Tác giả: Kinh Hồng
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341512
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1512 lượt.
nhiệm vụ của mình là được rồi, những việc không liên quan đến kỹ thuật, cô không nên tham gia vào”.
“Gì ạ?” Tô Cẩm ngạc nhiên.
“Lãnh đạo của chúng ta cũng tốt, lãnh đạo của Trung Hoàn cũng tốt, nói chung là ban lãnh đạo của nhà máy đều tốt, quan hệ giữa họ với nhau như thế nào thì chúng ta không thể rõ được”. Hồ Đồng lắc đầu, “Cô nên biết rằng, mặc dù kỹ thuật chỉ là một vấn đề đơn thuần, nhưng nếu nói đến một dự án thì việc này không còn đơn giản nữa”.
Tô Cẩm chau mày, trong lòng mơ hồ về thái độ của anh.
“Việc này tôi cũng chỉ nói được như vậy mà thôi”. Hồ Đồng thở dài, “Tiểu Tô, lãnh đạo của chúng ta quản lý cả một công trình, ông ấy phải duy trì rất nhiều việc ở trạng thái cân bằng. Những việc mà khoét chỗ này để đắp vào chỗ kia, tôi nghĩ là có thể hiểu được. Dù sao ông ấy cũng quản lý cả một dự án chứ không phải chỉ là một bộ phận giám sát kỹ thuật”.
Tô Cẩm chau mày. Anh ta nói nghe có vẻ có lý, nhưng “lý” của anh ấy thật khó chấp nhận.
“Lấy đại cục làm trọng”, Hồ Đồng lại nói. “Nếu cô là tổng giám đốc Tiêu, cô có thể chỉ vì vài cái van bướm mà bỏ cả đối tác không? Dự án đang ở giai đoạn quan trọng rồi, nếu lúc này có xảy ra xung đột với nhà thầu, tiến độ của công trình có còn được đảm bảo không? Nếu quy thành trách nhiệm thì ông ấy sẽ phải chịu hay là cô phải chịu?”.
Tô Cẩm không có cách nào phản bác, nhưng trong lòng vẫn không phục. Cách nói này thoạt nghe có vẻ đàng hoàng, nhưng nếu…
“Nếu ông ấy nhận hối lộ của người ta mà làm như vậy thì sao?” Bất giác cô nói hết những gì mình suy nghĩ ra.
Hồ Đồng ngạc nhiên đến sững người rồi cười, “Thế thì càng không cần cô phải quan tâm. Cô cho rằng cô là người của ban thanh tra sao?!”.
Tô Cẩm bị anh ta hỏi vặn lại không biết phải trả lời thế nào.
Hồ Đồng lại nói: “Cô xem, trong cuộc họp tổng giám đốc Tiêu đã nói giúp cô, điều đó cho thấy anh ấy vẫn có thái độ khẳng định đối với công việc của cô, có đúng không?”.
Khẳng định sao? Điều này thì Tô Cẩm không thể đảm bảo được.
“Tình hình của cô còn tốt hơn một người làm công rửa rau, khổ sở rửa rau đưa cho đầu bếp, kết quả là bị đầu bếp bỏ đi, vì thế cô cảm thấy tủi thân, cảm thấy sự vất vả của mình không được thừa nhận. Nhưng người đầu bếp xem các món ăn cần mang ra là gì, anh ta cảm thấy rau cô rửa không dùng được. Cô làm thế nào? Cầm rau của cô đi gặp giám đốc sao? Đi tìm một biện pháp giải quyết chỗ rau của cô sao?”.
Thái độ của Hồ Đồng không phải trêu đùa hay vui vẻ, anh trầm tĩnh nói khiến cô không thể phản bác, dù cảm thấy những lời nói đó không có lý nhưng cô không biết phải làm thế nào.
Không có gì để đối chứng, cảm giác này giống như sa vào một trò chơi mà cô không quen, gặp vô số chi tiết vụn vặt mà cô chưa từng biết đến. Lúc này, như có người biến đầu cô thành một tấm bảng, mà ở đó tất cả mọi suy nghĩ đều hiện lên trên bảng. Và rồi tự nhiên có người nhảy ra nói vói cô: Nguyên tắc trò chơi là vậy! Cô bé, cô thua rồi.
Đột nhiên Tô Cẩm cảm thấy đau đầu, không phải do ảnh hưởng của tâm lý mà là đau thật, giống như trong đầu bị ai đó giằng kéo.
Hồ Đồng liếc nhìn sắc mặt của cô cảm thấy mình cũng nói nhiều rồi, thở dài một tiếng, “Tiểu Tô, cô cứ suy nghĩ kỹ đi. Khả năng của con người cũng có hạn, đặc biệt là người làm kỹ thuật. Tôi cảm thấy nên đem tất cả năng lực của mình dồn vào công việc, không nên để những việc không liên quan làm phân tán. Đương nhiên, đây đều là những suy nghĩ của bản thân tôi. Tiểu Tô, cô cứ suy nghĩ kỹ đi”.
Một câu, hai câu đều là “Cô cứ suy nghĩ kỹ đi”. Vấn đề là cô nên nghĩ cái gì, nên nghĩ như thế nào? Tô Cẩm cảm thấy đầu óc mụ mẫm, không thể nghĩ gì nữa.
Tô Cẩm ôm túi tài liệu buồn bã bước ra khỏi văn phòng.
Còn chưa đến giờ tan sở, thì ở tòa nhà phía sau bỗng có tiếng điện thoại. Khi ở trong văn phòng, tiếng các thiết bị hòa trộn với tiếng người nghe có vẻ hỗn tạp, nhưng khi ở ngoài sân thì lại nghe rất rõ. Tô Cẩm đứng ở vườn hoa trước tòa nhà văn phòng một lát, cầm túi tài liệu ngồi xuống dưới bóng cây.
Trời đã bắt đầu nóng rồi, Tô Cẩm ngẩng đầu nhìn cái bóng cây không có tác dụng gì, bỗng nhiên thấy sống mũi cay cay. Đây có phải là việc mà Hàn Hiểu đã từng cảnh báo cô không? Nghĩ đến việc Hàn Hiểu hướng dẫn cho mình khi vừa mới đến văn phòng, Tô Cẩm bắt đầu phỏng đoán câu chuyện giữa hai người:
“Tô Tô, lâu rồi không gọi điện cho chị, không muốn làm mẹ đỡ đầu cho con chị nữa sao?”.
“Sư phụ, công việc không thuận lợi, không được làm nữa rồi”.
“Chị đã sớm nói em rất ngốc mà, không được làm nữa thì cũng không có gì là lạ. Nói xem là xảy ra chuyện gì?”.
“Em bị bán rồi, giá là giấy chứng nhận kỹ sư”.
…
Nếu Hàn Hiểu biết chuyện này, chị ấy sẽ không hỏi thẳng như vậy. Tô Cẩm dụi mắt, trong lòng chị ấy nhất định sẽ lo lắng cho mình: Em có dự định gì chưa?
Đúng rồi, tiếp theo mình định làm gì?
Tô Cẩm nghe thấy tiếng còi xe phía trước, mới ngạc nhiên nhận ra mình đã ngồi đây khá lâu, vội vàng đứng dậy phủi bụi trên quần, tiện tay cầm túi tài liệu chạy về phía trước.
Chiếc xe bus đầu tiên đã đi ra khỏi