Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Không Mật Mã

Tình Yêu Không Mật Mã

Tác giả: Kinh Hồng

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341519

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1519 lượt.

ời đột ngột từ trong ngõ lao ra tóm lấy túi của cô, theo bản năng cô ôm túi vào lòng mình, sau đó thoáng nghĩ: Việc mình dự định đúng là… đã xảy ra?!
Đột nhiên tên cướp đánh vào mặt cô rồi chạy mất. Tô Cẩm ôm mặt lùi lại hai bước, ngã xuống đất. Khi cô đứng dậy được thì trước mắt đã không còn ai nữa.
Đây là lối vào đường Hoa Tân, phía không xa đang làm lại mặt đường. Hầu hết xe đều chuyển sang chạy ở đường Hoa Vinh, vì thế trên đường này có rất ít xe. Lại đang vào giờ đi làm, ngoài chiếc xe bus đã chạy đi xa rồi, trên đường chỉ có vài người đang đi bộ.
Cách không xa là một cửa hàng băng đĩa đang mở cửa, có người ngó đầu ra xem, nhưng không có người nào đi ra hỏi han đến chuyện không liên quan đến họ. Tất cả đều trùng khớp với kế hoạch của Lục Hiển Phong. Nhưng khi Tô Cẩm đứng lên với khuôn mặt đau rát, cô vẫn cảm thấy tủi thân.
Điện thoại để trong túi quần rung lên, Tô Cẩm ngồi xuống vệ đường, run rẩy cầm điện thoại ấn nút nghe.
“Sao rồi?” Là giọng của La Thanh Thụ có vẻ quan tâm đặc biệt, “Có cần tôi sang đó không?”.
“Đừng, đừng sang đây”. Tô Cẩm xoa bên má đã bắt đầu bị sưng, giọng nói nhỏ trách móc: “Nếu để ai nhìn thấy anh thì cái tát này của tôi thành ra vô nghĩa rồi”.
La Thanh Thụ chỉ dặn dò hai câu rồi tắt máy. Tiện thể Tô Cẩm gọi điện cho Ngạc Lâm. Điện thoại vừa kêu thì đã nghe ngay, “Tô Cẩm?”.
“Là tôi”. Giọng Tô Cẩm như muốn khóc, nhưng chỉ có cô mới biết, trong lòng cô không phải là tủi thân trách móc mà là lo lắng, lo lắng vì chân tướng có thể bị lộ. Khi nghe thấy giọng của anh, thậm chí cô hy vọng những phỏng đoán của Lục Hiển Phong là sai.
“Em đang ở đâu?” Trong điện thoại, giọng của Ngạc Lâm rất căng thẳng.
“Tôi đứng ở bến xe”. Giọng Tô Cẩm hơi run. “Tôi vừa bị cướp, túi bị người ta giật mất rồi”.
Ngạc Lâm “ồ” lên một tiếng, hỏi lại cô: “Vật mà em muốn đưa cho anh để ở trong túi à?”.
“Đúng, ở trong túi”. Tô Cẩm thấy buồn đến tận đáy lòng. “Bây giờ phải làm thế nào? Túi đã bị cướp rồi, người đó tôi còn nhìn không rõ trông như thế nào?”.
“Không sao”. Ngạc Lâm vội vàng an ủi cô. “Anh sẽ liên lạc ngay với cảnh sát đi tuần ở đường Hoa Tân, có tin gì anh sẽ báo cho em!”.
Nghe thấy giọng nói vội vàng trong điện thoại, đột nhiên Tô Cẩm cảm thấy mình bị phản bội, Ngạc Lâm lúc này khiến cô cảm thấy buồn hơn. Người mà mình đã định chung sống cả đời, đột nhiên lại không hiểu gì về người ấy nữa. Thế thì… những điều đã bỏ ra có thể coi là gì? Đối với thứ mà mình vô cùng trân trọng, trong mắt anh ấy liệu có phải chỉ là một trò đùa?
Trong mắt cô lấp lánh giọt nước mắt, không biết là vì anh ta hay vì chính bản thân cô. Hóa ra miếng vải lụa mà cô trân trọng cất tận đáy hòm chỉ là một miếng vải vụn đã cũ nát – hoặc luôn là miếng vải cũ nát nhưng vì cô hoa mắt mà nhìn nhầm.
Nhưng sự tỉnh ngộ này lại không phải là điều mà cô mong đợi. Cô mong rằng trong ký ức của cô, người đàn ông đó chỉ là một cảnh sát bình thường, hơi ngạo mạn, nhưng thật thà đến mức nhìn một cái là có thể hiểu thấu. Hy vọng rằng anh ấy chỉ vì thích người khác chứ không phải là vì quyền thế mà rời xa cô.
Tô Cẩm xoa mặt, thấy hơi rát và có vẻ hơi sưng nhưng không đau đớn bằng trong lòng. Cũng may ví tiền và điện thoại đều đã lấy ra, mất mát chỉ là một cái túi vải đã cũ, hai quyển tạp chí, những hiểu biết về con người đó và… tất cả những hồi ức đẹp đẽ của tình yêu.
Tô Cẩm đứng dậy, phủi bụi trên người. Vài ngày trước bị trẹo chân khi gặp tên đột nhập vào phòng, vẫn chưa khỏi, lại vừa ngã một lần nữa nên có vẻ bị nặng hơn, nhưng đau nhất thì vẫn là nỗi đau ở trong lòng.
Tô Cẩm không phải là một người tinh tế, cũng rất ít khi lý giải tâm lý của mình. Vì thế cô không biết rằng, cái cảm giác đau đớn đó là cảm giác thất vọng trong tình yêu.
Lo có người để ý đến mình, theo kế hoạch đã vạch sẵn, Tô Cẩm lên xe bus về bến xe gần khu tập thể của Hải Công, sau đó lại bắt xe về khu Cẩm Hoa.
Khi chưa xuống xe, cô đã nhìn thấy chiếc xe việt dã màu trắng bên đường, tự nhiên lại cảm thấy tủi thân, giống như đứa trẻ con ra ngoài bị bắt nạt về nhà kể tội với mẹ. Cảm giác này thật sự lạ lẫm đối với cô. Tô Cẩm không biết vì sao lại có cảm giác kỳ lạ đến thế, nhưng cảm giác đó rất mạnh, mạnh đến nỗi không thể ngăn nổi cô bước chân về phía đó. Người ngồi trong xe đang nhìn sang bên này đường, dường như ngạc nhiên rồi mở cửa xuống xe.
Tô Cẩm bước về phía anh, cúi đầu, rồi nước mắt rỏ xuống, một giọt rồi lại một giọt khác.
Lục Hiển Phong nhìn cô, ánh mắt dịu dàng, lặng lẽ ôm cô vào lòng.
Tối hôm đó, khi Ngạc Lâm gọi điện đến thì Tô Cẩm ngồi thu người trong sofa gặm táo. Cô nhìn tên người gọi mà cô đã từng rất quen thuộc hiện lên trên màn hình điện thoại nhưng không muốn nghe máy.
Lục Hiển Phong vặn nhỏ tiếng ti vi, vẻ mặt có vẻ không biết nên làm thế nào, “Nghe đi. Không anh ta lại nghi ngờ”.
Tô Cẩm ấn nút nghe. Mặc dù đã chuẩn bị tâm lý, nhưng khi nghe giọng nói có vẻ giả dối ở đầu kia điện thoại, Tô Cẩm vẫn không khỏi cau mày.
“Ban ngày vội vàng liên lạc với cảnh sát tuần tra, quên mất kh


Disneyland 1972 Love the old s