Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Không Mật Mã

Tình Yêu Không Mật Mã

Tác giả: Kinh Hồng

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341510

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1510 lượt.

sân của Hải Công, chiếc thứ hai vẫn đang mở cửa để đợi người. Tô Cẩm toát mồ hôi chạy lại, khi nhìn thấy chiếc xe chật ních như một cái hộp, đột nhiên có một ý nghĩ lóe lên trong đầu: Nếu không được tiếp tục làm việc thì cũng không sao, đi tìm một công việc khác. Hàng ngày đi lại trên chiếc hộp chật ních đó, cả năm lúc làm ở chỗ này lúc làm ở chỗ khác, tiền kiếm được cũng không nhiều…
Nếu đúng là không thể tiếp tục được làm nữa thì có gì là không tốt?! Không lẽ lúc nào cũng mang bộ mặt con dâu tủi thân bị bắt nạt sao? Mình vẫn còn trẻ mà, có gì đáng sợ chứ.
Tô Cẩm nhảy lên xe, tinh thần rất thoải mái cười ngọt ngào với người lái xe đang vô cùng sốt ruột, trong lòng nghĩ: Đúng, cái việc nhỏ tý như thế này suy nghĩ nhiều làm gì? Đúng là càng sống càng có lắm điều thú vị…






Câu hỏi lựa chọn
Công việc mình làm không có gì sai, hơn nữa điều này còn được lãnh đạo thừa nhận – nếu không, cô không thể dễ dàng mà được chọn làm kỹ sư. Nhưng vì quá dễ dàng, nên Tô Cẩm không hề có cảm xúc gì với lễ đón nhận danh hiệu mà cô đã chờ đợi từ lâu này.
Tô Cẩm xốc lại ba lô nhảy xuống bậc thềm giống như thời niên thiếu cùng các bạn chơi nhảy dây. Quay người lại nhìn, dưới bầu trời xanh mây trắng, tòa nhà Hải Công vô cùng tráng lệ trong ánh nắng. Nhìn ánh sáng chiếu lên biểu tượng của công ty trên đỉnh tòa nhà, lòng cô bỗng nhiên cảm thấy đau xót.
Đây đã từng là chiến trường của cô. Khi lần đầu tiên nhìn thấy biểu tượng này, cô có cảm giác vô cùng tự hào. Ngay cả những ngày sau đó, sự tự hào này cũng luôn hiện hữu trong lòng cô, mỗi lần bước vào sân ngước nhìn biểu tượng đó trên tòa nhà đồ sộ hay thấy biểu tượng trên áo đồng phục công ty, thậm chí trên giấy tờ tài liệu, một cảm giác tự hào dâng lên từ đáy lòng khiến cô cảm thấy tràn đầy sinh lực.
Tô Cẩm biết mình sẽ rất nhớ cảm giác này, nhưng cô vẫn không hề hối hận với quyết định của mình.
Không biết là La Thanh Thụ có việc gì, sau khi xuống xe Tô Cẩm không thay đồng phục công ty, bắt xe đi thẳng đến nhà hàng Giang Nam.
La Thanh Thụ đã gọi món ăn, nhìn thấy cô đi vào thì ra hiệu cho người phục vụ mang thức ăn lên.
Sau khi Tô Cẩm nhờ Hình Nguyên trả tiền cho anh về việc điều tra vụ của Lâm Chi Chi, kết quả là bị anh trả lại, mỗi lần gặp anh, Tô Cẩm đều cảm thấy ngại, cảm giác như mình đang lợi dụng người ta. Cho dù anh có giải thích là việc anh về nước không phải chỉ vì chuyện của cô, anh chỉ tham gia vào một chút mà thôi, vấn đề này vẫn chưa được giải quyết triệt để. Nhưng khi gặp anh, Tô Cẩm vẫn cảm thấy có gì đó không thoải mái.
“Lúc chiều tôi có nói chuyện điện thoại với Tiểu Lục”, La Thanh Thụ rót cho cô một tách trà hoa cúc, rồi lại đặt hũ đường đến trước mặt cô, ra hiệu cô bỏ thêm đường vào, “Cậu ấy nói buổi tối có việc với sếp, vì thế tôi chỉ hẹn gặp cô”.
Tô Cẩm dùng chiếc thìa nhỏ lấy thêm đường vào tách trà, tò mò hỏi anh ta: “Có việc gì vậy?”
La Thanh Thụ chau mày, có vẻ do dự, “Người bạn của cô – Lâm Chi Chi, rốt cuộc là cô ấy làm nghề gì?”
Tô Cẩm dừng tay lại, “Cô ấy là người đứng đầu bộ phận an ninh của tập đoàn Hưng Hòa”.
La Thanh Thụ lắc đầu, “E rằng không đơn giản như thế”.
Tô Cẩm không muốn nhắc lại chuyện của Lâm Chi Chi nữa. Mặc dù Ngạc Lâm và Lục Hiển Phong đều nói việc của Lâm Chi Chi không hề đơn giản như thế, nhưng mỗi lần nhắc đến chuyện này, Tô Cẩm vẫn cảm thấy vô cùng buồn bã.
“Tô Cẩm, tôi chỉ muốn nhắc nhở cô”, La Thanh Thụ nói với vẻ mặt rất nghiêm túc, “Trong vấn đề của Lâm Chi Chi, tất cả mọi người đều có bí mật riêng”.
Tô Cẩm ngạc nhiên, “Anh có ý gì?”
La Thanh Thụ lắc đầu, “Tôi không có ý gì, tôi chỉ muốn nhắc nhở cô cẩn thận một chút. Cô hiểu tình hình rõ ràng có nhiều vấn đề khúc mắc hơn so với những gì cô nhận thức được”.
Ngay lập tức Tô Cẩm nhớ đến chiếc USB và vụ cướp trên đường, nét mặt trở nên trầm ngâm, “Anh La, lúc đó anh và Lục Hiển Phong đều ở trong quán cà phê đó à?”
La Thanh Thụ lắc đầu, “Tiểu Lục bảo tôi ngồi ở đó, dù sao thì Ngạc Lâm cũng chưa từng gặp tôi. Tiểu Lục luôn theo sát anh ta”.
Không biết có phải vì nhiệt độ trong phòng thấp quá khiến tay chân Tô Cẩm đột nhiên lạnh ngắt, “Từ lúc vào quán cà phê Ngạc Lâm không hề đi ra ngoài sao?”.
La Thanh Thụ gật đầu, “Anh ta ngồi đó uống nước mơ, giữa chừng có nghe hai cuộc điện thoại, ngồi chưa đến nửa giờ đồng hồ thì quay về cục cảnh sát. Tiểu Lục luôn bám theo anh ta, điều này thì không thể sai được”.
Điều này Tô Cẩm đã biết nhưng không muốn nghĩ lại, lúc này trong lòng cô chợt cảm thấy vô cùng lạnh lẽo, “Cũng có nghĩa là, anh ta không hề đến hiệu sách gặp tôi sao?”.
“Đúng.” La Thanh Thụ trả lời rất dứt khoát. “Anh ta biết là cô không thể đến hiệu sách. Vì thế rất có thể vụ cướp giật này có liên quan đến anh ta, hoặc có thể nói, vấn đề trong chiếc USB đó có liên quan tới anh ta.”
Tô Cẩm xoa ngón tay lạnh cóng của mình, cô vẫn không thể tưởng tượng được Ngạc Lâm có thể là người mưu hại Chi Chi, hoặc anh ta là đồng đảng với kẻ đó, nhữ