Tác giả: Kinh Hồng
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341500
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1500 lượt.
chim phải đạn sợ cành cong.
Tiếng khóa mở cửa rất nhẹ, tiếng bước chân quen thuộc bước vào căn phòng bên cạnh, không đến hai phút sau thì lại đi ra, tiến vào phòng tắm. Tô Cẩm lấy điện thoại dưới gối ra xem, đã hơn mười hai giờ rồi.
Theo bản năng Tô Cẩm cảm thấy có điều gì đó bất thường. Lục Hiển Phong không về nhà thường xuyên, nếu anh về thì thường sẽ gọi điện cho cô trước bữa ăn tối. Với những điều nhỏ nhặt này, anh luôn luôn để ý giống như một thân sỹ.
Tô Cẩm không biết nói gì, lắc đầu, tỏ vẻ rất hoang mang. Dáng vẻ Lục Hiển Phong như thế này khiến cô cảm thấy lạ lẫm.
“Giúp anh bôi thuốc đi.” Lục Hiển Phong nhìn cô, ánh mắt rất bình thản, lời nói cũng có vẻ khách khí, “Có biết làm không?”.
Tô Cẩm không biết. Cô chưa bao giờ bôi thuốc cho ai, bị đứt tay, cô cũng chỉ biết dán miếng dán lên vết thương rồi chạy với tốc độ nhanh nhất đến phòng khám. Nhưng cô vẫn bước đến ngồi xuống cạnh anh, không nói lời nào cầm lấy bông y tế và thuốc tiêu viêm từ tay anh.
Lục Hiển Phong bật đèn ở cạnh sofa. Ánh đèn yếu ớt nhưng đủ để nhìn rõ vết thương của anh. Toàn là vết thương ngoài da, có một vài chỗ đã tụ máu lại. Miệng vết thương nhỏ và không sâu. Không giống như vết thương do đánh nhau, Tô Cẩm nhớ đến chiếc áo và quần bọc trong áo mưa, trong lòng cảm thấy nghi hoặc: lẽ nào là tai nạn xe?
Da trên người anh mỏng hơn da mặt và cánh tay, giống như một bình mật đặt ở hướng ngược ánh sáng. Màu sắc tối sẫm, có một thứ ánh sáng nhỏ xíu chảy ở bên trong. Tô Cẩm cảm thấy mình lại bị mất tập trung rồi. Sự chú ý được quay trở lại với những vết thương trên cổ và gần vai, trừ khi là ngồi đối diện với gương, nếu không thì cô thực sự rất khó làm.
Lục Hiển Phong hít thở một hơi thật sâu, người dựa vào sofa không động đậy. Tay Tô Cẩm dừng lại một lát, rồi lại đổi một miếng bông khác tiếp tục lau vết thương, trong lòng cảm thấy nghi ngờ, “Cứ lau như thế này thì có được không?”.
“Ừ.” Giọng Lục Hiển Phong nhàn nhạt, có vẻ như không để ý, “Bôi thuốc rồi chúng sẽ tự lành rất nhanh thôi.”
Tô Cẩm nhớ ra trong hành lý của mình vẫn còn thuốc tiêu viêm, đang định bôi thuốc xong thì bắt anh uống vài viên.
Có chỗ bị tụ máu, Tô Cẩm đoán sáng ngày mai chỗ đó sẽ tím bầm lại. Vết thương được rửa nước có vẻ tái nhợt. Lúc đầu Tô Cẩm nghĩ vết thương trên mặt anh là nặng nhất, nhưng sau khi bôi thuốc cho anh cô mới để ý đến vết thương nặng nhất là ở tai. Một bên vành tai đã mất đi một miếng thịt, to bằng khoảng nửa ngón tay, vết thương bị nước vào nên lại bắt đầu chảy máu.
“Có cần băng lại không?” Tô Cẩm có vẻ lo lắng, “Ở đây bị thương khá nặng”.
Lục Hiển Phong nghĩ, “Dán một miếng băng lên là được”.
Mặc dù không khí có chút nặng nề, Tô Cẩm vẫn không nhịn được, cười thành tiếng, “Lần này thì anh nổi tiếng rồi, đi ra ngoài đường ít nhất có chín mươi phần trăm người đi đường quay lại nhìn, chỉ cần xem cảnh sát trưởng mèo đen là nhận ra ngay “một tai”.”
Lục Hiển Phong không cười, nhìn cô vẻ suy nghĩ, “Nói thế… Anh phải xin lỗi cảnh sát trưởng mèo đen. Anh có tội”.
Không khí ấm áp khiến Tô Cẩm cảm thấy nhẹ nhàng hơn, tiện miệng hỏi anh: “Anh có tội gì?”.
Lục Hiển Phong đưa tay vuốt tóc cô, nói nhỏ: “Anh không nên cướp bóc vào cái đêm đầy không khí của ngày lễ tình nhân đó.”
Tay Tô Cẩm run lên, ngạc nhiên ngẩng đầu hỏi: “Thật hay đùa?”.
“Thật.” Tay Lục Hiển Phong trượt xuống, vuốt má cô, “Anh va vào một người đàn ông ở bãi đỗ xe, cướp được của anh ta năm vạn tệ, tờ nào cũng mới tinh.”
Tô Cẩm ngạc nhiên không thốt nên lời.
“Không khí của ngày hôm đó vô cùng… khiến người ta phạm tội.” Lục Hiển Phong nghiêng đầu nghĩ rồi cười, “Sau khi cướp được số tiền đó tiện thể cướp luôn được cả người, lấy năm vạn tệ đó làm tiền thưởng”.
Tay của Tô Cẩm dừng lại, không ngẩng đầu hỏi: “Thực sự là cướp rồi sao?”.
Lục Hiển Phong dùng hai tay nâng mặt cô, trên mặt hiện ra nụ cười láu lỉnh: “Em nói thử xem?”.
Tô Cẩm tránh ánh mắt của anh, quay mặt đi vẻ không tự nhiên, “Ai lại có thể hứng thú với một phụ nữ say rượu không tỉnh táo?”. Mặc dù cô không có kinh nghiệm gì về chuyện ấy nhưng trong người mình có sự thay đổi thì cô vẫn biết được. Cô đã để tâm tìm tài liệu trên mạng nên cũng hiểu biết tương đối. Điều duy nhất không thể hiểu được là vì sao lại có được năm vạn tệ.
“Vì sao?”
“Cái gì vì sao?” Lục Hiển Phong cầm lấy miếng bông từ tay cô, trên cánh tay vẫn còn vài vết thương, anh tự làm được, khi đang bôi thuốc mới trả lời câu hỏi của Tô Cẩm: “Ồ, em nói số tiền đó à?”.
Tô Cẩm gật đầu, mặt có vẻ căng thẳng. Lục Hiển Phong nhìn cô, không nhịn được cười, “Hai người cùng tiết kiệm tiền, vì sao phải đưa cho anh ta? Rõ ràng là anh ta sai, nếu cần đưa thì phải đưa cho em. Huống hồ tài sản của em cộng lại cũng không bằng đôi giày của anh ta. Cái việc em làm… thật là ngốc.”
Tô Cẩm bị anh nói là “rất ngốc” khiến cô cảm thấy tức giận, “Thế là anh đi cướp à?!”
“Đúng rồi.” Lục Hiển Phong trả lời rất khẳng khải. “Anh đã nói là không khí hôm đó rất tuyệt, vì thế… anh trở thành kẻ cướp, coi như là cướp của