Tác giả: Đam Nhĩ Man Hoa
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341977
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1977 lượt.
àm ý trong lời nói của cô gái này, chỉ là vẫn không đủ.
"Về phần, người liên lạc khi khẩn cấp... Có lẽ anh nên tìm người gần gũi với anh nhất,D♡iễnđànL♡êquýĐ♡ôn. bây giờ chưa gặp không có nghĩa là sau này không có." Ôn Miên nói, cắn môi cười: "Nói thật ra, tôi lo chồng tôi sẽ ăn giấm (ghen)."
Người đàn ông sửng sốt, biểu cảm trên mặt thoáng trở nên cứng ngắc.
So với việc dây dưa không có kết quả, không bằng gói chặt phần tình nghĩa này lại, cất kỹ trong tim.
Anh tự nhận mình không phải là loại đàn ông này, nếu anh thật muốn giành lấy thứ gì đó, thì nhất định sẽ không buông tay.
Cô tới nơi này quả nhiên là vì...... anh là bạn của cô?
Cửa đột nhiên bị gõ hai cái, trước mắt là một cô gái ngoại quốc tóc vàng vô cùng xinh đẹp: "Sorry, không quấy rầy hai người chứ?"
Có lẽ là vì không khí lúc này có chút lúng túng, nếu không thì cô điều tra viên này cũng đã không hỏi một câu như thế.
"Xin chào, tôi là đồng sự của Revolver, Magi, cô là bạn gái anh ấy?"
Ôn Miên mỉm cười: "Không, tôi là một người bạn ở Trung Quốc của anh ấy."
Ánh mắt của cô gái tóc vàng dạo qua chiếc nhẫn trên tay Ôn Miên: "Anh ấy từng từ chối tôi, tôi còn tưởng anh ấy đã có người trong lòng rồi."
Tả Luân ho khan vài tiếng, nhíu mày: "Magi, nói nhiều quá."
"Nếu cô không kết hôn, Revolver quả thật là một người đàn ông không tệ." Magi chớp chớp mắt: "Anh ấy là một nhân vật truyền kỳ trong cục của chúng tôi, luôn thích hành động một mình, hoàn toàn không nghe theo chỉ huy."
Ôn Miên cười ra tiếng, điều tra viên Tả càng thấy xấu hổ.
"Miss Ôn, chồng của cô là loại thế nào? Revolver không phải là loại mà cô thích sao?"
Ôn Miên xấu hổ, thầm nói cô điều tra viên này định tác hợp cho bọn họ sao?
"Anh ấy không giống với Tả Luân, chỉ là, chồng tôi cũng là một tay súng bắn vô cùng tỉa xuất sắc."
"Thật sao? Đàn ông Châu Á đều ưu tú giống Tả Luân vậy sao?" Magi mím môi cười: "Tôi nhớ lúc trước đồng sự Sherry cũng có nhắc tới, lúc ở Trung Quốc cô ấy cũng đã từng gặp một người đàn ông rất giống Tả Luân."
Ôn Miên kinh hãi, còn chưa kịp nghĩ, đã thốt ra: "Khi nào? Cô ấy nhìn thấy ở đâu?"
"Đã là chuyện lâu lắm rồi........ tôi cũng không nhớ rõ lắm."
Tả Luân biết cô gái này đang nghĩ gì, cũng giúp cô hỏi rõ đồng sự: "Sao lại không nghe cô nói đến? Rốt cuộc là bao lâu?"
Magi giả bộ liếc mắt trắng với người đàn ông trọng sắc khinh bạn này một cái, trong lòng Ôn Miên hơi loạn, cô theo bản năng xoay người nắm chặt cánh tay Tả Luân, như muốn tìm kiếm một sự giúp đỡ.
Một trận run rẩy kỳ dị truyền vào lòng bàn tay, anh ngẩn người, mới khôi phục lại sự nghiêm nghị: "Ôn Miên, Sherry chết rồi."
Giờ phút này Ôn Miên cứ lo lắng không ngừng nghi hoặc nhìn Magi, nhưng thấy sự lo lắng của cô ấy, cô cũng muốn giúp đỡ một chút: "Bởi vì nhiệm vụ có tính cơ mật, nên tôi không biết cô ấy gặp người đàn ông này ở đâu."
Tả Luân thấy thế thì thở dài, vỗ vỗ vào lưng cô mở miệng: "Cô không thể chắc chắn là anh ta, cũng không thể xác định là trước hay sau khi anh ta mất tích."
Ôn Miên nhớ đi nhớ lại, không buồn lên tiếng. Cô biết có lẽ chỉ là trùng hợp, điều tra viên bọn họ cũng từng gặp bộ đội đặc chủng một lần, nhưng mà bọn họ chẳng hề để ý đến một lần gặp gỡ bất ngờ, cũng vì cô chưa từng từ bỏ hi vọng.
Cô tin Ôn Tinh chưa chết, luôn tin tưởng không chút nghi ngờ.
*****
Đến đêm thì trời bỗng nổi gió, còn kèm theo một chút mưa, bệnh viện chưa mở máy sưởi nên không khí nhất thời trở nên lạnh buốt, Ôn Miên giúp Tả Luân đóng cửa sổ lại.
Ôn Miên đã hạ quyết tâm, muốn gạt vị sếp này qua một bên vài ngày, đối với những người đàn ông kiêu ngạo thì không thể nghe lời quá mức, có khi phải thu tâm lại, mới có thể thuần phục dã tính của anh ta.
Tuy rằng Cù Thần Quang thật muốn Ôn Miên làm như thế, nhưng một tin nhắn của anh hai lại khiến hai cô không thể không nhận cuộc điện thoại này.
Cô gọi Ôn Miên lên phòng, đưa di động ra: "Anh nói một lát nữa sẽ gọi đến, lần này nhất định phải nhận."
Ôn Miên không khỏi kinh ngạc, suy nghĩ một lát, cô gật đầu đồng ý, trong lòng không khỏi có chút lo lắng.
Rất nhanh Cù Thừa Sâm đã gọi điện thoại tới, giọng nói của người đàn ông vẫn du dương như thế, chỉ là tốc độ nói chuyện có hơi nhanh: D♡iễnđànL♡êquýĐ♡ôn."Ôn Miên?"
"Ừ, là em."
Người đàn ông không tiếng động cười cười: "Quy tắc cũ, anh chỉ có năm phút."
Cô theo bản năng nắm chặt ống nghe, kinh ngạc: "Các anh sắp phải làm nhiệm vụ à?"
Cù Thừa Sâm vừa định mở miệng, ở phía xa như có ai gọi: "Đội trưởng....." anh quay lại trả lời đối phương, mởi tiếp tục nói: "Ừ, lập tức xuất phát." Anh tiếp tục đề tài: "Mọi việc thuận lợi không, người đàn ông kia chết chưa."
"....... Không cần lo lắng, em tốt lắm." Ôn Miên quyết định không trả lời vấn đề chanh chua của người nào đó.
Bất quá, nếu sớm biết anh sắp phải xuất phát như thế, cô đã không giận dỗi với anh, yêu hay không yêu, một đáp án cũng không phải điều tất yếu, có lẽ chỉ là anh nói không nên lời.
Ôn Miên có chút hối hận, còn có chút sợ hãi khi nghĩ đến.
"