Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Không Trốn Chạy

Tình Yêu Không Trốn Chạy

Tác giả: Kinh Hồng

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341196

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1196 lượt.

n ông rất nhỏ nhưng không may bị Vu Dương nghe thấy rõ, “Còn phải hỏi sao? Anh ngốc à? về nói với anh ba, nói rằng tôi nói với anh ấy: Nếu không muốn gây phiền phức, phải nhanh tay nhanh chân, muốn giữ tên tiểu tử họ La ở đó làm ông nội anh à?!”
Chiếc dĩa Vu Dương đang cầm trong tay rơi xuống đĩa. Âm thanh rõ nét, mặc dù không to nhưng đủ để làm kinh động hai người đàn ông đang nói ngoài cửa phòng ăn.
Thật ra trước khi người đàn ông đó bước vào, Vu Dương đã đoán được thân phận của anh ta. ở bên cạnh Mạnh Hằng Vũ, những người có thể mở miệng gọi “anh ba” khong nhiều. Trong biệt thự này, xét đi tính lại chỉ có thể là một người, Lục Hiển Phong.
Anh ta công khai mình là cố vấn pháp luật của họ Mạnh. Nhưng người hiểu rõ chuyện đều biết, phạm vi chức “cố vấn” bao gồm cả những vụ làm ăn ngầm. Quan hệ giữa anh ta và Mạnh Hằng Vũ không chỉ đơn thuần là cấp trên và cấp dưới, nghe đồn rằng anh ta rất giỏi bắn súng, đã từng cứu sống Mạnh Hằng Vũ không chỉ một lần.
Người này sát khí nặng, có một đôi mắt kỳ lạ khiến cho Vu Dương hơi sợ anh ta. Nhưng hai chữ “họ La” giống như một chiếc đinh xuyên vào tai cô, khiến cô giật mình, “Anh nói ai?”
Dáng vẻ của Lục Hiển Phong lôi thôi lếch thếch, cười nói, “Ồ, cô Vu, cô có một mình thôi sao?”
Tim của Vu Dương bất giác đập nhanh, “Người anh vừa nói... là La Thanh Phong?”
“Gì? Cô nói ai?” Ánh mắt của Lục Hiển Phong nhìn lên đĩa ăn của cô, thở dài, “Sao lại là cơm rang, không phải tối qua đã nấu rồi sao? Lẽ nào siêu thị đang giảm giá kích cầu món này?”
Vu Dương đặt mạnh chiếc thìa xuống bàn, quay người bước ra khỏi phòng ăn.
“Cô Vu,” Giọng Lục Hiển Phong lười biếng vang lên sau lưng cô, giải thích với vẻ không thành khẩn, “Anh ba có việc bận. Tôi nghĩ, tốt nhất cô không nên làm phiền anh ấy vào lúc này.”
Vu Dương dừng bước, ánh mắt dừng lại trên mặt anh, cố giữ vẻ bình tĩnh, “Anh được gọi là “cánh tay trái” của anh Mạnh. Tôi nghĩ, anh nên biết câu hỏi của tôi là gì.”
Lục Hiển Phong nhún vai, “Có một phong tục là, tay phải ăn cơm, tay trái rửa đít. Thấy biệt hiệu của tôi như thế cô cũng nên biết rằng, tôi chỉ là một người làm công của anh ba thôi, tôi không thể biết gì được, đúng không?
Cơn tức giận của Vu Dương ngày càng lớn, “Lục... Hiển... Phong...!”
“Có!” Lục Hiển Phong đứng thẳng người, “Cô Vu có gì dặn dò?”
Ngực Vu Dương phập phồng, nhưng cho dù đang tức giận, cô vẫn hơi e sợ anh, con người trước nguy hiểm luôn trốn tránh theo bản năng. Vu Dương cắn răng, tức giận bỏ ra ngoài.
Sau lưng cô, Lục Hiển Phong lắc đầu, thở dài vẻ tiếc nuối, “Mắc câu dễ dàng như vậy... thật là vô vị.”
Lúc La Thanh Phong hút hết nửa bao thuốc thì cửa phòng mở ra. Xuất hiện trước cửa là người mà anh đoán trước, sự thật không hề sai lệch chút nào so với dự đoán của anh.
La Thanh Phong ngước mắt nhìn, giọng điệu cay đắng, “Vu Dương, làm như thế này, cô cảm thấy thú vị lắm sao?”
Mắt Vu Dương hơi hoe đỏ, hình như vừa mới khóc. Nghe thấy lời nói của La Thanh Phong, mắt cô lại mọng nước, trong lòng cảm thấy như đang bị bắt nạt. Nhưng cô cố gắng mím môi, cuối cùng nước mắt cũng lặn vào trong.
La Thanh Phong lại muốn châm một điếu thuốc, nhưng sau khi rút ra anh lại nhét vào, bối rối vò nát hộp thuốc trong tay.
“Nói đi,” La Thanh Phong bước đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài cửa sổ, giọng điệu có vẻ sốt ruột, “Điều kiện gì?”
Vu Dương cũng không kiên nhẫn được nữa, nước mắt ứa ra.
“Từ bỏ phòng tranh, từ bỏ thành phố này, người này, về Đức cùng cô sao? Hay là ở đây kết hôn? Bây giờ, ngay lập tức?” La Thanh Phong nghe thấy có tiếng khóc phía sau lưng nhưng không quay đầu lại, “Vu Dương, vì sao cô chưa từng nghĩ rằng, tôi và cô quen biết bao lâu nay cuối cùng lại có kết cục này không hề có liên quan tới người khác? Cho dù không có Hàn Hiểu, tự nhiên xuất hiện Lý Hiểu Vương Hiểu, kết quả vẫn như vậy... Cho dù tôi chọn ai, mục đích chính vẫn là vì muốn thoát khỏi cô.”
Lúc này Vu Dương thật sự muốn ngồi lăn xuống đất, khóc to như một đứa trẻ. Nhưng nước mặt chỉ có giá trị với người quan tâm đến mình. Cô đã làm rối tung mọi chuyện, cô đã tự tay cắt đứt sợi dây ràng buộc với người đàn ông này, cô có tư cách nào để có quyền tủi thân trước mặt anh ấy?
Tất cả không phải đều do cô gây ra sao? Huống hồ, nếu khóc như thế này, cô cũng không chắc anh ấy có thay đổi ý kiến không. Cô đã không còn gì để tiếp tục mạo hiểm nữa.
Vu Dương lau nước mắt, cố gắng để giọng mình trở nên bình tĩnh, “Đi thôi, tôi đưa anh ra.”
La Thanh Phong nghi ngờ quay lại, nhưng Vu Dương đã bước ra khỏi phòng, anh không nhìn thấy mặt cô.
La Thanh Phong bước nhanh đuổi theo, nhưng khi một chân chưa chạm đến cửa phòng, một chiếc túi đen chụp xuống đầu anh. Đồng thời, một bàn tay mềm mại nắm lấy tay anh.
“Đi thôi.” Giọng của Vu Dương vang lên bên tai anh, bình tĩnh nhưng mệt mỏi, “Tôi đưa anh về, những việc khác anh không cần quan tâm.” Cô gõ nhẹ lên mu bàn tay của La Thanh Phong nhưng anh hoàn toàn không phản ứng.
Đây là việc xảy ra theo dự liệu nhưng Vu Dương vẫn cảm thấy thấ