Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Kiên Cường Hơn Cái Chết

Tình Yêu Kiên Cường Hơn Cái Chết

Tác giả: LeoAslan

Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015

Lượt xem: 1341332

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1332 lượt.

me cry
Just like before
It’s yesterday once more.
“Cạch!” Cố Hạo Ninh vụt tắt radio. Lâm Nhược Kỳ sững sờ ngoảnh đầu nhìn Cố Hạo Ninh.
Bàn tay nắm chặt vô lăng đang khẽ run rẩy. Cố Hạo Ninh hít sâu một hơi, mắt nhìn thẳng, hờ hững nói: “Sắp đến công ty em rồi. Có cần anh đến đón em sau khi tan ca không?”
“Không cần đâu. Em tự về được, cũng tiện lắm.”
Cố Hạo Ninh gật đầu, chầm chậm dừng xe trước cửa toà cao ốc. Nhìn Lâm Nhược Kỳ bước xuống xe, đóng cửa lại, đạp ga chiếc xe lao vút đi.
Lâm Nhược Kỳ đứng trước cửa, dõi theo xe của Cố Hạo Ninh dần mất hút trong dòng xe tấp nập, khoé môi lướt qua nụ cười cay đắng.
Yesterday once more, ngày xưa ấy đã quay về một lần nữa. Cô thật là… nhất thời hồ đồ chọn bài hát ấy làm gì!



Chập Chờn
“Ngày đầu tiên quay lại làm việc, anh có mệt không? Có cần về nhà nghỉ ngơi chút không?”
Buổi trưa, Đinh Hồng hẹn Cố Hạo Ninh cùng đi ăn. Thấy anh đưa tay day day huyệt thái dương, dáng vẻ mỏi mệt, Đinh Hồng không khỏi lo lắng.
“Không sao. Cô trợ lý Lạc Hân mới đến kia đã giúp anh rất nhiều.”
“Em nói mà!” Khoé môi Đinh Hồng hơi cong lên. “Nghe Tiểu Trương bảo, cô ấy đã làm một bản báo cáo tổng kết các sự kiện quan trọng xảy ra ở phòng marketing trong lúc anh nằm viện hả?”
Cố Hạo Ninh cúi đầu, gắng nuốt món rau trong miệng, chỉ cảm thấy lồng ngực nghẹn đắng, chẳng thấy ngon.
“Giám đốc Cố, anh vẫn chưa về à?” Sáu giờ rưỡi, văn phòng chỉ còn lại vài người. Lạc Hân thấy phòng làm việc của Cố Hạo Ninh vẫn sáng đèn, bèn gõ cửa bước vào, quả nhiên anh vẫn đang xem tài liệu.
“Chút nữa tôi về.” Cố Hạo Ninh cầm tách trà trên bàn lên, đưa ngang miệng mới sực nhận ra đã cạn. Anh hờ hững đặt xuống, tiếp tục đọc.
“Cốc cốc!”
Tiếng gõ cửa vang lên, gương mặt ấm áp của Lạc Hân xuất hiện. “Em đã rót cho anh một tách trà. Là trà xanh, được chứ?”
“Cảm ơn!” Nụ cười khẽ nở trên môi, chầm chậm lan vào đôi mắt sâu lắng của Cố Hạo Ninh. “Trà xanh à, tôi thích lắm!”
“Thật không? Em cũng thích trà xanh! Trà Trung Quốc tốt hơn cà phê nhiều lắm đó! Uống cà phê nghe bảo sẽ nổi mụn!” Lạc Hân cười e thẹn.
Bàn tay đang cầm tách trà của anh chợt run bật. Năm đó, bên bờ kênh đào ở Strabourg, người con gái ôn hoà như nước kia cũng cười e thẹn, nói rằng: “Em không thích uống cà phê, sẽ mọc mụn mất!”
“Giám đốc Cố! Anh bị bỏng à?” Lạc Hân vội cầm lấy tách trà trong tay Cố Hạo Ninh, đặt xuống, ngón tay anh đã bỏng đỏ nhưng anh có vẻ chẳng hề hay biết.
Cố Hạo Ninh định thần lại, thấy Lạc Hân đang cầm khăn giấy lau những giọt nước bắn tung toé trên giấy tờ, không khỏi xấu hổ. Anh cúi đầu, hờ hững lấy khăn giấy lau ngón tay rồi nhàn nhạt đáp: “Không sao!”
Không sao? Đáy mắt Lạc Hân vụt loé qua một tia sáng, cô mới pha trà bằng nước sôi, anh thực sự không cảm thấy đau chút nào sao?
Dọn dẹp xong, Lạc Hân lui ra ngoài. Cố Hạo Ninh định tiếp tục xem tài liệu, đột nhiên điện thoại trên bàn đổ chuông. Cố Hạo Ninh bắt máy, là mẹ gọi đến giục anh về ăn cơm. Nhìn đồng hồ, anh quyết định gọi cho Nhược Kỳ. “Em đã rời khỏi văn phòng chưa? Có cần anh qua đón em không?”
“Không cần đâu, em đã lên xe rồi. Anh vẫn đang ở công ty à?”
“Ừ, anh về bây giờ đây!”
“Anh lái xe cẩn thận! Em sắp đến trạm rồi, sẽ về nhà đợi anh.”
Cố Hạo Ninh trân trân nhìn điện thoại, hàng mày nhướn cao. Sắp đến trạm? Trong điện thoại ban nãy, thấp thoáng vang lên tiếng ồn ã báo tên trạm xe buýt. Chẳng phải Nhược Kỳ không bao giờ đi xe buýt sao? Chẳng lẽ là do không bắt được taxi?
Bước ra khỏi văn phòng, Cố Hạo Ninh mới phát hiện không biết tự khi nào trời đã đổ mưa to.
Tháng Tư, bắt đầu vào mùa mưa dầm, tiết trời thất thường nắng mưa đến và đi đột ngột. Cố Hạo Ninh nhớ hồi sáng đi làm, trời vẫn nắng như thiêu như đốt, thế mà giờ mưa tầm tã như trút nước. Con đường Thâm Nam vốn đã chẳng thông thoáng, giờ càng trở nên ùn tắc. Xe từ từ trườn với tốc độ rùa bò, giữa lúc buồn chán, Cố Hạo Ninh bật radio, một giai điệu du dương dìu dịu phát ra…
Tiếng nhạc từ từ dừng lại, chất giọng ngọt ngào của phát thanh viên vang lên: “Hôm nay quả là một ngày đặc biệt, Yesterday once more đã được yêu cầu đến mấy lần. Xem ra có không ít bạn thính giả đang hoài niệm về quá khứ. Quả thực, dĩ vãng tươi đẹp luôn khiến người ta không kìm lòng mà nhớ về. Hôm nay, người yêu cầu bài hát này, cô Diệu muốn gửi tặng cho chồng mình, để làm quà kỷ niệm mười năm ngày cưới…”
Quả kỷ niệm mười năm ngày cưới?! Bàn tay nắm vô lăng của Cố Hạo Ninh chợt dừng lại. Hôm nay hình như cũng là kỷ niệm ngày cưới của anh và Lâm Nhược Kỳ. Anh nhớ lại vẻ thương tâm vụt loé qua đáy mắt Nhược Kỳ vào sáng nay, lòng bất giác rầu rĩ.
Anh không muốn Nhược Kỳ bị tổn thương, nhưng Yesterday once more là bài hát yêu thích nhất của anh và Tiểu Phong, trong khoảnh khắc đó lại được Nhược Kỳ bật lên, như một lằn roi quất mạnh vào trái tim anh, anh tức khắc nhấn tắt ngay, gần như phản xạ. Trong giây phút ấy, anh quả thực đã quên mất Nhược Kỳ cũng thích bài hát đó.
Những hình ảnh k