Tác giả: LeoAslan
Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015
Lượt xem: 1341293
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1293 lượt.
nh cho anh ấy biết, bởi tôi không muốn anh ấy có bất kỳ áp lực hay gánh nặng nào.” Lâm Nhược Kỳ nhìn thẳng vào ánh mắt đầy sửng sốt của Giang Hàn Phi. “Bác sĩ Lộ đã hứa sẽ giúp tôi giữ bí mật này, cũng xin anh giúp tôi giữ bí mật này, cảm ơn!”
“Cô…” Giang Hàn Phi không thốt nên lời, đành buồn gật đầu. “Được, tôi hứa!”
Ba ngày sau, cuối cùng bác sĩ Lộ cũng tiến hành ca phẫu thuật ghép thận cho Cố Hạo Ninh.
Lâm Nhược Kỳ lặng lẽ nhìn Cố Hạo Ninh đang nằm cách cô không xa, bởi cô yêu cầu giữ bí mật nên Cố Hạo Ninh được đẩy vào phòng mổ trước, anh cũng chìm vào hôn mê sau khi được tiêm thuốc gây mê.
“Cuộc phẫu thuật sẽ được bắt đầu ngay bây giờ.” Giang Hàn Phi ngồi bên cạnh Lâm Nhược Kỳ, khẽ nói. Mãi đến thời khắc này, anh vẫn hy vọng cô có thể thay đổi ý nghĩ. Tuy anh biết, điều đó là không thể.
“Tôi biết, cảm ơn anh!” Lâm Nhược Kỳ khẽ mỉm cười, nhìn Giang Hàn Phi.
“Đừng lo lắng, cô sẽ không sao đâu.” Giang Hàn Phi nhẹ nhàng nắm lấy tay cô, khích lệ cô nhưng thực ra là để bản thân anh cảm thấy yên tâm thì đúng hơn. Kỳ thực, cắt bỏ thận không phải là một ca khó, theo lý mà nói, anh hoàn toàn không cần phải tham gia nhưng anh vẫn đến, dù để chính mắt trông thấy cô mang quả thận của mình cấy ghép vào cơ thể của người đàn ông cô yêu tha thiết kia.
“Xin ưỡn người ra, chúng tôi chuẩn bị tiêm thuốc mê cho cô!” Bác sĩ gây mê cầm ống tiêm lên.
“Vâng!” Cô chầm chậm ưỡn người, đáy mắt hơi ươn ướt. Đây là lần đầu tiên cô vào phòng mổ trong tình trạng tỉnh táo, không thể nói là không căng thẳng nhưng vượt trên tất cả, cô cảm thấy vui vẻ và thỏa mãn vô cùng. Chưa bao giờ cô lại có cảm giác biết ơn việc mình sở hữu cơ thể của Lâm Nhược Kỳ, có lẽ Cố Hạo Ninh đã không thể tìm được nguồn thận thích hợp. Nếu tất cả những giày vò mà cô phải gánh chịu đều là để đổi lấy hy vọng sống sót cho Cố Hạo Ninh trong khoảnh khắc này, cô nguyện có thể tâm tình nguyện đón nhận sự an bài của số phận, dẫu sau này bản thân phải hứng chịu thêm nhiều đau khổ và bi thương hơn nữa, cô cũng vui vẻ đón nhận, chỉ cần có thể giúp Cố Hạo Ninh sống tiếp…
Chậm rãi nhắm mắt lại, Lâm Nhược Kỳ cảm thấy xung quanh đột nhiên chìm vào tĩnh lặng. yên ả và trống trãi biết bao. Ý thức của cô dần trở nên mơ hồ vì tác dụng của thuốc mê nhưng khóe môi vẫn khẽ cong cong thấp thoáng nụ cười. Hạo Ninh, trước kia đều là anh đứng phía trước bảo vệ em, cứu em khỏi chết đuối, xông vào ngọn lửa hừng hực đầy hiểm nguy để tìm em… Cuối cùng, hôm nay, Tiểu Phong đã có thể làm được một việc thật sự ý nghĩa cho anh rồi.
Hạo Ninh, hãy để chúng ta trong phút giây này được gặp nhau giữa hoài niệm đã xa…
Gặp Gỡ Đầu
Tháng 7 năm 2003, vào một buổi tối tĩnh lặng, tại sân bay quốc tế Phố Đông Thượng Hải, hành khách đang đăng ký lên chuyến bay quốc tế CA933 bay thẳng đến Paris. Đây là lần đầu Cố Hạo Ninh đi công tác châu Âu kể từ khi được thăng chức giám đốc marketing của công ty lữ hành Hoàn Vũ. Nhiệm vụ chính của chuyến đi này là khai thác dự án du lịch châu Âu. Mấy tháng trước, Hoàn Vũ vừa mở một văn phòng ở Paris làm đại bản doanh cho thị trường châu Âu nên hành trình lần này sẽ bắt đầu từ Paris, tiến hành khảo sát các thành phố du lịch trọng điểm của nhiều quốc gia trong khu vực Euro.
Lần dòtheotấm vé lên máy bay, anh tìm thấy chỗ ngồi của mình, chợt nghe một giọng nói thanh thoát vang lên bên tai: “Chào anh, xin hỏi tôi có thể đổi chỗ với anh không?”
Anh vừa ngoảnh đầu qua thì thấy đôi mắt sáng to ngời đang nhìn mình chăm chú với vẻ đầy mong đợi, hơn nữa chủ nhân của cặp mắt ấy lại là một cô gái xinh xắn ngồi kế bên. Anh nhìn tấm vé trên tay cô, nói: “Được thôi, cô không thích chỗ ngồi bên cửa sổ à?”
“Ha ha, chính bởi vì quá thích nên lúc check in cứ chọn chỗ kế bên cửa sổ theo thói quen, kết quả lên máy bay mới phát hiện tình trạng lúc này của tôi có vẻ không mấy thích hợp ngồi ở vị trí bên trong.” Cô gái giải thích, miệng hơi mỉm cười vẻ xấu hổ, sau đó chầm chậm đứng dậy. Lúc này anh mới chú ý thấy chân phải của cô hình như không thuận tiện di chuyển cho lắm. Cô chống tay lên ghế, nhảy cóc sang vị trí ngồi bên cạnh rồi ngồi xuống, sau đó nở nụ cười rạng rỡ, nói với Cố Hạo Ninh: “Cảm ơn anh!”
Anh nhìn cô gái một tay tựa vào tường, tay kia chống lên lưng ghế từ từ ngồi xuống, lòng chợt thắt lại. Anh bỗng vỡ lẽ, chỗ ngồi của hai người là hàng ghế đầu trong khoang phổ thông, khoảng không gian ra vào khá rộng, nếu là người đi đứng thuận tiện như anh thì lúc ra vào hoàn toàn không cần người kế bên đứng dậy. Sở dĩ cô muốn đổi chỗ kỳ thực là vì không muốn mỗi lần mình đứng dậy lại quấy rầy đến người khác. Bản thân cô đang bất tiện như vậy, mà còn chu đáo nghĩ cho người khác khiến anh không khỏi cảm động. Thế là anh bắt chuyện với cô: “Chân cô sao vậy? Sao lại một mình lên máy bay? Người nhà không lo lắng ư?”
“Ha ha, cũng không có gì!” Đôi mắt cô thoáng buồn bã nhưng rồi vẻ rạng ngời tức thì tràn về, khoảnh khắc đó ngắn ngủi đến mức Cố Hạo Ninh ngỡ chỉ là ảo giác của c