Tác giả: Kinh Hồng
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341478
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1478 lượt.
Cẩm vội vàng xin lỗi, kể tỉ mỉ về những chuyện xảy ra sau ngày lễ Tình nhân, về mình cô chỉ kể là uống rượu say nên ngủ ở nhà bạn.
La Thanh Thụ cẩn thận ghi lại thời gian chi tiết các cuộc gọi tới của Lâm Chi Chi rồi nói: “Chiều nay tôi đã đến gặp cô Bành”.
Lòng Tô Cẩm cảm thấy căng thẳng, “Thế nào?”.
La Thanh Thụ nghĩ một lát rồi mới nói: “Trước khi sự việc xảy ra vào đêm hôm đó, Bành Tiểu Ngôn đã gặp Lâm Cường, điều này tôi có thể khẳng định. Nhưng những việc xảy ra sau đó tạm thời tôi không thể biết được. Thôi, nói với cô thế này, có người đã buộc cái phần ký ức đó lại, tạm thời tôi chưa có cách tháo ra. Tôi sẽ tranh thủ thời gian gặp Lâm Cường”.
Nghe giọng điệu anh ta nói, có vẻ như gặp Lâm Cường thì sẽ tìm ra được cách giải quyết vậy. Không đợi Tô Cẩm tỏ thái độ nghi ngờ với lời nói này, La Thanh Thụ giải thích trước: “Cô Bành là một người rất nhanh nhạy. Cô ấy đã nghi ngờ với những gì xảy ra với mình ngày hôm đó. Nhưng sự nghi ngờ này đối với nút buộc trong ký ức cô ấy mà nói thì có vẻ như là lại tạo ra một lớp khóa nữa. Tình hình của Lâm Cường thì ngược lại, cô Bành nói cậu Lâm này không hề nghi ngờ gì về việc mình trèo tường bị ngã. Vì thế, khi so sánh tôi thấy, mở nút buộc trong não cậu ta có vẻ dễ hơn”.
Tô Cẩm nghe cũng không Hiển lắm.
La Thanh Thụ lại nói: “Cho dù như thế nào, trọng tâm của tôi vẫn là đi tìm cô Lâm. Nếu cô còn nhớ ra điều gì thì xin liên lạc với tôi ngay nhé!”.
Tô Cẩm gật đầu, đột nhiên nghĩ ra một vấn đề quan trọng, “Vấn đề này…thù lao tôi gửi anh thế nào?Có cần đổi thành đô la Mỹ không? Hay là Euro?”.
La Thanh Thụ giống như là bị vật gì đánh vào đầu, ho mãi rồi mới cười nói: “Có quy định trong nghề là trước khi tìm thấy người, tôi không thể nhận bất kỳ mức tiền phí nào. Đợi sau khi tôi tìm thấy người, tôi sẽ lấy gấp một trăm lần số tiền cô tiết kiệm được. Điều này, đợi sau này hãy nói.”
Tô Cẩm không hề biết là có quy định như thế. Nhưng, cô luôn tin rằng, những người tài giỏi đều có những điều mà người khác không thể đọ với họ được, ví dụ như việc chất vấn họ, mặc cả với họ, hay đưa ra yêu cầu đặc biệt nào đó…
Nói cho cùng, mình cũng không Hiển gì vị thám tử đến từ nước ngoài này, anh ta đã nói như vậy thì mình cũng không nên hỏi gì nữa.
Sau khi tắt điện thoại, cô gọi cho Bành Tiểu Ngôn, Bành Tiểu Ngôn nói là ấn tượng với vị thám tử họ La này rất tốt.
“Anh ấy rất đẹp trai”, Bành Tiểu Ngôn cười mơ màng rồi lại thở dài trách móc, “Nhưng lại thấy đeo nhẫn cưới rồi!”.
Tô Cẩm bực mình. Thái độ của cô ấy là đi gặp bác sỹ tâm lý hay là đi gặp thần tượng?
“Cậu đã nhớ lại được gì rồi?” Tô Cẩm tức giận hỏi, sau đó mới nhớ ra là La Thanh Thụ có nói trong ký ức của cô ấy có một “nút buộc”, trong lòng không khỏi lo lắng, không biết câu hỏi này có kích động cô ấy không?
Bành Tiểu Ngôn lại chẳng buồn để ý, “Mình nhớ là mình đã xuống xe ở đường Học Phủ Nam. Đến đó…ngoài đi tìm thằng oắt đó thì còn làm gì nữa? Đúng không?”.
Tô Cẩm vỗ tay lên đầu, thầm nghĩ thật là may, nghe giọng nói của cô ấy thì có vẻ như không bị câu hỏi của mình làm cho kích động.
“Ôi, Tô Tô, mình ra viện thôi.” Bành Tiểu Ngôn yên lặng một lát, ngữ điệu trở nên nhanh hơn, “Ngay cả y tá cũng nói mình nằm trong viện giống như là…ở cữ vậy”.
Tô Cẩm phì cười.
“À, à, đúng rồi”, Bành Tiểu Ngôn cũng cười, “Vẫn là anh chàng nhà cậu đón mình ra viện. Mình nói cho cậu biết anh chàng này thật là không tồi, mình ăn canh anh ấy nấu nhiều ngày như thế mà không chán, thật là hiếm gặp. Khi nào về cậu phải cảm ơn người ta giúp mình”.
Tô Cẩm à ừ một tiếng, trong lòng cảm thấy không thoải mái.
Người đàn ông này đúng là hiếm có trên đời, giống như miếng bánh từ trên trời rời xuống, lúc nào mới rơi xuống đầu mình?
Lúc nào mới rơi xuống đầu mình?
Tô Cẩm vén tóc mái phủ xuống trán, tự nhiên cảm thấy mệt mỏi.“Cậu nghỉ ngơi sớm đi, không nói nhiều nữa, có tin gì thì báo cho mình biết.”
Bành Tiểu Ngôn ừ một tiếng rồi nói: “Mình chuẩn bị đi thăm con của Lâm Chi Chi”.
Tô Cẩm giật mình, trước mắt hiện lên người đàn ông đã gặp ở bãi đỗ xe của bệnh viện, vội nói: “Đừng! Tạm thời cậu đừng có đi đâu. Cũng đừng tiện miệng nói với người khác về Chính Chính!”.
Bành Tiểu Ngôn ngạc nhiên, “Thăm cũng không được à? Vì sao?”.
Tô Cẩm định thần lại rồi nói: “Cậu không phải vừa mới ra viện sao? Đừng có vội vàng. Việc quan trọng nhất của chúng ta bây giờ là phối hợp với anh La”.
“Đúng!”Bành Tiểu Ngôn nghĩ rồi vội vàng nói, “Thế thì một thời gian nữa mình đi cũng được. Ôi, kể cho cậu một chuyện, cậu có còn nhớ người mà đưa mình đến bệnh viện không? Hôm nay anh ấy gọi điện cho mình, hẹn mình đi ăn trưa? Cậu nói xem, anh ấy có … ý gì với mình không?”.
Tim Tô Cẩm bắt đầu đập nhanh hơn, “Anh ta hẹn cậu ăn trưa à? Ở đâu?”.
Bành Tiểu Ngôn cười khúc khích, nói: “Nhà hàng ở phía tây của khách sạn Hyat”.
“Cái nơi đắt chết người đó đúng là chỗ để cho đàn ông phô trương”, Tô Cẩm cười nhạt, “Tiểu Ngôn, tốt nhất là cậu nên cẩn thận, nhỡ không gặp đức lang quân như ý mà gặp phải người xấu thì