh như rắn rết bởi vì ngày hôm sau, Tống Sơ Nhất chủ động tìm anh. Tống Sơ Nhất không tìm Thẩm Hàn để bày tỏ tình cảm mà là giúp nữ sinh đưa thư tình cho anh. Đây là công việc đầu tiên Tống Sơ Nhất tìm được.
Ngày hôm qua cô im lặng bỏ đi đã lưu lại ấn tượng tốt đẹp trong lòng các nữ sinh, bạn ở chung phòng, Ý Hạnh, nghe nói cô đang tìm việc liền giao cho cô việc đưa thư tình cho Thẩm Hàn.
Tống Sơ Nhất không muốn nhận công việc như vậy, cô nói với Ý Hạnh hãy tự đưa thư hoặc gửi bưu điện, nhưng Ý Hạnh chỉ nói vài câu đã khiến cô không thể từ chối. Ý Hạnh muốn Tống Sơ Nhất kể lại phản ứng của Thẩm Hàn, còn muốn Tống Sơ Nhất miêu tả cho Thẩm Hàn dung mạo khí chất của mình.
“Cậu cứ coi như là làm việc kiếm tiền đi. Chỉ cần đưa giúp tớ phong thư này cho Thẩm Hàn, dù kết quả thế nào tớ cũng trả cho cậu một trăm đồng.”
Một trăm đồng là tiền công mẹ cô phải vất vả ba ngày mới kiếm được, một trăm đồng có thể sinh hoạt trong một tuần, Tống Sơ Nhất do dự một lát rồi đồng ý.
Thẩm Hàn run run nhận phong thư màu hồng phấn Tống Sơ Nhất đưa đến, trong mắt anh đều là khuôn mặt tươi trẻ của cô, trong tai chỉ toàn giọng nói ngọt ngào của cô. Anh không nghe được một từ nào của cô, màu toàn thân anh sôi trào, sắc tâm rục rịch, không thể kiềm chế sự kích động của mình.
Tống Sơ Nhất giới thiệu Ý Hạnh xong, hỏi: “Thẩm Hàn, ý cậu thế nào?”
Lúc này Thẩm Hàn đã nghe rõ, lập tức nói: “Tôi rất vui vẻ, tôi đồng ý.”
Hả? Tống Sơ Nhất tưởng là mình nghe nhầm. Thoạt nhìn Thẩm Hàn không phải là người tuỳ tiện như vậy, sao anh có thể đồng ý một cách dễ dàng như thế?
Ai Là Bà Mối?
Tuy rằng trong lòng khó hiểu nhưng mình cũng chỉ là Hồng Nương (Bà mối) đưa thư, Tống Sơ Nhất rất có đạo đức nghề nghiệp không hỏi rõ chân tướng, mỉm cười gật đầu xoay người bỏ đi.
“Chờ một chút.” Thẩm Hàn kéo tay Tống Sơ Nhất nhưng thấy cô giống như bị điện giật liền vội vàng buông tay.
“Còn chuyện gì sao?” Thư đã đưa, cũng đã giới thiệu Ý Hạnh, anh ta có ý với Ý Hạnh chẳng lẽ không nên hành động, lại còn muốn cô chuyển lời giúp sao?
“Tôi…” Thẩm Hàn có chút cà lăm, tầm mắt dừng trên mặt Tống Sơ Nhất rồi vội vàng rời đi.
Tống Sơ Nhất trở lại kí túc xá liền báo kết quả cho Ý Hạnh.<