Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Không Mật Mã

Tình Yêu Không Mật Mã

Tác giả: Kinh Hồng

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341484

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1484 lượt.

thảm lắm”.
Người đàn ông này đã làm gì Tiểu Ngôn thì Tô Cẩm hoàn toàn không có chứng cứ, điều này khiến cho cô cảm thấy phiền lòng. Nhưng, trước khi nhìn rõ chân tướng, tất cả vẫn chỉ là giả thiết, mình không có tư cách gì lấy những suy luận vô căn cứ để ngăn Tiểu Ngôn đi gặp gỡ người khác. Lúc này cô mà chắn ngang thì với tính cách của Bành Tiểu Ngôn, e rằng mọi chuyện lại diễn ra ngược lại.
Huống hồ người đàn ông đưa ra kết luận này…Tô Cẩm cắn môi tự hỏi mình, lẽ nào anh ta không đáng nghi sao?Anh ta nói anh ta và Lâm Chi Chi chỉ là đồng nghiệp, không có mối quan hệ đặc biệt. Nhưng anh ta lại nhiệt tình tham gia vào việc của Lâm Chi Chi, lẽ nào không đáng nghi ngờ?
Tô Cẩm thở dài, trong lòng nghĩ cậu thì biết cái gì chứ!
Sau khi tắt điện thoại, Tô Cẩm nghĩ đi nghĩ lại vẫn không yên tâm, lại gọi điện cho La Thanh Thụ, nói chuyện trưa mai Bành Tiểu Ngôn sẽ hẹn gặp người đàn ông đáng nghi đó. Nghe thấy La Thanh Thụ nói sẽ đi xem thế nào, Tô Cẩm mới thở phào nhẹ nhõm.
Sự xuất hiện của La Thanh Thụ giúp cho những áp lực trong lòng cô bấy lâu nay giảm đi không ít. Nhưng cô cũng biết, so với việc nói là người đàn ông này khiến cho cô tin tưởng thì không bằng nói là số tiền thuê anh ta khiến cho cô cảm thấy tin tưởng hơn.
Có lẽ do theo thời gian, Tô Cẩm ngày càng cảm thấy nhiều khi, trong thế giới này, tác dụng của tiền bạc còn lớn hơn sức lực của con người. Cũng vững bền hơn nhiều.






Những ký ức bị che giấu
Lục Hiển Phong vừa xuống xe thì nhìn thấy người đàn ông đang bước ra khỏi cửa.
Người này khoảng trên dưới ba mươi tuổi, dáng người cao gầy, mặt mũi sáng sủa. Nếu bỏ qua sự xảo quyệt ẩn sâu trong đáy mắt thì thoạt nhìn rất giống một bác sỹ nha khoa hoặc giáo sư đại học.
Lục Hiển Phong nhìn rất nhanh từ vai xuống eo, đến đôi chân dài của anh ta, rồi lại nhìn nhanh lên mặt. Trong một khoảnh khắc rất ngắn, trong đầu anh đã đưa ra được đánh giá bước đầu-anh ta tuyệt đối không giống như vẻ nho nhã bề ngoài.
Ký ức nhanh chóng quay về, dường như cùng một lúc, anh nhớ lại mình đã gặp người này ở đâu rồi. Hai tiếng đồng hồ trước ở khách sạn phía tây khách sạn Hyaat.
La Thanh Thụ chỉ vào căn phòng phía sau, ánh mắt có gì đó rất lanh lợi. "Tôi vừa mới biết anh Lục cũng quan tâm đến việc mà tôi đang nhúng tay vào. Thế nào? Có muốn đi cùng tôi một chuyến không? Cũng đúng lúc tôi đang thiếu một trợ thủ."
Lục Hiển Phong hơi nheo mắt lại, chăm chú đến mức ánh mắt của anh dường như khiến cho nhiệt độ không khí giữa hai người tăng lên. Tuy nhiên, giọng điệu rất bình tĩnh, bình tĩnh đến mức nghe có vẻ ấm áp: "Tôi có việc rất thú vị- Không biết anh La đang nói việc gì?".
La Thanh Thụ cười, "Tôi không biết nhiều về việc của anh Lục, nếu nhớ không nhầm, anh cũng đang tìm dấu tích của cô Lâm?".
Lục Hiển Phong bất giác ngạc nhiên, lông mày nhướng lên, "Lâm Chi Chi? Cô ấy có liên quan gì đến anh?".
La Thanh Thụ chau mày, "Cô ấy và tôi không có quan hệ gì. Tôi chỉ cầm tiền của người khác mà làm thôi".
Lục Hiển Phong chau mày lại, "Anh nói là...có người thuê anh? Là ai?".
La Thanh Thụ
La Thanh Thụ cười, đáp: “Không sai, có người thuê tôi tìm tung tích của Lâm Chi Chi. Nhưng tôi có nguyên tắc riêng, rất tiếc là không thể nói cho anh thân phận của người thuê được”.
Lục Hiển Phong chau mày, trong lòng cảm thấy hơi bực bội.
Người anh ta nói liệu có phải là Tô Cẩm không? Nếu là cô ấy…vì sao cô ấy lại cứ phải làm như vậy? Là do không tin tưởng mình? Hay là vì hôm đó mình dẫn người về nhà, khiến cho cô ấy quyết định phải vạch giới hạn rõ ràng giữa mình và cô ấy?
Thậm chí cô còn không gọi điện cho anh.
Đây là điều mà anh muốn, nhưng…
Lục Hiển Phong ngậm một điếu thuốc, đang định quay về xe tìm bật lửa thì một chiếc bật lửa màu bạc chìa ra trước mặt anh, tách một tiếng xòe ra một ngọn lửa nhỏ.
Châm thuốc xong, Lục Hiển Phong không ngước mắt lên, nói một câu: “Cảm ơn”.
La Thanh Thụ cất bật lửa vào túi, tươi cười nói: “Không cần phải cảm ơn, tôi đang thiếu trợ thủ. Thật sự là anh không muốn suy nghĩ về vấn đề chia sẻ quyền lợi với tôi sao? Anh không nên để mình bị thiệt như thế”.
Lục Hiển Phong lại chau mày.
Thời gian gần đây, tất cả tâm trí của anh đều để tâm đến Vu Dương và những người bên cạnh cô ta. Tuy nhiên, cô ta chẳng có động tĩnh gì, ngay cả việc công ty của cô ta cũng ít đến. Đây vốn dĩ là một điều rất đáng nghi nhưng những nghi ngờ đối với cô ta cũng chỉ dừng lại ở đó. Cô ta tự lái xe đi làm, rất ít khi gặp riêng với trợ lý của mình.
Đây rõ ràng là điều không bình thường, nhưng những biểu hiện của sự bất bình thường này lại diễn ra rất bình thường, khiến cho anh không thể nắm được đầu mối nào. Thế là sự bực bội trong lòng Lục Hiển Phong càng chất chứa thêm, mỗi ngày anh không hút dưới hai bao thuốc.
“Nói với anh như thế này”, ngữ điệu của La Thanh Thụ rõ ràng là có vẻ mê hoặc hơn, “Tôi đã gặp cô Bành, bây giờ, tôi đang muốn đi gặp cậu Lâm. Rất trùng hợp là, tôi còn là bác sỹ


Polly po-cket