Tác giả: LeoAslan
Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015
Lượt xem: 1341298
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1298 lượt.
vẫn chưa lành, hiển nhiên không thích hợp để đi đường dài.
“Giám đốc Cố, ngày mai có cần tăng ca không?” Giờ tan tầm chiều thứ Sáu, Vu Tiểu Phong vừa thu dọn đồ đạc vừa hỏi Cố Hạo Ninh.
“Không cần đâu, ngày mai em cứ nghỉ ngơi cho khỏe đi.” Đây là cuối tuần thứ hai Cố Hạo Ninh ở trên đất Pháp, tuần trước do quá bận rộn, anh cũng chẳng kịp nghỉ ngơi, định cuối tuần này sẽ thư giãn một chút, cùng Đinh Hồng dạo quanh Paris.
“Em bận việc thì thôi vậy, cũng chỉ là đi dạo loanh quanh, chân em còn chưa lành hẳn, không cần phải chạy vòng vòng cùng bọn anh làm gì.” Cố Hạo Ninh lơ đãng lườm Đinh Hồng một cái. Đinh Hồng không khỏi thấy xấu hổ, haizz, vẫn là anh chu đáo nhất, ban nãy cậu nhất thời sơ ý, quên khuấy chuyện chân Vu Tiểu Phong vẫn chưa lành, còn định kéo người ta chạy lòng vòng, đúng là làm khó người ta rồi.
“Sáng mai em cũng phải ngủ bù, hai người đàn ông các anh cứ khoác vai nhau mà dạo phố nhé!” Diệp Luy trêu chọc Cố Hạo Ninh và Đinh Hồng, khuấy động bầu không khí hào hứng, thoải mái trở lại.
Ăn uống no nê, đã gần mười giờ đêm, Cố Hạo Ninh bèn bảo Đinh Hồng đưa Diệp Luy về, còn anh tiễn Tiểu Phong.
Trong bữa ăn ban nãy, Cố Hạo Ninh và Đinh Hồng đã uống không ít rượu. Cố Hạo Ninh nới lỏng cà vạt, mặt anh đỏ ửng, mái tóc đen vốn xoăn xoăn càng thêm rối bời, khiến vẻ anh tuấn kia pha lẫn nét uể oải quyến rũ, gần như khác xa so với hình tượng chín chắn, chững chạc ngày thường nhưng càng khiến con tim thiếu nữ bâng khuâng, rộn ràng.
Giữa màn đêm mênh mông, dưới ánh đèn hiu hắt, hai chiếc bóng nương tựa vào nhau trông gần gũi biết bao. Lúc qua đường, Cố Hạo Ninh rất tự nhiên đi bên phía có xe, che cho cô. Gió đêm mát rượi, mang theo mùi hương của anh dịu dàng lướt qua gò má, gieo vào lòng cô nỗi xao xuyến khó tả. Đường về dường như ngắn hơn, đứng bên kia cửa ký túc xá, mắt dõi theo bóng lưng khôi ngô của Cố Hạo Ninh dần khuất xa dưới ánh đèn tĩnh mịch, Vu Tiểu Phong nấn ná không nỡ quay gót, mãi đến lúc bóng anh mất hút trong màn đêm, cô mới bước vào căn phòng đen tối như mực, đón lấy nỗi lạnh lẽo bao trùm.
Sáng hôm sau, khi Cố Hạo Ninh và Đinh Hồng tỉnh dậy đã là hơn mười giờ. Hai người cùng đi tham quan các danh lam thắng cảnh, như nhà thờ Đức Bà Paris, Khải Hoàn Môn, tháp Eiffel, Điện Invalide,... Khi họ bước ra từ thánh đường Sacré-Coeur vừa đúng năm giờ.
Đinh Hồng nhìn đồng hồ, đề nghị: “Anh có muốn đến quán Moulin Rouge ở sông Seine không?”
Cố Hạo Ninh lắc đầu. Anh không mấy hứng thú với những màn khiêu vũ gợi cảm đó, buột miệng hỏi Đinh Hồng: “Vu Tiểu Phong bảo hôm nay cô ấy đến chợ trời bán đồ, hay chúng ta qua đó xem thử?”
“Đi gặp Tiểu Phong à? Để em gọi điện hỏi cô ấy đang ở đâu trước đã, Paris có đến mấy cái chợ trời, nếu không biết vị trí cụ thể thì muốn tìm cô ấy chẳng khác nào mò kim đáy bể!” Dứt lời, Đinh Hồng lấy di động ra gọi nhưng hệ thống lại chuyển sang hộp thư thoại.
“Không ai bắt máy à?” Cố Hạo Ninh thấy Đinh Hồng chưa nói gì đã cúp máy, thắc mắc hỏi.
“Còn rắc rối hơn cả việc không ai bắt máy. Di động cô ấy tắt máy rồi, không biết là do hết pin hay là quên mang theo nữa.” Đinh Hồng hỏi Cố Hạo Ninh: “Anh còn muốn đến chợ trời không?”
“Dù sao cũng còn sớm, chúng ta cứ đến khu lớn nhất đi, nghe đồn chợ trời ở Paris rất đặc sắc, dù không gặp được cô ấy cũng chẳng sao, cứ xem như đi mở mang tầm mắt vậy.” Anh bình thản đáp, Đinh Hồng bèn gật đầu đồng ý. “Cũng được, chúng ta đến Saint-Ouen xem thử, đó là chợ trời lớn nhất, nghe đồn còn là chợ đồ cổ lớn nhất thế giới nữa, chúng ta đến đó mở mang tầm mắt vậy.”
Hai người không ngờ lại gặp Vu Tiểu Phong tại đó. Cô và một cô gái xinh đẹp người Trung Quốc đứng bán tại một sạp hàng nho nhỏ, trong sạp bày đầy hàng hóa Trung Quốc, như lọ thuốc hít, ví tiền thêu hoa, túi đựng bia trang phục cung đình, dây tết cát tường...
Khi hai người đến, Vu Tiểu Phong đang tươi cười giới thiệu sản phẩm cho một cụ già người Pháp, không biết cô nói gì mà cuối cùng bà ấy hài lòng rời đi cùng với cả đống dây tết cát tường đủ màu sắc. Cố Hạo Ninh tò mò bước tới, hỏi Vu Tiểu Phong: “Em làm thế nào mà khiến bà ấy mua nhiều dây chung một kiểu thế?”
“Em...” Vu Tiểu Phong định giải thích, đột nhiên thấy là lạ, sao lại là giọng của Cố Hạo Ninh? Vừa ngẩng lên, liền thấy anh đang ở ngay trước mắt. “Giám đốc Cố? Anh... Bọn anh sao lại đến đây?”
“Họ là ai vậy?” Cô gái đứng bên cạnh Vu Tiểu Phong tò mò hỏi, huých Tiểu Phong, cô mới sực định thần, vội giới thiệu mọi người với nhau: “À, hai anh này là đồng nghiệp trong công ty Hoàn Vũ mà mình đang làm thêm, đây là Cố Hạo Ninh, giám đốc marketing, còn anh này là Đinh Hồng, người phụ trách văn phòng ở Paris. Giám đốc Cố, Đinh Hồng, đây là bạn em, Phương Na.”
Hai bên hàn huyên đôi câu, Vu Tiểu Phong không kìm được, hỏi: “Sao hai anh lại đến đây?”
“Vu Tiểu Phong, chúng tôi cố tình đến tìm em đây!” Đinh Hồng liền trưng ra bộ mặt không quản khó khăn, đi mòn giày sắt tìm đến, khoa trương nói: “Thật chẳng dễ dàng gì!!! Điện thoại của em lại không liên lạc được, bọn anh tìm khắp tất