Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Không Mật Mã

Tình Yêu Không Mật Mã

Tác giả: Kinh Hồng

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341508

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1508 lượt.

ến xem thế nào”.
Lục Hiển Phong bán tín bán nghi, “Người ta nói là không bán rồi, cậu đến đó thì có tác dụng gì?”.
Mạnh Hằng Phi vuốt tóc nói: “Anh chưa kết hôn, không biết được sự lợi hại của các bà vợ đâu. Em cảm thấy vợ ông ta đã động lòng rồi thì việc này vẫn có cửa”.
“Nói nghe giống ông chủ vậy”. Lục Hiển Phong vỗ nhẹ lên đầu cậu ta, “Được rồi, việc này anh không can thiệp được, cậu cảm thấy có cửa thì cứ tự đi lo liệu thử xem”. Vừa nói đến đó thì điện thoại trong túi quần rung lên, lấy ra xem thì là điện thoại của Mạnh Hằng Vũ, vội vàng nghe máy: “Anh ba, anh đang ở đâu thế?”.
Mạnh Hằng Vũ mệt mỏi đáp: “Hiển Phong, cậu nói với Vãn Đình giúp anh, nếu người của Vu Dương hỏi thì nói là anh uống say, cảm thấy không khỏe nên về nghỉ trước rồi nhé”.
Lục Hiển Phong vội nói: “Anh ba, có phải là anh uống nhiều quá không?”.
“Không sao. Chỉ là trời nóng, trong phòng cưới lại có nhiều người quá nên thấy mệt thôi”. Mạnh Hằng Vũ nói thêm: “Cậu chuyển lời dặn của anh rồi xuống nhé. Anh đợi cậu ở bãi đỗ xe”.
Lục Hiển Phong vội vàng đồng ý, tắt máy rồi nhìn Mạnh Hằng Phi cười trừ, “Chú rể được nửa đường chạy mất rồi, hôn lễ này… đúng thật là…”.
Mạnh Hằng Phi nhếch miệng, “Thật là không hiểu nổi anh ấy”.
“Được rồi, cậu hiểu anh ấy làm gì? Mau nghĩ cách hiểu chủ nhân của yêu đao đi.” Lục Hiển Phong vỗ vai cậu ta, “Chị gái cậu đâu? Anh ba muốn chuyển lời cho cô ấy”.
“Vâng”. Mạnh Hằng Phi cười đáp. “Chị ấy tất bật bên cô dâu cả buổi sáng, có lẽ đã mệt rồi. Đi thôi, em dẫn anh đi tìm chị ấy”.
Trong lòng Lục Hiển Phong có một chút khó hiểu: Mạnh Hằng Vũ không bảo anh đi tìm Vu Dương để chuyển lời vì biết anh không muốn gặp Vu Dương hay là do chưa từ bỏ ý định muốn anh quen với Vãn Đình?
Cửa phòng cưới mở ra, từ vị trí của họ có thể nhìn thấy cửa uốn được trang trí bằng hoa tươi và bóng bay, phía sau có treo một bức ảnh to, thoạt nhìn thì không có gì khác so với các ảnh cưới khác. Chú rể mặc lễ phục màu đen, cô dâu mặc váy cưới trắng, nếu không nhìn kỹ thì đúng là một đôi trời sinh. Nếu nhìn kỹ thì có thể nhận ra nụ cười của cô dâu không tự nhiên lắm. Miệng hơi cong, trong ánh mắt mang vẻ cô đơn, buồn bã; mặt chú rể thì không bộc lộ cảm xúc gì. Bộ lễ phục màu đen khiến các nét trên khuôn mặt gầy gầy trở nên sắc nét và lạnh lùng. Đặc biệt là đôi mắt, được che bởi một lớp sương mù không ai có thể nhìn thấu.
Đột nhiên Lục Hiển Phong cảm thấy tán đồng với cách nói của Mạnh Hằng Phi: Kết hôn như vậy thì có ý nghĩa gì? Nhưng anh không phải là nhân vật chính nên không có quyền phát ngôn. Việc của người khác anh can thiệp ích gì?
Lục Hiển Phong dừng chân, giơ tay vỗ vào vai Mạnh Hằng Phi, “Giúp anh một việc. Cậu đi tìm chị của cậu rồi nói với cô ấy là anh ba uống say rồi, không khỏe nên anh đưa anh ấy về nhà nghỉ ngơi. Bây giờ anh ba đang ở bãi đỗ xe, anh không yên tâm”.
Mạnh Hằng Phi gật đầu đồng ý, Lục Hiển Phong vội vàng đi dọc theo hành lang, ở đó có một chiếc thang máy có thể xuống thẳng bãi đỗ xe.
Phiền phức có thể tránh được thì cố gắng tránh, anh nghĩ, mọi việc đã đủ phức tạp lắm rồi.
Ánh mắt Hồ Đồng cẩn thận nhìn một lượt các tài liệu phô tô, chau mày, cảm xúc trên khuôn mặt rất khó hiểu.
Tô Cẩm đứng bên nhìn anh ta, chỉ lo bỏ lỡ mất bất kỳ phản ứng nào trên khuôn mặt đó. Vì Lưu Đông đã nói là có việc thì tìm Hồ Đồng trước, nên bất luận cô muốn làm gì thì cũng không thể làm phiền người này. Rốt cuộc là cô chỉ có thể đưa ra các con số chứng mình, còn giải quyết bản cáo trạng này như thế nào thì cô cũng chưa rõ.
Hồ Đồng là người đứng đầu bộ phận giám sát kỹ thuật, kinh nghiệm trong nghề còn nhiều hơn Lưu Đông. Những con số này lọt vào mắt anh thì không cần nhìn đến lần thứ hai anh cũng biết là đã xảy ra chuyện gì rồi. Chính vì thế, anh mới cảm thấy phản ứng của mình khi tiếp nhận chuyện này có ý nghĩa quan trọng như thế nào với tiền đồ của cô gái này, cũng như đối với xu hướng tiếp theo của toàn bộ sự việc.
“Tôi nghĩ là tôi đã hiểu suy nghĩ của cô rồi”. Hồ Đồng không ngẩng đầu lên, một tay bất giác gõ nhè nhẹ lên bàn.
Lúc này Tô Cẩm không biết phải nói gì, chỉ có một chút lo lắng chờ đợi những lời nói tiếp theo của anh.
Trong văn phòng rất yên tĩnh, vì thế những âm thanh truyền lại từ phòng làm việc bên ngoài vọng lại nghe rất rõ. Tiếng nói chuyện nho nhỏ, tiếng máy in, tiếng đóng mở tủ tài liệu… Phòng làm việc của bộ phận giám sát kỹ thuật từ khi cô đến Hải Công vẫn luôn như vậy: sạch sẽ, gọn gàng, ngăn nắp.
Gian bên văn phòng làm việc là văn phòng của Hồ Đồng. Văn phòng rộng không đến năm mươi mét vuông, ngoài một chiếc bàn làm việc đặt cạnh cửa sổ, các mặt tường còn lại đều được kê tủ tài liệu. Tủ tài liệu màu xám bạc đem lại cảm giác lạnh lẽo của kim loại, nhưng đây lại là không khí làm việc mà Tô Cẩm rất thích.
“Tôi biết suy nghĩ của cô rồi”, Hồ Đồng ngẩng đầu nhìn cô, “Vậy cô có muốn nghe suy nghĩ của tôi không?”.
Tô Cẩm vội vàng gật đầu, tư thế như đang rửa tai để lắng nghe.
Hồ Đồng nhếch miệng cười, “Tiểu Tô, cô là một kỹ thuật viên, làm tốt