Nàng Trợ Lý Lạnh Lùng Của Tổng Giám Đốc
Tác giả: Kinh Hồng
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341517
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1517 lượt.
Lục Hiển Phong có gì đó sáng lên. Một ánh sáng như dây thép, sắc nhọn mà lạnh lẽo. Những cảm xúc đó của anh chỉ bộc lộ trong giây lát, sau đó biến thành một sự do dự. “Điều này… Muốn xem thì đương nhiên là muốn xem rồi, nhưng anh và chú ba không phải là cùng một công ty, trong công việc thỉnh thoảng cũng có mâu thuẫn, anh mạo muội đến chơi cùng cậu, liệu…”.
Mạnh Hằng Phi cười lớn, dường như bị phản ứng của anh làm cho buồn cười. “Có liên quan gì chứ? Em mời bạn đến nhà chơi là chuyện rất bình thường mà”. Nói đến đây, cậu nhìn Lục Hiển Phong vừa như chờ đợi vừa như quyến luyến, rồi nói một cách thoải mái: “Nếu anh ngại gặp ông ấy, chúng ta có thể tranh thủ lúc ông ấy không có mặt để về”.
Nếu như trong người Lục Hiển Phong có một cái máy đo nhịp tim thì Mạnh Hằng Phi có thể nhìn thấy đường màu xanh trên màn hình đột ngột lên cao, sau đó giảm dần và khôi phục lại tần số ban đầu.
“Thế thì tốt quá”. Lục Hiển Phong thể hiện một sự ngạc nhiên và vui mừng, “Thế thì chúng ta định vào ngày nào?”.
Cho thêm đá vào coca, nhè nhẹ rung cốc giấy cho phát ra những tiếng vỡ vụn nhỏ, Tô Cẩm cắn ống hút nhìn người đàn ông đối diện, vẻ phẫn nộ đã dịu đi, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy không thoải mái. “Anh đừng hy vọng là mời tôi ăn một bữa thì tôi sẽ tha thứ cho anh”.
“Tô Tô”, vẻ mặt La Thanh Thụ trở nên nghiêm túc, “Có những người mãi mãi rất đặc biệt trong lòng chúng ta. Cho dù họ đang ở đâu, cho dù họ sống hay chết thì họ vẫn luôn có một chỗ trong lòng chúng ta. Nếu cô ấy ở trong lòng cô, thì việc nhìn thấy cô ấy lần cuối hay không thì đâu có gì quan trọng?”.
Tô Cẩm cúi đầu không nói gì.
La Thanh Thụ ngẩng đầu lên, nhìn cô với ánh mắt ấm áp, “Tô Tô, những người yêu quý chúng ta cho dù họ đã rời xa cuộc sống của chúng ta thì tình yêu của họ vẫn có thể tiếp thêm sức mạnh cho chúng ta”.
Mắt Tô Cẩm lại đỏ.
La Thanh Thụ vỗ vào tay cô, nhẹ nhàng nói: “Việc này còn lâu mới kết thúc, cần phải lấy lại tinh thần ngay”.
Tô Cẩm gật đầu, rồi giống như là để hoàn thành nhiệm vụ, cầm miếng bánh pizza cắn một miếng.
“Nghĩ kỹ xem một lát nữa thì nói như thế nào?”.
Tô Cẩm nghĩ ngợi một lát rồi nói nhỏ: “Tôi sẽ nói khi tôi thu dọn đồ trong tủ quần áo thì nhớ ra đồ của Chi Chi, không dám xem rồi trực tiếp đưa cho anh ta”.
“Nếu nói là không xem qua, tôi nghĩ anh ta có thể nghi ngờ cô”. La Thanh Thụ suy nghĩ giây lát rồi nói nhỏ: “Nói thế này: Cô nói cô mở ra xem, bên trong là tài liệu có mật khẩu, không xem được. Cô nghi ngờ là có bí mật gì đó, nên nghĩ đến việc đem cho anh xem”.
“Có được không?” Tô Cẩm cầm nửa miếng bánh pizza, hơi do dự, “Nếu nói tôi có xem qua… anh ta liệu có muốn diệt khẩu không…”.
La Thanh Thụ cười, đáp: “Cô đừng dọa mình như thế. Tôi nghĩ nói như thế anh ta có thể chấp nhận được. Nếu muốn lừa người khác thì phải có đôi chút thật lòng trong lời nói dối đó… Ừ, đó được gọi là những lời nói dối chân thật”.
Trong lòng Tô Cẩm vẫn hơi lo lắng, nhưng nghĩ đến sự tin tưởng của Lục Hiển Phong và La Thanh Thụ, rồi lại cảm thấy mình có vẻ lo lắng hơi thừa. Cho dù nói như thế nào, hai người đàn ông này có kinh nghiệm đối phó với những việc như thế hơn cô nhiều.
Rút khăn giấy ra lau tay, Tô Cẩm cầm điện thoại lên bắt đầu gọi điện. Tay hơi run, trong lòng cảm thấy căng thẳng. Đây là số điện thoại mà cô đã từng vô cùng quen thuộc, người ở đầu dây bên kia đã từng là người cô vô cùng tin tưởng. Tất cả những điều này không biết đã bắt đầu thay đổi từ lúc nào.
“Tô Cẩm?” Tiếng nói đột ngột trong điện thoại làm cô giật mình.
“Là tôi”. Tô Cẩm vội nói. “Tôi tìm anh có việc. Khi tôi dọn dẹp phòng thì thấy có một chiếc USB, hình như là của Chi Chi để lại”.
Trong điện thoại truyền lại giọng nói gấp gáp: “Điều em nói là thật sao?”.
Sự lo lắng lúc đầu đã qua đi, nhịp tim Tô Cẩm dần trở lại bình thường. “Đúng. Tôi mở ra xem, bên trong là tài liệu có mật khẩu, tôi không mở được. Không biết là có giúp được gì cho công việc của các anh không?”.
“Được”. Giọng Ngạc Lâm có vẻ căng thẳng, “Bây giờ em đang ở đâu? Em có đem USB theo người không? Anh qua lấy”.
Tô Cẩm nhìn vào La Thành Thụ đang ngồi phía đối diện bàn ăn gật đầu, “Tôi vừa ra ngoài, đang đi trên đường. Anh đang ở cục à? Có cần tôi đem đến cục cho anh không?”.
“Không cần!” Ngạc Lâm từ chối, “Anh có nhiệm vụ, đang ở bên ngoài. Em có nhớ hiệu sách trên đường Hoa Tân không? Anh đứng ở cửa hiệu sách đợi em”.
Tô Cẩm tính khoảng cách đến đường Hoa Tân gật đầu, “Được, tôi sẽ đi xe bus, khoảng hai mươi phút là đến”.
Thấy cô tắt máy, La Thành Thụ vẻ thận trọng, “Anh ta đồng ý rồi à?”.
Tô Cẩm cấu vào tay mình hít thở một hơi thật sâu, “Được rồi, xuất phát thôi”.
Từ rất lâu rồi, Tô Cẩm đã hiểu đối với rất nhiều việc, biết và đích thân trải nghiệm là hai việc khác nhau. Cho dù là bạn đã chuẩn bị kỹ càng như thế nào thì khi điều đó thật sự xảy ra, tình hình sẽ khác so với những gì bạn dự định và khiến bạn ngạc nhiên.
Coi như mình đã chuẩn bị xong tâm lý, khi cô bước xuống xe bus, cô vẫn không khỏi cảm thấy lo lắng. Bỗng có ngư