Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Không Mật Mã

Tình Yêu Không Mật Mã

Tác giả: Kinh Hồng

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341660

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1660 lượt.

hành tiếng.
Mặc dù xe đỗ ở dưới bóng cây, nhưng đã vào tháng Sáu, đến chiều tối vẫn còn oi ả, đặc biệt ở khu phố cổ trong thành phố này thì những ngõ nhỏ cũng rất ít, một làn gió cũng không có.
Lục Hiển Phong mở cửa xe rộng hết cỡ, tay trái đưa ra ngoài cửa xe gạt tàn thuốc, nheo mắt nhìn những đám mây trên trời, ánh sáng làm cho lóa mắt. Anh thờ ơ nhìn cây quế sum suê bên ngoài cửa xe, sự chú ý quay lại cuộc nói chuyện qua điện thoại.
“Vẫn là cửa hàng đó à?” Lục Hiển Phong dựa ra phía sau, cố ý nói nhỏ với giọng lạnh lùng: “Tên tiểu tử này có vẻ không hề cảm thấy một chút nguy hiểm nào”.
Tam Kiếm Khách ngừng một lát, “Ông Quan lúc mới biết rất bất ngờ, bây giờ thì đã khá hơn. Tên tiểu tử này có hậu thuẫn rất mạnh, nếu không có bằng chứng thì ông Quan không thể dễ dàng động đến hắn ta”.
Lục Hiển Phong bĩu môi, “Đã lấy được ghi âm chưa?”.
“Lấy được rồi.” Tam Kiếm Khách nói. “Người đó đúng là trợ thủ của Mạnh Hội Đường. Chính là người được gọi là Đao Bả Tử, người bên dưới gọi hắn là “anh Sáu”. Mấy tháng gần đây Ngạc Lâm đều gặp người đó.”
Lục Hiển Phong lại hỏi: “Nói gì?”.
Tam Kiếm Khách cười nhỏ: “Anh có thể đoán được mà.”
Lục Hiển Phong hỏi lại: “Là USB?”.
Tam Kiếm Khách cười đáp: “Tên tiểu tử này nhìn thấy những gì trong USB chỉ là ghi chép giao dịch nên cảm thấy rất nhẹ nhõm, khi đưa cho Đao Bả Tử còn rất đắc ý”.
Lục Hiển Phong không nói gì. Anh đã theo dõi người của Mạnh Hội Đường gần nửa năm rồi, anh biết rõ người của Mạnh Hội Đường có đi lại với những ai. Vào ngày lễ Tình nhân ở quán rượu, anh cũng nhận ra Ngạc Lâm trước, rồi sau đó mới nhận ra cô gái ngồi đối diện là phù dâu của Hàn Hiểu, có mối giao tình với gia đình Hình Nguyên. Mặc dù những gì sau đó diễn ra khác hẳn với những dự liệu của anh, nhưng nguyên nhân chính xác nhất là do anh nhận ra Ngạc Lâm.
Lục Hiển Phong gạt tàn thuốc vào chiếc gạt tàn, hỏi nhỏ: “Đao Bả Tử không nghi ngờ sao?”.
Tam Kiếm Khách cười, đáp: “Tôi cảm thấy anh ta có vẻ nghi ngờ Ngạc Lâm. Anh ta cảm thấy Ngạc Lâm quá vui mừng. Nếu anh ta có nghi ngờ gì về nội dung trong USB thì chắc chắn sẽ nghi ngờ Ngạc Lâm trước tiên”.
Lục Hiển Phong không nhịn được cười, “Tốt nhất là như vậy”.
Tam Kiếm Khách cười, nói: “Được, tôi cúp máy đây. Có cần người tiếp tục theo dõi Ngạc Lâm ở đây không?”.
Lục Hiển Phong nghĩ, “Ý của tôi là tiếp tục theo dõi, anh về hỏi ông Quan xem thế nào”.
Vừa tắt máy, Lục Hiển Phong đã nhìn thấy cánh cửa ở sâu trong ngõ mở ra, có hai người đang bước ra. Người đàn ông mặc áo sơ mi màu đậm, mặt mày u ám, không cần nhìn thêm một lần nữa cũng biết là ông chủ của mình - Mạnh Hằng Vũ. Bước đằng sau anh là một người phụ nữ trẻ dáng người cao ráo. Khoảng hai mươi tuổi, tóc uốn cong màu lá cọ. Nước da trắng ngần, đôi mắt sáng hài hòa với khuôn mặt, cô có một vẻ đẹp khiến người ta cứ muốn nhìn ngắm mãi.
Lục Hiển Phong vừa nhìn thấy đã đoán ra được thân phận của cô.
“Cô ấy là Vu Vụ.” Không phải là một câu hỏi, mà là một câu khẳng định.
Mạnh Hằng Vũ gật đầu. Khi đóng cửa xe lại, liếc nhìn bóng dáng của cô gái đó từ gương chiếu hậu. Cô ấy có một nửa dòng máu từ người nước ngoài, nụ cười rất đa tình. Điều quan trọng là cô gái này biết rất rõ sự hấp dẫn của mình.
“Vu Dương không phải là đối thủ của cô ấy.” Mạnh Hằng Vũ châm một điếu thuốc đưa Lục Hiển Phong, rồi lại châm cho mình một điếu, hít mạnh một hơi, nheo mắt lại. “Cô gái này rất thông minh, trong tay còn có nhóm K, việc đoạt lại dòng họ Vu chỉ là vấn đề sớm muộn mà thôi.”
Lục Hiển Phong hơi chau mày, “Cô ấy tìm anh là vì cuộc họp của gia tộc sao?”.
Mạnh Hằng Vũ gật đầu, “Ông cụ không thích mẹ của cô ấy, bản thân cô ấy lại xuất sắc hơn Vu Dương rất nhiều, vì thế ông cụ luôn luôn đề phòng. Họ Vu muốn tiến quân vào thị trường Châu Á. Đây là một cơ hội tốt cho cô ấy”.
Lục Hiển Phong đã hiểu vấn đề, “Vu Dương có thái độ gì không?”.
“Cô ta?” Mạnh Hằng Vũ cười không rõ có ý gì. “Tất nhiên cô ta không thể biết việc Vu Vụ tìm anh để mong nhận được phiếu bầu của anh. Cô ta càng không biết được là anh đã đồng ý rồi.”
Lục Hiển Phong không nói gì. Đây là kết quả anh đã lường trước được từ sau vụ việc của Lâm Chi Chi nên không hề cảm thấy ngạc nhiên một chút nào.
Anh luôn biết rằng Mạnh Hằng Vũ không phải là người chỉ nói mà không làm.
“Sự thật là, anh muốn lấy được những cuộc làm ăn về thuốc phiện trong tay Tiếu Diện Hổ.” Mạnh Hằng Vũ dựa vào ghế, mặt nghiêng về phía cửa xe. “Mỗi lần nghĩ đến việc ông ta dùng tiền của họ Mạnh để kiếm tiền, mở rộng thế lực là anh ngồi không yên. Lão già này đã không muốn nhìn thấy anh từ rất lâu rồi, nằm mơ cũng muốn đá anh ra khỏi họ Mạnh.”
Lục Hiển Phong không nói gì.
“Nhưng Chi Chi phản đối việc anh muốn dây dưa vào thuốc phiện. Cô ấy nói đó không phải là làm ăn, mà là làm điều độc ác. Nếu sau này đầu thai vào kiếp khác thì cả đời sẽ bị báo ứng.” Mạnh Hằng Vũ lặng yên giây lát rồi nói nhỏ: “Hiển Phong, anh không biết là Chris hút thuốc phiện. Cậu nói xem nếu nó không dính vào thứ đó thì bây giờ sẽ như thế n


XtGem Forum catalog