Tác giả: Kinh Hồng
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341482
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1482 lượt.
ào?”.
Lục Hiển Phong thở dài, “Có lẽ là sẽ sống rất tốt. Kết hôn với Hình Nguyên, sinh vài đứa con, trong nhà sẽ nuôi vài con chó. Ngày lễ tết sẽ đến thăm anh…”.
Khuôn mặt Mạnh Hằng Vũ khuất một nửa trong bóng tối, cắn răng chửi: “Cái tên tiểu tử nào xúi giục nó sử dụng ma túy, anh mà bắt được thì sẽ róc xương róc thịt hắn!”.
Lục Hiển Phong lắc đầu. Trên đời này vốn không thể có chuyện “nếu như”. Vấn đề này nói hay không cũng không có ý nghĩa gì.
Mạnh Hằng Vũ vứt điếu thuốc ra ngoài cửa sổ, vô cùng mệt mỏi nghiêng đầu bất động nhìn ra dòng xe đang chạy và đèn đường chiếu sáng bên ngoài cửa xe, một hồi lâu mới nói nhỏ: “Cậu xem, anh chỉ nghĩ đến điều này, đã có báo ứng rồi. Chris không còn nữa, Chi Chi cũng không còn nữa…”.
Lục Hiển Phong hiểu anh ấy muốn nói gì, vội vàng ngắt lời anh: “Tội ác của Mạnh Hội Đường rất lớn, vì thế nên báo ứng đến muộn hơn. Anh ba, lưới trời lồng lộng, ông ta không thể thoát được.”
“Như vậy sao?” Mạnh Hằng Vũ lắc đầu, có vẻ không thể tin được điều đó. “Hiển Phong, hai ngày nay từ khi có chuyện xảy ra với cậu, anh đều nghĩ, Mạnh Hằng Vũ dám động đến cậu thì có phải là sự kiên nhẫn của ông ta sắp hết rồi không?”
“Có lẽ thế.” Lục Hiển Phong nghĩ. “Thời đại sau thay thời đại trước, đây đều là cớ để tạo phản.”
Mạnh Hằng Vũ không ngăn được lo lắng, “Anh đoán là ông già đó không chờ đợi được nữa. Vì thế anh luôn nghĩ: Đưa cậu đi cùng anh đến tham gia cuộc họp gia tộc của họ Vu ở Munich không bằng để cậu ở lại đây giữ giang sơn giúp anh. Đề phòng việc anh đi một chuyến, lúc về ngay cả chỗ đặt chân cũng không còn - Anh còn phải nuôi con nữa”.
“Không thể.” Lục Hiển Phong nhìn anh qua kính chiếu hậu, ánh mắt như đang cười. “Ông ta không có hệ thống tiêu hóa tốt như thế đâu.”
Mạnh Hằng Vũ gật đầu, “Cậu đừng gây sự với ông ta nữa, mạng của cậu đáng tiền hơn ông ta”.
Lục Hiển Phong cười, “Vâng”.
“Còn nữa”, Mạnh Hằng Vũ quay đầu lại, ánh mắt chăm chú, “Cậu không được đánh giá thấp ông ta”.
“Về phương diện nào?”
“Bất chấp thủ đoạn, vô liêm sỉ.”
“Đây đúng là vấn đề”. Lục Hiển Phong lại cười, nói: “Vị giám đốc của chúng ta đúng là rất hay lừa lọc”.
Khi Tô Cẩm xuôi theo dòng người chen ra từ cửa ngách của nhà thi đấu thể dục thể thao trên đường Than Hải thì đã hơn mười hai giờ. Buổi tuyển dụng đã gần kết thúc rồi nhưng người ra người vào vẫn không ít đi. Trên bậc thềm có rất nhiều tờ rơi được phát, họ tiện tay đưa cho cô, quay đầu lại nhìn thì không có chỗ nào để vứt đi được.
Điều hòa ở trong nhà thi đấu dù mở to nữa thì cũng không chịu được việc hàng nghìn người đi ra đi vào, vì thế khi chen được ra thì lưng áo Tô Cẩm đã ướt đẫm mồ hôi. Cầm tập giấy tờ trong tay vứt vào thùng rác ở ngoài cửa, Tô Cẩm vào xe bán nước ngọt mua cho mình một cốc coca lạnh.
Gần trưa là lúc trời nóng nhất, Tô Cẩm cầm cốc coca, cảm thấy nơi nào cũng sáng lóa, không biết là nên đi đâu. Mọi người đi đi lại lại, với vẻ mặt mệt mỏi chán chường. Người mới đến thì tốt hơn, những người đi ra thì đều giống cô, lo lắng và hoang mang - tuyển dụng đúng là một hoạt động kỹ thuật. Không chỉ là một hoạt động kỹ thuật mà còn phải xét đến các yếu tố thần bí mà con người không tác động vào được như thiên thời địa lợi nhân hòa.
Tô Cẩm ôm cốc thở dài: Thật là khó. Sao mà tìm cho mình một chỗ để kiếm tiền nuôi sống bản thân lại khó như vậy?
Sự thực là cô vẫn chưa bị coi là thất nghiệp, chỉ là bộ phận dự án tạm thời chưa sắp xếp cho cô đi dự án nào, coi như là đang trong giai đoạn chờ đợi. Nhưng việc xảy ra trong thời gian trước khiến cô cảm thấy không yên tâm, luôn cảm thấy việc phòng bị trước như thế này cũng không có gì là không tốt.
Vốn dĩ là muốn đến xem thế nào, nhưng khi xem rồi thì cảm thấy bị tác động mạnh.
Bánh mỳ và danh dự, nên chọn cái nào?
Tô Cẩm vò cốc giấy thành một nắm rồi vứt vào thùng rác, suy nghĩ: Tô Tô, hóa ra mày cũng chỉ là một kỵ sỹ giả mà thôi.
Điện thoại kêu, Tô Cẩm lấy ra xem, là Ngạc Lâm, cô không nghĩ ngợi gì tắt máy, sau khi tắt lại cảm thấy hơi buồn. Sau việc với chiếc USB, mỗi lần nghĩ đến người này cô lại thấy sống lưng mình lành lạnh, đặc biệt là khi không có Lục Hiển Phong ở bên cạnh. Tô Cẩm muốn trốn, nhưng đang đứng dưới ánh nắng nên không biết là phải trốn đi đâu. Đang đắn đo xem là có nên trốn về nhà đợi Lục Hiển Phong về lấy lại tinh thần cho mình không thì nghe thấy có tiếng gọi ở phía sau: “Tô Cẩm?”.
Tô Cẩm toát mồ hôi, đang định chạy thì người đó lại gọi: “Tô Cẩm, bên này”.
Bên này, bên này… Anh dắt chó đi dạo sao?! Tô Cẩm tức giận quay đầu lại, nhìn thấy Ngạc Lâm đang chen chân trong dòng người tiến về phía cô. Thực sự cô hơi sợ anh, nhìn thấy anh đang tiến về phía mình cũng không dám bỏ chạy nữa.
“Lâu rồi không gặp.” Tô Cẩm lùi lại một bước, nhìn anh ta cười, nói. “Đang bận sao?”
Ngạc Lâm nhìn cô dở khóc dở cười, “Sao em lại như thế?”.
Mặt Tô Cẩm rất khó coi, cô thực sự không biết khi đối diện với người đàn ông này như thế nào thì mới được gọi là bình thường, “Anh cũng qua đây à? Thật là trùng hợp”.
“Không t