Tác giả: LeoAslan
Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015
Lượt xem: 1341500
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1500 lượt.
thấy chiếc trâm này rất thích hợp với em.” Cố Hạo Ninh giải thích, vẻ hơi luống cuống.
Vu Tiểu Phong chầm chậm lấy trâm cài áo ra khỏi hộp, cầm trong lòng bàn tay, chăm chú vuốt ve. Sắc đỏ uyển chuyển toát ra mùi hương cổ điển dịu dàng dưới ánh đèn nhu hòa, tạo nên một cảm giác quyến rũ khó tả.
“Cái này... quý giá quá...”
“Quý giá gì đâu, chỉ có năm mươi mấy euro, em bằng ngày giúp anh nấu cơm, số tiền cơm tiết kiệm được còn nhiều hơn cái này ấy chứ!”
Cố Hạo Ninh đã nghĩ trước lí do này rồi. Kỳ thực anh cũng đoán ra sở dĩ Vu Tiểu Phong lúc đó không mua, ắt hẳn là cảm thấy quá đắt. Đi qua biết bao nơi, cô mua quà lưu niệm, thứ đắt nhất cũng không vượt quá con số năm euro, càng chưa bao giờ bước vào mấy tiệm đồ hiệu xa xỉ.
“Nhận đi!” Giọng trầm ấm, ôn tồn của Cố Hạo Ninh tựa như làn gió xuân mát lành thổi qua hồ nước trong lòng Vu Tiểu Phong, gợi lên những cơn sóng lăn tăn.
Cô nhìn chiếc lá phong tinh tế trong tay, cảm giác lòng bàn tay như bị bao bọc giữa lửa bang đan xen. Sắc đỏ như lửa, bỏng rát dư vị rực cháy, mặt đá như băng, rét cóng tình ý dịu dàng.
Đây là món quà đầu tiên anh tặng cô, có lẽ cũng là món kỉ niệm duy nhất giữa hai người. Cuối cùng Vu Tiểu Phong cũng lặng lẽ gật đầu, chầm chậm nắm tay lại, giữ chặt chiếc trâm cài áo, giọng khẽ khàng, nói: “Cảm ơn anh!”
Hai người chỉ ở lại Milan một ngày rồi tiến thẳng đến Rome. Cả hai đi dọc những con hẻm nhỏ huyên náo, sầm uất, một chàng trai đột nhiên đâm sầm vào Vu Tiểu Phong, cô chỉ cảm thấy tay trái chợt bị kéo mạnh, chiếc túi xách cầm trong tay thoắt cái đã bị giật mất.
“Cướp!” Vu Tiểu Phong hét lên, lao đi như tên bắn đuổi theo.
“Tiểu Phong, đừng đuổi nữa, Tiểu Phong!” Cố Hạo Ninh lập tức định thần lại nhưng vẫn chậm một bước, anh trân trân nhìn Tiểu Phong đuổi theo tên cướp, bất chấp tất cả quyết giành lại chiếc túi, đột nhiên tên cướp hằn học vung con dao giấu trong tay áo lên…
“Tiểu Phong!” Một tiếng hét thất thanh vang lên đầy đau đớn, nỗi bi thương cùng cực tựa như những cơn sóng cuồn cuộn, hung hãn nhấn chìm tâm trí anh. Tên cướp bất chợt khựng lại, chính trong khoảnh khắc ngập ngừng đó, chân phải Vu Tiểu Phong giơ lên, tung một cú đá xoáy tuyệt đẹp, trúng ngay tay cầm dao của tên côn đồ, chỉ thấy một ánh chớp bạc vụt lóe trong không trung, con dao găm sắc lạnh kia đã bị đá văng xuống đất…
Đến khi cảnh sát nghe tin chạy đến, giải tên cướp đang xuýt xoa bàn tay đau kia về đồn, Vu Tiểu Phong mới thở phào nhẹ nhõm. Cô vội mở túi xách ra kiểm tra kĩ lưỡng.
“Rốt cuộc có đồ gì quý giá đáng để em liều lĩnh thế hả ? Hộ chiếu không phải đã dặn cất trong ngăn khóa bảo mật ở khách sạn rồi sao?”
“Không phải hộ chiếu.” Vu Tiểu Phong cúi gằm mặt, giọng hơi ngập ngừng, cô chầm chậm lấy từ trong túi ra một vật lành lạnh, im lặng, cài lên áo.
Đôi mắt Cố Hạo Ninh mở to, đăm đăm nhìn chiếc trâm cài áo đó, ánh mắt ngỡ ngàng, đó chính là chiếc trâm anh đã tặng cô hôm qua. “Chỉ vì cái này mà em chẳng cần mạng sống ư?”
“Làm gì khoa trương thế!” Vu Tiểu Phong gượng cười, cố đè nén nỗi chua xót trong lòng. “Không phải ban nãy anh cũng thấy đó sao, em có học qua vài chiêu karate. Cái này dù gì cũng là món quá đầu tiên anh tặng em…”
Khóe môi gượng cười khẽ run run, cô không biết nói gì tiếp, muốn cười nhưng vẫn không sao ngăn được dòng lệ ngân ngấn nơi đáy mắt, từng giọt, từng giọt thi nhau tuôn rơi. Cô nhớ lại tiếng hét xé lòng ban nãy của anh, cô hoàn toàn không phải chỉ là đơn phương…
Còn Cố Hạo Ninh chỉ đứng lặng nhìn chiếc trâm cài trước ngực Tiểu Phong, sắc đỏ rực rỡ kia tựa những giọt máu rỉ ra từ tình cảm ấp ủ cháy bỏng, như muốn thiêu đốt đôi mắt anh…
Rốt cuộc anh đang trốn chạy thứ tình cảm gì đây? Có phải anh đã sai rồi? Có phải anh nên dũng cảm đối mặt, giành lấy nó? Có lẽ giữa hai người thực sự có thể có được một tương lai tươi đẹp chăng?
Chầm chậm ngẩng lên, Cố Hạo Ninh mím môi, như muốn nói gì đó…
Ngay khoảnh khắc ấy, bất thình lình điện thoại trong túi áo đổ chuông. Mắt nhìn trân trân cái tên quen thuộc trên màn hình kia hồi lâu, anh mới chậm rãi lấy di động ra, áp lên tai. “Nhược Kỳ.”
“Cố Hạo Ninh, anh làm cái quái gì mà mãi mới nghe máy thế hả? Cha mẹ em... cha mẹ em xảy ra chuyện rồi! Đoàn du lịch của họ gặp tai nạn, nghe nói cả chuyến xe không còn ai sống sót... Anh mau về, mau về đi!” Trong điện thoại, Lâm Nhược Kỳ khóc nức nở đến khản cả giọng.
“Cái gì?” Tin dữ đột ngột ập đến, tựa như chiếc búa tạ nện thẳng vào con tim Cố Hạo Ninh. Anh đờ đẫn nhìn vào đôi mắt dịu hiền của Vu Tiểu Phong trước mặt, lời nói như chẳng phải bật ra từ miệng anh: “Được, anh... lập tức về ngay.”
“Phải về rồi à?” Vu Tiểu Phong mỉm cười cất tiếng, dịu dàng và nhã nhặn nhưng vẫn khiến Cố Hạo Ninh nhận ra đằng sau đó là sự run rẩy không sao kìm nén được mà cô đang cố gắng che giấu.
“Ừm!” Cố Hạo Ninh không dám nhìn vào mắt Vu Tiểu Phong, chỉ ậm ờ đáp.
“Vừa đúng lúc chúng ta đến thăm thắng cảnh cuối cùng.” Vu Tiểu Phong nhìn bức tượng Bobác traia della Verità ở đằng xa, chợt nhoẻn cười, cố gắng đè né