XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Kiên Cường Hơn Cái Chết

Tình Yêu Kiên Cường Hơn Cái Chết

Tác giả: LeoAslan

Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015

Lượt xem: 1341335

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1335 lượt.

m phát hiện, sớm điều trị thì đã chẳng nghiêm trọng như vậy! Con làm vợ kiểu gì thế hả? Chồng mình bị bệnh cũng không biết, đến nỗi nhập viện, lên bàn mổ, con còn chạy đi công tác! Đi là đi suốt nửa tháng, chẳng thèm hỏi han, ngó ngàng. Chẳng trách, Hạo Ninh lại muốn ly…”
“Mẹ!”
“Mẹ nó!” Đúng lúc này, ông Cố xách hộp cơm giữ nhiệt đi vào, ông và con trai gần như đồng thời ngăn bà nói tiếp.
“Bà làm cái gì thế hả?! Nhược Kỳ vất vả lắm mới về được, chẳng phải rất tốt rồi sao? Chuyện của vợ chồng nó, bà nhúng tay vào làm gì?”
Ông đặt hộp giữ nhiệt xuống bàn, thở dài, quay qua Lâm Nhược Kỳ. “Nhược Kỳ à, con cũng đừng trách mẹ con, lần này Hạo Ninh bị bệnh, bà ấy chẳng qua là quá lo lắng thôi! Con và Hạo Ninh kết hôn đã nhiều năm, con cũng biết, có chuyện gì Hạo Ninh cũng thích tự mình gánh, bị bệnh cũng chẳng hé răng nửa lời. Sau này con nên chú ý tình trạng của nó nhiều hơn, quan tâm đến nó hơn nữa! Vợ chồng vốn cần phải quan tâm, chăm sóc nhau, đúng không?”
“Dạ vâng, con biết rồi!” Lâm Nhược Kỳ cúi gằm mặt, mở nắp chiếc hộp giữ nhiệt. Bên trong là canh cá chích nóng hổi, toả hương ngào ngạt.
Lâm Nhược Kỳ im lặng rót ra một bát cho Cố Hạo Ninh, anh nhận lấy, chầm chậm uống từng muỗng. Trong phòng bệnh, bầu không khí tĩnh lặng đến nghẹt thở.
Thấy cha Cố Hạo Ninh còn mang thêm một chiếc bát không, Lâm Nhược Kỳ bèn rót thêm một bát canh, dè dặt đưa cho mẹ chồng. “Mẹ, mẹ cũng uống một chút nhé?”
Cơn giận của bà vẫn chưa hoàn toàn nguôi ngoai, tay Lâm Nhược Kỳ dừng giữa lưng chừng, không kìm được run rẩy.
“Không cần đâu. Nhược Kỳ, bát này là cho con đó. Mẹ con biết trưa nay con vào, nghĩ con mới đi công tác về chắc cũng cần tẩm bổ nên dặn cha mang thêm một cái!”
Ông cầm lấy bát canh từ tay Lâm Nhược Kỳ, đặt lên tủ ở đầu giường rồi kéo tay vợ. “Mẹ nó, bà cũng vất vả nhiều hôm rồi, nên về nhà nghỉ ngơi đi! Để hai vợ chồng nó trò chuyện với nhau!”
Bà nhìn con trai một cái, thở dài, cuối cùng vẫn xách tui lên. Trước khi đi, bà nhìn sang Nhược Kỳ, dặn dò một câu: “Uống trước khi canh nguội!”
Trong phòng bệnh lại lặng ngắt như tờ.
Lâm Nhược Kỳ lẳng lặng nhìn Cố Hạo Ninh, đã gần nửa tháng, cô không được ngồi gần anh thế nào. Xem ra, anh hồi phục khá tốt, sắc mặt không còn tái xanh như trước khi phẫu thuật, người cũng có da, có thịt hơn. Chỉ là vẻ buồn hiu hắt vẫn thấp thoáng giữa chân mày.
“Em uống canh đi cho nóng.” Cố Hạo Ninh chậm rãi nói nhưng vẫn không ngẩng lên.
“Vâng!” Lâm Nhược Kỳ bưng bát canh, canh cá tươi ngon nồng nàn, rót vào cổ họng, mùi vị thơm ngọt vô cùng.
Bầu không khí lặng ngắt như tờ, đột nhiên điện thoại của Lâm Nhược Kỳ vang lên tiếng tít tít, cô cúi đầu nhìn, trên màn hình hiển thị có tin nhắn mới.
“Tại sao làm thủ tục xuất viện?” Câu nói đơn giản nhưng lại khiến tim cô giật bắn. Lâm Nhược Kỳ lén nhìn Cố Hạo Ninh, may thay, hình như anh không mấy chú ý đến phản ứng của cô, vẫn cúi đầu uống canh.
“Em… em ra gọi điện thoại.” Lâm Nhược Kỳ đặt bát xuống tủ ở đầu giường, bước nhanh ra khỏi phòng. Cô định gọi cho Giang Hàn Phi, vừa ngẩng lên, chợt trông thấy anh đang đứng ở đầu hàng lang bên kia.
“Tại sao hôm nay đã xuất viện? Không phải tôi đã nói, cô vẫn cần phải tĩnh dưỡng sao?” Giang Hàn Phi hạ thấp giọng nhưng vẫn không ngăn được cơn tức giận bộc phát.
Lâm Nhược Kỳ đến trước mặt Giang Hàn Phi, cúi đầu, khẽ nói: “Tôi đã khoẻ rồi!”
“Khoẻ rồi? Ai nói hả? Bác sĩ Lộ, tôi, ai ký tên chuẩn duyệt cho cô ra viện? Hai hôm trước, cô mới ngất xỉu trong phòng bệnh, chúng tôi vất vả hơn nửa ngày trời cô mới tỉnh lại, thế mà cô bảo là khoẻ rồi ư?”
Gần một tháng nay, tình hình hồi phục của Lâm Nhược Kỳ rất chậm, luôn không mấy khả quan. Giang Hàn Phi và bác sĩ Lộ đều rất quan tâm đến các chỉ số sức khoẻ của cô, cứ ba, bốn ngày, dù có bận đến đâu, hai người cũng tranh thủ thời gian cùng nhau nghiên cứu thảo luận phương án giúp cô hồi phục. “Hai chúng tôi cũng coi như đã hết lòng hết sức, tận tâm tận lực vì bệnh nhân rồi, nhưng cô thì sao? Cô thì hay rồi, chẳng nói chẳng rằng đùng một cái xuất viện, cô phớt lờ sức khoẻ của bản thân đến vậy sao?”
“Tôi… Không phải hai hôm nay tôi không ngất xỉu nữa sao? Tôi… tôi thực sự khoẻ rồi!” Lâm Nhược Kỳ chầm chậm ngẩng lên, gắng gượng mỉm cười, cố lờ đi tia xót xa và tức giận nơi đáy mắt Giang Hàn Phi.
Không phải cô không hiểu, cũng không phải không cảm động.
Trong quãng thời gian này, Giang Hàn Phi gần như ngày nào cũng đến thăm cô. Tuy anh đã đặc biệt thuê riêng cho cô một hộ lý, còn đặc biệt nhờ bác sĩ Lộ dặn dò kĩ lưỡng người đó về các kiêng khem trong ăn uống của cô nhưng anh vẫn không yên tâm, luôn cố gắng đến phòng bệnh, ăn cơm cùng cô. Những khi được nghỉ ngơi, anh cũng luôn ở cạnh cô, giúp cô rót nước, bưng trà, đến độ hộ lý cứ tưởng rằng anh là chồng cô… Dù có chậm hiểu đến đâu, cô cũng cảm nhận được tâm ý anh dành cho mình.
Nhưng biết rồi thì sao? Giang Hàn Phi không nói thẳng ra, cô cũng chỉ có thể vờ như không biết, đành trốn tránh.
Kỳ thực, sở dĩ cô làm thủ tục ra viện nhanh như vậy, ngoà