Tác giả: LeoAslan
Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015
Lượt xem: 1341330
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1330 lượt.
, thế thì sao nào? Một cuộc sống không có hơi ấm, không có hy vọng, một cuộc sống với những chuỗi ngày giày vò trong nỗi thống khổ và hối hận, liệu có ý nghĩa gì chứ?
Cố Hạo Ninh lắc đầu bi thương, anh có thể không cần tình yêu đó không? Tình yêu như vậy quá thảm khốc, anh chịu không nổi, anh không gánh vác nổi!
Lâm Nhược Kỳ nhìn nỗi đau thương tuyệt vọng đong đầy dưới đáy mắt Cố Hạo Ninh, con tim đau buốt đến run rẩy. Cô dù biết được chuyện cô hiến thận, anh đối với cô vẫn chỉ có cự tuyệt ư?
Lâm Nhược Kỳ chầm chậm rút bàn tay không truyền dịch từ trong chăn ra, những ngón tay thon gầy trắng nhợt, dè dặt nắm lấy bàn tay đang siết chặt đến run rẩy của Cố Hạo Ninh, nghẹn ngào nói: “Hạo Ninh, đừng bắt em rời khỏi, được không?”
Cảm giác lạnh buốt nơi đầu ngón tay khiến con tim anh chợt thắt lại, tay bất chợt gạt mạnh, anh vụt đứng dậy.
“Hạo Ninh…” Tay Lâm Nhược Kỳ khựng lại như đang cố chấp muốn nắm bắt thứ gì đó nhưng cuối cùng, chỉ là dã tràng xe cát. Nụ cười vẫn điểm trên môi nhưng không ngăn được những giọt lệ buốt giá lăn dài trên gò má trắng bệch. Cố Hạo Ninh lùi về phía sau, như đã cạn kiệt sức lực, ngồi phịch xuống chiếc giường của mình. Anh nhìn gương mặt tái xanh của Lâm Nhược Kỳ, cô như đang cười nhưng chẳng vương chút hơi ấm, chỉ có cơn buốt giá và sầu thương thấu tận tâm can.
Nỗi đau xót nặng trĩu đó, nỗi đau xót vì mong ước đến cùng cực, để rồi cuối cùng rơi vào hố sâu tuyệt vọng đến tận cùng đó như một lằn roi dữ dội quất mạnh vào trái tim anh. Anh thẫn thờ nhìn Lâm Nhược Kỳ, chẳng còn sức chống cự, chỉ có thể ngồi chết lặng, mặc cho nỗi đau thấu xương lan khắp cơ thể.
Kháng Cự
“Tại sao truyền dịch xong rồi cũng không bảo y tá rút đầu kim?” Bác sĩ Lộ giúp Lâm Nhược Kỳ rút kim ra, khẽ liếc mắt nhìn Cố Hạo Ninh.
Ông vốn qua đây, định xem tình trạng của Lâm Nhược Kỳ, nhân tiện hỏi chuyện cô nhập viện, ngờ đâu vừa đặt chân vào phòng, ông suýt sửng sốt đến chết lặng.
Lâm Nhược Kỳ nằm trên giường, đã tỉnh nhưng ánh mắt thì như đã chết, không thấy chút ánh sáng, chỉ có nỗi tuyệt vọng và ai oán bao trùm. Còn Cố Hạo Ninh đờ đẫn ngồi trên giường, như chẳng hề trông thấy gương mặt đẫm nước mắt của vợ, chỉ chìm đắm trong mạch suy tư của riêng mình, thấy ông bước vào, cũng chẳng có phản ứng. Rốt cuộc hai vợ chồng nhà này đã xảy ra chuyện gì? Không phải chỉ mới hơn một tiếng trôi qua thôi ư, sao lại thành ra thế này?
“Khụ khụ!” Ông hắng giọng, thấy ánh mắt của Cố Hạo Ninh rốt cuộc cũng đã hướng về phía mình, ông mới chậm rãi nói: “Cố tiên sinh, chuyện để vợ anh tiếp tục nhập viện điều trị mà tôi nói ban nãy, anh suy nghĩ sao rồi?”
Làm xong thủ tục nhập viện cho Lâm Nhược Kỳ, Cố Hạo Ninh đến khu vườn nhỏ trong bệnh viện. Trời đã sang tháng Tư, tiết xuân ấm áp. Trong vườn, muôn hồng nghìn tía tranh nhau khoe sắc, cỏ cây sum suê xanh mơn mởn. Cố Hạo Ninh ngồi xuống băng ghế, ánh nắng rạng rỡ lướt trên ngực anh, nhưng chỉ như một lớp bóng mỏng tang, phập phù lơ lửng nơi tận cùng băng giá, chẳng ủ tan băng rét buốt bên trong, dù chỉ một chút.
Ngồi được một lúc, Cố Hạo Ninh định đứngdậy, chợt nghe thấy tiếng gọi quen thuộc: “Anh Ninh?”
Cố Hạo Ninh ngẩng đầu nhìn, quả nhiên là Đinh Hồng, cậu ta đang đứng cách đó không xa, ngạc nhiên nhìn anh. “Sao anh lại ngồi ở đây một mình?”
“Chán quá, anh bèn ra đây đi dạo.” Cố Hạo Ninh chỉ vào chỗ bên cạnh, ra hiệu cho Đinh Hồng ngồi xuống. “Sao hôm nay cậu lại rảnh rỗi đến đây? Phương Na đâu? Cuối tuần mà cô ấy không đi với cậu à?”
“Hôm nay, cô ấy có hẹn đi chơi với mấy người bạn mới từ Pháp về. Chính là những người chơi cùng bọn Vu Tiểu Phong ngày trước…” Vừa nói đến đây, Đinh Hồng liền hối hận, lén liếc nhìn Cố Hạo Ninh. Thấy sắc mắt anh không biến đổi mới thầm thở phào nhẹ nhõm.
Cố Hạo Ninh như không nghe thấy ba từ Vu Tiểu Phong, cười, hỏi Đinh Hồng: “Cậu và Phương Na định chừng nào tổ chức hả?”
“Chắc ngày mùng Một tháng Mười tới sẽ tổ chức. Anh nhất định phải đến đó, anh và… Anh cũng là người đã chứng kiến em và Phương Na đến với nhau mà!”
“Đúng rồi, anh và Tiểu Phong cũng xem như đã dõi theo hai người thành đôi.” Cố Hạo Ninh tiếp lời, vờ như vô ý. Nếu đã không thể né tránh thì cứ dứt khoát nói thẳng ra.
“Khụ, đúng vậy!” Đinh Hồng bối rối đằng hắng một tiếng, vội chuyện đề tài: “Anh sao rồi? Bác sĩ bảo chừng nào anh được xuất viện? Lần trước em đến hình như là bác gái chăm sóc anh? Chị dâu đi công tác đã về chưa?”
“Chắc anh cũng sắp ra viện rồi. Nhược Kỳ, cô ấy thực ra không đi công tác, chỉ là sức khoẻ không tốt, giấu anh nằm viện. Giờ thì về rồi!”
“Gì cơ?” Đinh Hồng ngạc nhiên, thoáng trầm ngâm, chăm chú quan sát sắc mặt của Cố Hạo Ninh rồi mới chậm rãi nói: “Chị dâu… đối với anh hiện giờ, quả thật rất tốt.”
“Ừ, rất tốt!” Cố Hạo Ninh cúi đầu, nơi khoé môi lướt qua nụ cười cay đắng, trong mắt mọi người, Lâm Nhược Kỳ bây giờ là người vợ gương mẫu điển hình rồi nhỉ?
“Anh Ninh…” Đinh Hồng nhìn gò má gầy hóp của Cố Hạo Ninh, khôn