Tác giả: Tự Thị Cố Nhân Lai
Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341398
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1398 lượt.
a. Liệu có phải anh ta dùng mĩ mạo mê hoặc mẹ Tống Sơ Nhất?
Nhưng người Quý Phong thích là Tống Sơ Nhất, theo tính cách luôn đối nghịch Quý Phong của Quý Loan, đáng ra anh ta phải quyến rũ Tống Sơ Nhất mới đúng, sao lại là mẹ cô?
Có tiền có sắc nên anh ta cũng không thiếu phụ nữ. Theo tư liệu của Lá chắn xanh, anh ta và mẹ Tống Sơ Nhất đã bên nhau một năm, đến khi anh ta xuất ngoại mới cắt đứt liên hệ, mà anh ta xuất ngoại cũng không phải tự nguyện mà do Quý lão gia tử ép buộc. Nói đúng ra, có thể anh ta vứt bỏ mẹ Tống Sơ Nhất do bị ép xuất ngoại.
Nếu không nghĩ ra vậy để Quý Loan tự mình kể ra, Trần Dự Sâm nghĩ nghĩ liền nói: “Quý Loan về nước. Trong lúc ở thành phố S anh có thể điều tra chân tướng. Chờ tin của anh. Anh nhất định sẽ không để mẹ em chết oan.”
Tống Sơ Nhất ‘ừ’ một tiếng, trong lòng hận không thể cũng Trần Dự Sâm đến thành phố S, có thể biết tiến triển sự việc.
Chuyện Đã Rồi
Trần Dự Sâm có thể đoán được cô muốn gì, anh cũng mong cô có thể đi cùng nhưng bác sĩ nói không được. Vì an nguy của Tống Sơ Nhất, anh chỉ có thể cắn răng nhẫn nhịn.
Vừa bỏ qua hiểu lầm, hai người khó rời nhau. Sau bữa tối Trần Dự Sâm mới lưu không rời mà đi thành phố S.
Trong một ngày bên phía thành phố S, Lữ Tụng ra tay, mọi chuyện đã kết thúc. Buổi sáng Trần Dự Sâm nói với Lữ Tụng phải dùng Quý thị làm quà cho Quý Phong, Lữ Tụng tuy không vừa lòng nhưng vẫn làm theo. Kế hoạch có biến, nhà họ Quý có biến sinh bất trắc, nếu Quý Phong xảy ra chuyện gì, Trần Dự Sâm trách cứ thì anh ta không thể gánh vác được.
Anh ta vốn định hôm nay sẽ làm Quý thị tiếp tục rớt giá, vài ngày sau chậm rãi mua hết cổ phiếu trong tay đám người Quý Thanh Đào, chiếm nhiều lợi ích nhất có thể. Sau khi nói chuyện với Trần Dự Sâm, anh ta liền ra lệnh cho cấp dưới thay đổi kế hoạch. Vốn là dùng vốn lưu động mua cổ phiếu, cố phiếu Quý thị đang giảm thành tăng, đồng thời anh ta để trợ lí làm hợp đồng như thật đưa cho Quý Loan, khiến Quý Loan kích động, thuyết phục Quý Thanh Đào và Quý Thanh Nguyên bán hết cổ phiếu trong vòng một ngày.
Trợ lí đến rất nhanh, còn dẫn theo xe cứu thương và cảnh sát giao thông.
“Lữ tổng, chuyện này lớn rồi.” Lữ Tụng còn đang ngẩn người, sau khi trợ lí và cảnh sát giao thông xem xét hiện trường liền báo cáo cho anh, sắc mặt trợ lí hiếm khi tái nhợt.
“Tai nạn chết người?” Lữ Tụng mở cửa xuống xe, chân mềm không thể đứng vững.
“Không phải. Người phụ nữ kia chỉ hôn mê bất tỉnh, nhưng trên trán cô ta có vết thương to bằng ngón út, bác sĩ nói sẽ để lại sẹo.”
“Sẹo? Không sao, ba Dự Sâm là giám đốc bệnh viện chỉnh hình, nhiều sẹo đến mấy cũng xóa được.” Lữ Tụng dựa vào cửa xe trừng mắt với trợ lí, “Thật ngạc nhiên. Suýt hù chết tôi.”
“Người này chúng ta không thể động vào. Cảnh sát giao thông vừa xem giấy tờ của cô ta, nói phải mời anh đến cục cảnh sát hỗ trợ điều tra.”
Hỗ trợ điều tra? Nói thật dễ nghe, thực chất là tạm giam. Lữ Tụng trợn tròn mắt, không dám tin mà nhìn trợ lí, dù gì anh cũng là người có tiếng.
“Tôi đã nói thân phận của anh cho cảnh sát nhưng…” Trợ lí tiến lại gần Lữ Tụng nói một cái tên.
Tròng mắt Lữ Tụng sắp rụng xuống đất, thất thần một lát liền nhếch miệng cười: “Đi cục cảnh sát thì đi. Vừa đúng lúc, anh nói với Quý Loan, tôi gặp chuyện, việc hợp tác sẽ tạm hoãn.”
Đối với việc ném cổ phiếu vào không trung Quý Thanh Nguyên cũng không lo lắng, ông ta chưa từng thiếu tiền, tiền tài đối với ông ta chỉ là tờ giấy. Nhưng Quý Thanh Đào không giống như vậy. Trước kia nhà họ Quý còn nghèo, ông ta ba bữa đều ăn bánh mì, thậm chí còn không có quần áo đẹp để đi họp lớp. Ông ta đồng ý bán cổ phiếu là do trông mong vụ hợp tác với Trung Đầu có thể kiếm được nhiều tiền, khi nghe nói Lữ Tụng phải đến cục cảnh sát, hợp tác với Trung Đầu tạm hoãn, ông ta gấp gáp sắp điên rồi, liền ra lệnh cho Quý Loan: “Mau, nhanh chóng mua lại cổ phiếu của chúng ta.”
“Sợ cái gì! Lữ Tụng vào cục cảnh sát thì Trung Đầu vẫn còn Trần Dự Sâm, vụ hợp tác không thoát được.”
Quý Loan nhàn nhã cầm điện thoại gọi cho Trần Dự Sâm: “Trần Dự Sâm, tôi là Quý Loan. Tôi muốn nói cho cậu vài chuyện về Tống Linh Linh. Bây giờ, cậu lập tức đến nhà hàng Vọng Giang.”
“Sao con có số của Trần Dự Sâm? Tống Linh Linh là ai?” Quý Thanh Đào rất ngạc nhiên.
“Tống Linh Linh là ai cha có thể hỏi ông nội.” Quý Loan trả lời, chỉnh lại cà vạt, chải lại tóc rồi ra ngoài.
Khi Quý Loan gọi điện Trần Dự Sâm vừa mới tỉnh ngủ, nghe được ba chữ Tống Linh Linh anh như bị trúng một đao, ‘Được’ một tiếng liền cúp máy rửa mặt thay quần áo chạy đến nhà hàng Vọng Giang.
Khi Trần Dự Sâm đến nơi, Quý Loan đã đến trước. Trước bức tranh rực rỡ trong đại sảnh, Quý Loan mặc tây trang màu đen, cà vạt đoan chính, kiểu tóc đơn giản, nhìn qua thật cao lớn, khí khái phi phàm.
Thật trùng hợp. Vẫn là phòng bao lần trước đi cùng Quý Phong. Trần Dự Sâm vừa ngồi xuống, Quý Loan liền lấy ra một tập văn kiện.
“Đây là giấy đăng kí khu đất và hợp đồng