XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Không Mật Mã

Tình Yêu Không Mật Mã

Tác giả: Kinh Hồng

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341525

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1525 lượt.

cũng không được.” Lục Hiển Phong muốn cười nhưng nhìn thấy vẻ đáng thương của cô vội nói: “Đừng giả vờ nữa, có giả vờ nữa cũng không có tác dụng, hôm nay không được”.
Tô Cẩm xoa xoa mặt rồi không vui thở dài, “Đã nói rồi, khi không vui tôi muốn đi ăn gì đó…”.
“Tôi hiểu.” Lục Hiển Phong nhìn cô cắn một nửa quả chuối, hơi chau mày, “Tôi cũng luôn luôn nghĩ xem, làm thế nào mới có thể bỏ đi phiền phức lớn trong em.”
Tô Cẩm xếp hai cái vỏ chuối cạnh nhau, vỗ vỗ tay, không ngẩng đầu nói: “Cần tôi giúp đỡ gì không? Đại hiệp cứ nói thẳng thắn”.
Trong lòng Lục Hiển Phong thấy phân vân, không muốn nói ra.
Tô Cẩm nhìn anh, chờ đợi những điều anh sắp nói. Ánh đèn từ trong phòng khách xuyên qua lớp cửa kính chiếu lên người cô, mạ một lớp ánh sáng xung quanh cô, ngay cả ánh mắt cô cũng trở nên dịu dàng hơn. “Ôi, có phải anh lo lắng có việc gì xảy ra với tôi thì sư phụ tôi bảo anh Hình băm vằm anh ra không?”.
Những nghi hoặc trong lòng anh bị cô làm cho mất tập trung, anh nhìn cô, giọng có vẻ không thèm để ý: “Dựa vào anh ấy?! Cô thử bảo anh ấy đến đây xem”.
Tô Cẩm xòe tay ra, “Thế anh lo lắng điều gì?”.
Lục Hiển Phong nhìn cô hồi lâu, lắc đầu nói: “Tô Tô, em đừng đùa tôi nữa, đây không phải là năng khiếu của em. Chiêu khích tướng đã bị em làm hỏng rồi…”.
Tô Cẩm không phục trợn mắt nhìn anh tức giận, “Yêu nhân!”.
Lục Hiển Phong lại vuốt tóc cô, trước khi cô kịp tránh ra thì đã ôm cô vào lòng. “Nói thật là, thực sự tôi hơi lo lắng. Tôi không muốn có chuyện gì xảy ra với em khi em ở bên cạnh tôi. Vì thế, em phải để tôi suy nghĩ kỹ đã. Đừng có vội vàng, được không?”.
Giọng nói của anh ấy rất cẩn trọng, cẩn trọng đến mức… ngọt ngào. Nghe thấy giọng nói lo lắng như vậy, muốn khóc cũng không khóc được. Tô Cẩm dựa trán vào ngực anh, không tranh cãi với anh nữa. Chỉ cảm thấy những đường nét của người đàn ông ấy trở nên mơ hồ trong màn đêm giống như một giọt mực nhòe ra trên trang giấy, có một cảm giác lạ lùng, dường như không giống với anh.
Khi đang nghĩ miên man thì tay anh vỗ nhẹ lên lưng cô, không biết là đang nói với cô hay nói với chính mình: “Để tôi nghĩ tiếp…”.






Thôn Chính yêu đao
Khi Lục Hiển Phong khoác áo tắm bước ra từ phòng thay quần áo, Mạnh Hằng Phi đã ngồi ngay ngắn ở trong phòng nghỉ uống trà sữa rồi. Nhìn thấy Lục Hiển Phong đi ra, cậu cười e thẹn, để lộ chiếc răng khểnh đáng yêu.
Đây là một địa điểm tư nhân, có lẽ Mạnh Hằng Phi lấy được thẻ hội viên của bố. Lục Hiển Phong nhìn khuôn mặt sáng sủa của cậu ta, trong lòng không khỏi thở dài: Cậu bé này chưa lớn nhưng năng lực không nhỏ. Kể từ khi bắn súng thua Lục Hiển Phong, cậu ta liên tục gọi điện thoại cho Lục Hiển Phong, không đi đánh bóng thì đi bơi, muốn lợi dụng những việc này để lấy lại thể diện.
Con người không biết sợ này khiến Lục Hiển Phong rất cảm phục: Cậu bé này rất trong sáng và đơn giản, tất cả mọi suy nghĩ đều hiện hết lên trên khuôn mặt. Cậu ta có thực sự là do Tiếu Diện Hổ, cái người tên là Mạnh Hội Đường đó sinh ra không? Nhìn thế nào cũng không giống nhau. Khuôn mặt sáng sủa như thế… rõ ràng là một con thỏ trắng nhưng lại có thần thái của một con hổ… được dạy dỗ tốt đến mức ngay cả ghế ngồi cũng nhường cho người khác…
“Anh Lục”, con thỏ trắng Mạnh Hằng Phi đẩy một cốc trà sữa về trước mặt anh, “Gọi cho anh đấy”.
Lục Hiển Phong cười, nói: “Chẳng trách cậu giỏi cái này, hóa ra là chịu ảnh hưởng của chú ba”.
“Sao anh không nói thẳng luôn là chịu sự kích thích của ông ấy, bị ám ảnh bởi ông ấy”. Mạnh Hằng Phi không hài lòng hừ một tiếng, “Khi đó em nghĩ: Không phải chỉ là hai cây đao hỏng sao? Đợi khi em lớn, em sẽ đem vật nào đó về để so với ông ấy xem ai hơn…”.
Lục Hiển Phong nghe những lời nói trẻ con đó không nhịn được cười phá lên, “Thế nguyện vọng này của cậu đã thực hiện được chưa?”.
Mạnh Hằng Phi giống như là đang tức giận ai đó, thở mạnh hồi lâu mà vẫn không hết bực. “Đến khi em lớn rồi mới phát hiện ra, cùng đẳng cấp với cái vật mà bố em cất giữ thực sự không phải là dễ tìm…”.
Lục Hiển Phong cười suýt chút nữa thì sặc trà, trong lòng cảm thấy tiếc nuối vì phát hiện ra mình đã thật sự hơi thích cậu bé đang lớn này. Thế là khi mở miệng, trong lời nói có gì đó thật lòng: “Tiếc nuối thì cũng đành vậy, những vật mà không xuất hiện ngoài thị trường thì cũng chẳng có cách nào mua được. Để anh về hỏi những người trong nghề xem, giúp cậu nghe ngóng tình hình”.
“Thật sao?” Mạnh Hằng Phi suýt chút nữa thì nhảy lên, “Anh đừng lừa em đấy nhé”.
“Lừa cậu làm gì”, Lục Hiển Phong lười biếng dựa vào ghế, “Nhưng những đồ quý giá mà người ta cất giữ thì không dễ gì tìm hiểu được, vì thế cậu đừng vội vàng, cũng đừng giục anh”.
“Không vội”. Mạnh Hằng Phi không ngần ngại gật đầu, ánh mắt sáng lên như ngày xuân tươi đẹp không một gợn mây u ám. “Em còn không kịp cảm ơn anh. Đợi hôm nào có cơ hội, em sẽ đưa anh đi xem vật đó của bố em. Hai người đều là những nhà sưu tập, có thể đánh giá được”.
Trong ánh mắt của