Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Không Mật Mã

Tình Yêu Không Mật Mã

Tác giả: Kinh Hồng

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341444

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1444 lượt.

ảm ơn anh Sáu.”
Anh Sáu nhìn vào mắt anh, gật đầu, “Thế thì tốt”.
Khi mắt đã quen với bóng tối thì anh nhận ra bức tường không xa chính là một phần của nhà kho. Tường rất cao, không nhìn rõ được bên trong có gì. Làng chài gần đây nhất thì cũng cách một khoảng rất xa, cũng không có đường lớn. Trong kho không có đèn, có lẽ đã để hoang phế từ rất lâu rồi.
Có người cầm đèn dẫn người của Mạnh Hội Đường bước vào trong. Nhìn thấy mờ mờ trước kho có một cái vườn, có hai ba cái sân chơi bóng rổ, cạnh tường có đặt rất nhiều đồ đạc cao cao thấp thấp. Có những bóng người trong bóng tối, dường như cũng không phải là ít.
Lần trước đi lấy hàng mẫu cùng anh Sáu, Lục Hiển Phong đã phát hiện ra anh Thiên có mang theo người giống như quân nhân. Gặp thêm một lần nữa, mặc dù đã ở một nơi khác, nhưng cảm giác đó càng rõ ràng hơn. Khi bước đến phía trước nhà kho, Lục Hiển Phong bị giữ lại bên ngoài cửa, Mạnh Hội Đường cùng những người như anh Sáu, Khởi Tử đi xung quanh rồi bước vào trong.
Chiếc cửa dày nặng bằng sắt được đóng lại.
Không có ai nói gì, ngay cả những người mai phục trong bóng tối cũng không có động tĩnh. Mây đen sà xuống thấp hơn, từ phía xa có ánh đèn điện chiếu lại, có vẻ như sắp có một trận bão lớn.
Chiếc cửa sắt lớn dường như được mở ra từ bên trong. Người đầu tiên bước ra là Khởi Tử, tay cậu ta đỡ Mạnh Hội Đường. Mạnh Hội Đường cúi đầu, cổ áo và vạt áo trước có vết máu đỏ, nhất thời không thể biết là máu từ người ông ta hay từ vết thương của Khởi Tử. Hồng Bàng đứng bên cạnh Lục Hiển Phong vội vàng đưa tay ra đỡ.
Dường như cùng lúc đó, một viên đạn sượt qua gò má Lục Hiển Phong bắn vào huyệt thái dương của Khởi Tử. Hồng Bàng không kịp đề phòng, máu tươi và não bắn đầy mặt và đầu. Anh ta cũng là một người phản ứng nhanh, ngay lập tức đẩy Mạnh Hội Đường lăn vào góc bên cạnh cửa khi Lục Hiển Phong lao vào. Lục Hiển Phong nghe thấy có tiếng súng nổ từ trong kho, mở cửa nhìn vào nhưng chỉ thấy mặt đất đầy bùn và máu, không biết là từ vết thương của người bên nào.
Trong nhà kho có tiếng người, nghe không biết là người đến từ nơi nào, nhưng đạn lại tập trung bắn về phía cửa lớn. Lục Hiển Phong đưa tay tắt đèn chân không ở trong kho, bất giác nghĩ: Có lẽ không phải là Mạnh Hằng Phi câu kết với người ngoài để bắt bố của mình?
Trong nhà kho có một chiếc đèn đang đung đưa, nhưng không có người nào đi ra. Những người mai phục trong sân khấu đều lấy các địa điểm gần kho làm mục tiêu, gần kho lại không có vật gì che tầm mắt, sợ trúng đạn khiến người ta không dám ngẩng đầu lên. Lục Hiển Phong dựa theo tiếng đạn, bắn vài phát, quay lại bỗng phát hiện ra không thấy Mạnh Hội Đường và Hồng Bàng trốn sau lưng mình đâu nữa.
Phía bên ngoài cửa bỗng có một tiếng nổ lớn, cửa lớn vỡ tung do áp lực khí lớn trong không khí, trong giây lát từ bốn phương tám hướng cũng vang lên tiếng súng nổ. Áp lực trên đầu Lục Hiển Phong vừa giảm đi, một phát đạn từ phía sau thùng dầu nổ, chưa kịp đứng dậy thì phía bên ngoài cửa có một đám người tiến vào. Người đi phía trước không nằm ngoài dự đoán, chính là người mình đã quen biết từ lâu, Tam Kiếm Khách.
Lục Hiển Phong vội hỏi: “Mạnh Hằng Phi đâu?”.
“Trói ở bên ngoài rồi.” Tam Kiếm Khách chỉ ra phía sau, trong ánh lửa có một khuôn mặt quen thuộc, một đôi mắt tròn sáng như sao mai. “Chỗ này có hai cửa ra, tôi đã cho người chặn rồi. Anh mau kiểm tra số người đi.”
Người của Mạnh Hội Đường ngoài Khởi Tử trúng đạn chết, mấy người còn lại chỉ bị thương nhẹ, nhưng không có Mạnh Hội Đường, anh Sáu và Hồng Bàng ở trong đó. Võ thuật của Tam Kiếm Khách rất giỏi, dù sao thì Mạnh Hằng Phi cũng không có kinh nghiệm chiến đấu, người bên ngoài chưa kịp ra tay thì đã bị bắt. Lục Hiển Phong tạm thời chưa muốn đi gặp Mạnh Hằng Phi, liền ở lại trong sân đếm số người. Sau khi nghe điện thoại thì mặt của Tam Kiếm Khách trở nên rất khó coi.
“Thế nào?” Lục Hiển Phong cũng thấy hơi căng thẳng, “Bắt được người chưa?”.
“Trần Thiên chết rồi.” Tam Kiếm Khách đá bay một viên gạch vỡ, chửi thầm, “Tên khốn đó lại chết vào lúc này…”
Lục Hiển Phong ngừng một lát mới nhớ ra là anh ấy đang nói tới Trần Thiên chính là người mà mình gặp lần trước, khi cùng anh Sáu đi lấy hàng mẫu. Trần Thiên chết rồi thì “đại ca” sau lưng hắn ta rất có khả năng sẽ bị mất dấu vết, chẳng trách Tam Kiếm Khách lại tức giận như vậy. Nhưng nhắc đến người này, không biết vì sao mà trong lòng Lục Hiển Phong lại cảm thấy bất an.
“Người của Mạnh Hằng Phi đâu, trong xe à?” Lục Hiển Phong vội hỏi anh. Tam Kiếm Khách giơ ngón tay cái ra phía sau, “Mình cho người đưa họ về cục trước rồi. Yên tâm, mình sẽ không để cậu giáp mặt với cậu ta đâu”.
Lục Hiển Phong gật đầu, lại nói: “Mạnh Hội Đường và Trần Thiên vẫn chưa ra ngoài cửa phải không?”.
Tam Kiếm Khách lắc đầu, “Rất có khả năng khi Trần Thiên ra ngoài thì gặp chuyện làm kinh động lão già này rồi. Nhưng các cửa ra tôi đều bố trí người, không chạy thoát được đâu”. Giống như thấy được sự bất an trong lòng anh, Tam Kiếm Khách lại nói: “Đã bao vây nhà họ Mạnh mười l