Cuộc Sống Trêu Chó Chọc Mèo Của Nhị Nữu
Tác giả: Kinh Hồng
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341195
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1195 lượt.
u hết những động vật có màu tự vệ đều khiến cho người khác sợ hãi. Người đàn ông có màu tự vệ cũng vậy. Họ là những kẻ truy đuổi có máu lạnh thiên sinh, có thể yên lặng kiên nhẫn chờ đợi thời cơ thuận lợi nhất để tấn công. Cho dù đang đuổi bắt, tim của họ cũng không đập nhanh hơn một nhịp.
Vu Dương nhìn Mạnh Hằng Vũ, toàn thân cô run rẩy.
Mạnh Hằng Vũ tiến lên phía trước cầm lấy tay cô, lắc đầu cười, “Được rồi, được rồi, coi như là trước khi anh ra tay mà không báo cho em, cũng chỉ vì lo cho em thôi. Việc này cứ giao cho anh, em không cần bận tâm nữa.”
Vu Dương muốn rút tay ra nhưng không động đậy được. Cô nhớ đến câu nói của La Thanh Phong: “Cô nghĩ chúng tôi đều ngốc sao? Tôi ngốc, Mạnh Hằng Vũ cũng ngốc sao?”
Bỗng nhiên Vu Dương hiểu ra, Mạnh Hằng Vũ làm như vậy không chỉ vì đơn thuần muốn làm cho cô thỏa mãn. Trong lòng cô bất giác có một cảm giác sợ hãi mơ hồ, cảm thấy lời nói hành động của Mạnh Hằng Vũ hôm nay không giống với ngày thường, lẽ nào anh ấy đã quyết định dùng chiêu bắt cóc Hàn Hiểu để đối mặt với Hình Nguyên?
Nếu thật sự anh ấy lợi dụng việc này của cô để đối phó với Hình Nguyên, đợi đến khi Hình Nguyên ra tay xử lý vụ này, anh ấy có trực tiếp xuống tay với cô không?
Chân của Vu Dương bắt đầu mềm nhũn. Hình Nguyên ghét nhất là phản bội, lúc này cho dù cô muốn hay không cũng đã trở thành một kẻ phản bội họ Vu.
Liệu có ai có thể cho cô biết, bây giờ cô phải làm gì?
Mạnh Hằng Vũ vỗ nhẹ lên tay cô, “Bây giờ em nghỉ ngơi đi. Có anh rồi, trời có sập thì anh cũng đỡ được. Em yên tâm.”
Vu Dương vui vẻ nhân cơ hội “nghỉ ngơi” trốn khỏi anh ta một lát.
Sự việc đã đến nước này, quan hệ giữa họ Mạnh và họ Vu đã bị cô, hoặc là đã bị Mạnh Hằng Vũ lấy cớ làm cô vui lòng phá vỡ rồi. Trước khi Hình Nguyên và anh ta giao đấu, cô cần phải bình tĩnh suy nghĩ thật kỹ.
Anh vượt qua sa mạc thời gian đợi em
Cô đã trải qua một quãng thời gian dài như thế, khó khăn lắm mới tiến lại được gần anh. Nhưng, khi thực sự có thể đứng trước mặt anh, cô phát hiện ra rằng, trong lòng cô lại hiện lên hình ảnh của một khuôn mặt khác.
Cửa nhẹ nhàng đóng lại.
Lúc này, kệ hoa dựa vào tường dần dần trượt sang một bên, để lộ một cánh cửa bí mật cao bằng thân người. Một người đàn ông trẻ tuổi vừa cúi đầu xắn tay áo màu trắng ngà, vừa thản nhiên bước ra.
Tuổi của anh ta trạc tuổi của Mạnh Hằng Vũ, khuôn mặt sắc sảo, đường nét rõ ràng và tuấn tú. Anh ngẩng đầu cười, đôi mắt đẹp quyến rũ rất đào hoa.
“Làm sao?” Mạnh Hằng Vũ dồn hỏi.
Lục Hiển Phong cúi đầu nhìn thẳng vào mắt anh, “Có lẽ cô ấy biết được nguyên nhân vì sao bị bắt đến đây.”
Mạnh Hằng Vũ không động sắc mặt cười, “Vậy không phải là... trùng hợp sao? Chúng ta đã đúng khi thế chấp bảo bối của chúng ta rồi.”
Ánh mắt của Lục Hiển Phong sáng lên, “Anh ba muốn đợi anh ta đến thỏa thuận điều kiện sao?”
Mạnh Hằng Vũ hỏi lại: “Theo ý kiến của cậu thì sao?”
“Như thế thì chậm quá,” Lục Hiển Phong lắc đầu, “Cho người đàn ông này thông báo với Hình Nguyên là được.”
“Ồ?” Mạnh Hằng Vũ tròn mắt, “Anh ta?”
“Anh ba muốn làm nên chuyện đều phải trông chờ vào anh ta.” Lục Hiển Phong khoanh tay, cười với vẻ ranh mãnh, “Đầu tiên lấy người đàn ông này để thỏa thuận điều kiện với cô Vu, sau đó thả anh ta ra, để anh ta báo cho Hình Nguyên. Đợi Hình Nguyên đến...”
Mạnh Hằng Vũ vỗ tay cười: “Hắc Tử nói, lúc đó nhìn thấy người đàn ông này ở bên cạnh, trên đường lớn nên không giết được, chỉ có thể đánh cho ngất đi rồi đưa về. Không ngờ còn có tác dụng.”
Lục Hiển Phong phụ họa, “Mặc dù lúc đầu anh ba không để tâm đến chuyện này của cô Vu, nhưng có thể tiện tay lấy được mười một phần trăm cổ phần của Vu Thị, không phải là vui sao?”
Vu Dương ngồi bên cạnh bàn ăn to, không để tâm gẩy cơm rang trong đĩa.
Cô vẫn chưa kịp ăn bữa trưa thì bị thuộc hạ của Mạnh Hằng Vũ đưa đến đây, biệt thự Mộng Thành ở ngoại ô. vốn dĩ cho rằng anh ta sẽ như mọi khi, tạo không gian lãng mạn để làm những trò như cầu hôn chẳng hạn, không ngờ anh ta lại quay lưng với cô làm một việc mà cô không thể ngờ...
Thế nào là cảm giác khi thấy một con chó săn đã được nuôi nấng trong một thời gian dài bỗng nhiên quay lại vẻ hoang dại của nó?
Hình Nguyên nói đúng, cô đã bị người ta nuông chiều nên luôn nghĩ rằng tất cả mọi người trên thế giới đều nâng niu mình trong tay vô điều kiện khi thấy mình là người của Vu Thị. Thực tế cho thấy: Cô đã bị... lợi dụng. Hơn nữa còn bị lợi dụng để đối phó với chính người nhà mình.
Không được tùy ý ra vào, điện thoại cũng bị cầm đi mất, ngay cả cầu cứu cũng không biết phải chạy đi đâu. Tình trạng bây giờ của cô có thể coi như bị giam lỏng. Vu Dương biết mình nên giữ bình tĩnh, nhưng nghĩ được và làm được là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau. Nhìn những hạt cơm bị gẩy lung tung trong đĩa, Vu Dương biết rõ ràng đầu óc mình đang rối tung.
Bên ngoài phòng ăn có tiếng hai người đang nói chuyện, có lẽ họ không ngờ có người đang ở trong nhà ăn, tiếng đà