Tác giả: Đam Nhĩ Man Hoa
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341979
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1979 lượt.
hay không yêu, sự bình tĩnh và trầm mặc của anh có phải hơi quá đáng một chút hay không.
Cù Thừa Sâm nghiêm túc suy nghĩ, anh yêu cô sao?
Anh rất thích cô gái này, nhưng thích không phải là yêu, nhưng yêu là gì.
Trung tá cảm thấy, thứ này thật khiến mình u mê.
Anh chỉ khẳng định, không có bất kỳ ai có thể thay thế được cô, lúc cô vui vẻ nhất định phải có anh ở đây, lúc cô khó chịu anh muốn là người đầu tiên đến an ủi, lúc cô gặp nguy hiểm quả thật khiến lòng anh như lửa đốt, cô là người vợ mà anh đã nhận định rõ ràng.
Trong chớp mắt Cù Thừa Sâm có chút hoảng hốt, thân là tay súng bắn tỉa, anh thế nhưng lại hoảng hốt.
Sao anh có thể cam lòng để cô rời đi như thế? Sao anh có thể nhẫn tâm khiến cô đau lòng như vậy.....
Cô gái luôn thích mỉm cười nhẹ nhàng với người khác, luôn mềm mại ôn nhu kia, cô đã lau những huân chương của anh sáng ngời như vậy, vẻ kiêu ngạo trên mặt còn nhiều hơn cả anh nữa.
Lúc cô bị gãy xương sườn nằm trong xe cứu thương, lại nhìn đến hốc mắt đang nóng lên của anh trước, chỉ đơn giản là vì cô cho rằng mình cũng bị thương.
Cô nhớ được sinh nhật của anh, có một bữa anh về nhà thấy một bàn đồ ăn, còn có bánh kem có cắm nến, cô nói là muốn bổ sung một bữa tiệc chúc mừng cho anh.
Một chỗ sâu trong lồng ngực giống như bị báng súng đánh vào, đáng ghét thật, anh cảm thấy rất đau.
Cù Thừa Sâm bấm thử số di động của Ôn Miên, quả nhiên cô tắt điện thoại, anh lại quyết định thật nhanh gọi điện thoại cho Cù Thần Quang, không cho phép cô từ chối: "Tiểu Quang, đi theo chị dâu của em đến Mỹ, nếu FBI gây phiền toái, em phải đi tìm Bùi Sách, chăm sóc Ôn Miên cho tốt, nếu cô ấy không thiết một sợi tóc nào, khi về sẽ có thưởng."
Đôi mắt của trung tá tối đi vài phần, lạnh nhạt nói: "Đúng rồi, vạn nhất nếu như cái tên Tả Luân kia dám đùa giỡn chị dâu em, cứ bắn chết hắn cho anh, anh chịu trách nhiệm."
Anh Bị Ngược
Máy bay vẫn còn phải bay thêm gần ba giờ, mới có thể đến được sân bay New York. Ôn Miên tháo kính mát xuống, nhìn tầng mây đến ngẩn người, thỉnh thoảng lại muốn nói ra suy nghĩ của chính mình.
Cô thật sự là quá mất mặt, sao lại có thể trong cơn tức giận liền trở về nhà mẹ đẻ như vậy, còn không nhận điện thoại của sếp!
Trước khi kết hôn cũng không phải không nghĩ tới, cho dù giữa anh và cô không có tình yêu sét đánh thì thế nào, cuộc sống gia đình tạm ổn cũng đã có thể mãn nguyện lắm rồi.
Bất quá, chuyện cho tới bây giờ, tâm tư của hai người bọn họ đã sớm thay đổi, địa vị của cô trong lòng anh lẽ ra phải quan trọng hơn, không phải sao.
"Chị dâu, chị cứ làm theo lời em, chờ đến khi chúng ta xuống máy bay, sắp xếp mọi thứ xong xuôi, đợi lát nữa anh em gọi đến nổ điện thoại của em, em mới cho chị nhận điện thoại của anh ấy."
Nếu Cù Thừa Sâm không nói chuyện rõ ràng, thì trước khi visa hết hạn, hai cô liền đi shopping khắp New York, cho người đàn ông bình tĩnh này gấp chết mới thôi.
Ôn Miên yên lặng nghe, thỉnh thoảng nhớ tới lần đầu tiên tức giận trước mặt Cù Thừa Sâm, cô nói anh đừng có quá coi trọng chính mình.
Nhìn xem, rõ ràng muốn anh đừng xem mình là nhất, không phải tất cả phụ nữ trên thế giới này đều mong được anh yêu, nhưng chính cô lại thành người nói ra trước, cho nên nhất định là người thua trước.
Ôn Miên cũng không cam lòng nha, tuy từ đáy lòng cô kính nể vị sếp dù gặp phải bất cứ chuyện gì cũng không gấp này, nhưng dù cho một chút thôi cũng được, cô muốn anh chịu thiệt một lần, muốn nghe anh nói ra lời trong lòng.
Đây cũng không phải là lý do cô rời nhà trốn đi, hơn nữa, tới thăm Tả Luân chỉ là một trong những nguyên nhân.
Nghĩ thông suốt xong Ôn Miên cắn răng một cái, quyết định không rối rắm nữa, nhân dịp này xem như cho mình nghỉ phép mấy ngày, cũng coi như chiếm chút chỗ tốt trước mặt Cù Thừa Sâm.
"Em mong buổi tối bọn họ sẽ chuẩn bị hai giường."
"Tiểu Quang chị không ngại cùng em....."
"Chị dâu, em có thói quen ngủ khỏa thân."
Ôn Miên thoáng sửng sốt, cô gái nhỏ trước mặt này cười hì hì nói với cô: "Có cơ hội chị cũng thử đi, rất có ích cho sự khỏe mạnh của thế xác và tinh thần."
Ôn Miên , nói thế này, cô còn có gì để nói, chỉ là thể.........
*****
New York, trong bệnh viện hiện đại, hành lang sáng trưng, phía ngoài tường bò đầy dây leo, tường sơn màu quả quýt mang lại cho người ta cảm giác ấm áp.
Hai nhân viên FBI đứng trực trước cửa, bảo vệ sự an toàn cho đồng sự đang bị thương bên trong.
Trong phòng bệnh tư nhân cực kỳ yên tĩnh, chỉ có âm thanh của thiết bị vang lên, trên người Tả Luân vẫn còn cắm vài loại ống, buối sáng bác sĩ nói anh đã có dấu hiệu khôi phục tri giác, điều này khiến cho Ôn Miên cực kỳ vui mừng.
Cô không nghĩ tới nhanh như vậy, người đàn ông này đã có thể chiến thắng vận mệnh.
Ôn Miên thay bình hoa, cắm hoa mới do người khác tặng vào, mở cửa sổ màu trắng ra, sau đó nhéo nhéo con gấu bông không biết là ai tặng.
Cửa két..... một tiếng, Cù Thừa Quang đẩy cửa bước vào, cầm hai cái sandwi