Tác giả: Kinh Hồng
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341644
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1644 lượt.
lời anh nói về Ngạc Lâm lần trước nên lại không nói gì nữa. Có lẽ là thế, mình đúng là không biết nhìn người, chính người đang xuất hiện trước mặt đây, mình cũng không hiểu rõ? Anh đang làm việc gì, vì sao lại chuyển đến đây? Thái độ kỳ lạ của cô tiểu thư đó…
Cô không biết một điều gì cả.
Lúc Tô Cẩm nghĩ như vậy, trong lòng có một cảm giác lo lắng kỳ lạ.
Lục Hiển Phong như nhìn xuyên thấu sự lo lắng trong lòng cô, nâng mặt cô nhìn thẳng vào. Trong đôi mắt sáng đó dường như có một màn đen ngưng tụ lại, nhưng từ đó lại phát ra một tia sáng sắc nhọn. Tô Cẩm đã sớm biết khi anh ấy nhìn ai thì người đó không thể chống lại sự mệ hoặc. Cô dựa vào người anh, nhẹ nhàng hôn lên môi anh.
Hơi lạnh.
Tô Cẩm giống như một con mèo nhỏ nghịch môi anh, nhẹ nhàng vuốt ve. Tất cả những lo lắng dường như chìm xuống tận đấy lòng, chỉ còn có tình cảm ấm áp thay thế. Tô Cẩm cẩn thận cắn nhẹ lên môi anh, gọi tên anh: “Hiển Phong”.
Lục Hiển Phong nghiêng đầu đón nhận nụ hôn của cô, đôi lông mi dày cụp xuống che đi đôi mắt sáng. Lông mày và mắt không còn sắc lạnh như dao nữa mà trở nên dịu dàng. Cuối cùng Tô Cẩm cũng dựa hẳn vào người anh, hai tay ôm lấy cổ anh.
Không nghĩ gì hết, không thể nghĩ gì hết, thế giới của cô một lần nữa chỉ có một người đàn ông.
“Hiển Phong”, Tô Cẩm gần như nấc nghẹn, “Lúc không nhìn thấy anh, thực sự em cảm thấy sợ”.
Lông mi Lục Hiển Phong hơi rung động, cảm nhận hết những câu nói tình cảm của cô để những hành động nhỏ nhất có thể được cảm nhận bằng tất cả mọi giác quan.
“Hãy đi cùng với anh.” Lục Hiển Phong cắn nhẹ lên môi cô thì thầm. “Cho dù là con đường đi có như thế nào thì cũng đi cùng với anh nhé, Tô Tô”.
Ngày đầu tiên chuyển đến ngôi nhà đó, vẫn chưa kịp ăn xong cơm thì Lục Hiển Phong đã bị người ta gọi đi, sau đó đến đêm cũng không về. Tô Cẩm ôm chiếc chăn mỏng nằm trong căn phòng lạ lẫm không ngủ yên giấc được.
Sáng sớm ngày thứ hai, Lục Hiển Phong quay về tắm rửa thay quần áo, ăn bữa sáng cùng với cô rồi lại đi. Lần này đi đúng một ngày một đêm.
Ngày tiếp theo khi thức dậy, Lục Hiển Phong đã về, đang sắp đồ ăn sáng trong phòng, nhìn thấy cô anh tỏ ý xin lỗi cười với cô, trong mắt có tia đỏ.
Tô Cẩm hai đêm liền không ngủ ngon, nhìn thấy bộ dạng đó của anh thì cảm thấy tức giận. Cô lao lại bóp lấy cổ anh, cắn vào cằm anh, “Anh đi làm thuê cho Chu Bát Bì[1'> đấy à, ngày ngày bận rộn đến mức đêm cũng không về? Chui vào ổ gà sao?”. Ngừng một lát, Tô Cẩm suy tư nhìn Lục Hiển Phong, “Tiểu Lục Tử, anh nói thật với em xem, không phải là anh đi… trộm gà thật đấy chứ?”
[1'> Chu Bát Bì: Tên địa chủ gian ác trong tác phẩm “Bán dạ kê khứu” của nhà văn Cao Ngọc Bảo. Tên địa chủ này thường giả tiếng gáy để bắt người ở dậy sớm làm việc.
Lục Hiển Phong dở khóc dở cười, “Anh không dám ăn trộm gà đâu, bên cạnh anh đã có một con diều hâu to thế này rồi mà”. Nói xong ôm lấy cô thở dài, “Tô Tô, em buồn lắm à?”.
Tô Cẩm tiếp tục nghịch cằm anh. Lục Hiển Phong vừa tắm và cạo râu xong nên cằm rất nhẵn, nhưng môi lại khô ráp giống như là một miếng vải thô. Tô Cẩm nghịch một lát, cười không thành tiếng.
Dáng vẻ đó của Tô Cẩm khiến Lục Hiển Phong vừa vui vừa buồn. Rõ ràng cô ấy biết hoàn cảnh của họ không phải là tốt, mặc dù hơi buồn nhưng vẫn không cáu kỉnh. Nhưng, nếu cô ấy biết anh đang làm gì… Lục Hiển Phong không thể nghĩ được xa hơn, đưa tay vỗ vỗ lên mặt cô, hỏi nhỏ: “Vốn dĩ anh lo em sợ nên mới nói là muốn ở cùng em, bây giờ… có lẽ là không phải như vậy”.
Tô Cẩm bám lấy cổ anh gật đầu liên tục, điệu bộ giống như là cô con dâu bị bắt nạt. “Không phải, người ta sợ đến mức… sợ đến mức không ngủ được.”
Lục Hiển Phong cúi đầu xuống vuốt mũi cô, giọng nhẹ nhàng: “Thế thì tối nay nhất định anh sẽ về sớm”.
Tô Cẩm lặng yên nhìn anh, đột nhiên mặt đỏ lên rồi đẩy anh sang một bên, xoa xoa tay mình. “Không đùa nữa, không đùa nữa, anh làm em bực mình rồi đấy, cứ làm như là vợ chồng vậy.”
Lục Hiển Phong cười lớn, “Thế ai nói? Anh là do ai bao? Anh phải về làm chiếc giường ấm cho chủ nhân chứ”.
Tô Cẩm bị anh trêu, đưa ngón tay trỏ quệt vào cổ anh, “Nếu anh mà không hoàn thành nhiệm vụ thì em sẽ phạt anh quỳ một tháng!”
Lục Hiển Phong vừa cười vừa cố ý nhìn cô, “Anh nói, rốt cuộc là em có hiểu giường ấm là có nghĩa gì không?”.
Tô Cẩm lùi lại một bước, vừa mới nói tới chữ “Anh…” thì đã nghe thấy ở cửa ngoài có tiếng gõ cửa, giọng một người đàn ông vọng vào: “Anh Lục, ông Mạnh đợi anh ở thư phòng”.
Nụ cười trên mặt Lục Hiển Phong biến mất trong giây lát.
Tô Cẩm biết có chuyện anh không thể kể cho mình nghe, nhưng nhìn thấy sự thay đổi trên sắc mặt của anh nên vẫn cảm thấy đau lòng. Nhìn thấy tay anh đặt lên cánh cửa, Tô Cẩm không nghĩ gì chạy lại, cắn lên vai anh. “Đàn ông nói phải giữ lời, đừng quên là em đợi chiếc giường ấm của anh.”
Mặt Lục Hiển Phong trầm tư nhưng miệng lại nở một nụ cười, cúi đầu hôn lên má cô nói nhỏ: “Được rồi, thưa đại nhân”.
Cuối cùng thì đại nhân cũng không đợi Tiểu Lục Tử về đúng giờ để làm chiếc giường ấm cho cô. Bữa tối